Yến Từ Quy - Chương 113: Chọn một cô nương xuất sắc
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:45
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ hai khi đưa về nhà, Vu Thị trút thở cuối cùng.
Chu Trán và của bà kiên quyết dừng t.h.u.ố.c giữ mạng cho Vu Thị, để bà tiếp tục chịu đau đớn nữa.
Hai , một già một trẻ tự tay trang điểm, áo quần cho Vu Thị, chăm chút đến từng chi tiết, chỉ tiếc rằng hình gầy gò nâng nổi bộ đồ tang, trông trống trải vô cùng.
Để Vu Thị trở về nhà, sớm yên nghỉ, đây là quyết định bàn bạc trong gia đình.
Vì , khi trời sáng, quan tài đưa khỏi thành.
Theo lệ, con gái xuất giá thể chôn trong mộ tổ tiên, nhưng của Vu Thị nhượng bộ, lấy ân điển của Hoàng Thái Hậu .
Bà rằng nương nương Chu Trán sống với ngoại gia, cắt đứt quan hệ với nhà họ Chu...
Nương nương còn thương xót cho hai con họ, lẽ nào tổ tiên trong mộ phần ghét bỏ Vu Thị?
Nói như thì ai còn thể phản đối?
Mọi đều theo ý của Vu Thị, đưa bà mộ tổ tiên chôn cất, lập bia mộ, thờ bài vị trong nhà.
Chu Trán dập đầu mộ , về nhà chịu tang.
Hôm nay, nhà họ Chu hành hình, nàng ôm bài vị đến, nàng chứng kiến, cũng để thấy .
Nhà họ Chu trong tình cảnh , mấy thích bạn bè dám đến gần, theo lệ thường thì do quan phủ thu xếp, quấn chiếu đưa ngoài thành.
Chu Trán bỏ tiền tìm quan tài nhờ giúp lo liệu, đưa đến nghĩa trang công.
An Dật Bá thấy nàng đưa tiền thì tiến lên hỏi: "Con bé chu đáo thật."
Đối diện với khuôn mặt hung dữ của An Dật Bá, Chu Trán vẫn còn sợ hãi, nhưng nhanh nàng bình tĩnh , : "Ân là ân, oán là oán, con thể chỉ báo oán mà báo ân."
Những đạo lý đều trong sách nàng cho nàng khi còn nhỏ.
Mẹ thường , con đối xử với , ai , cũng ai , răng còn c.ắ.n môi, nhưng thì thể quên.
Không để lật chuyện cũ, mà là thể xóa bỏ.
Tốt từng tồn tại, cũng từng tồn tại, chỉ thôi.
Ngày hôm nay, ân oán vẫn như .
Mối thù g.i.ế.c , và ân sinh thành dưỡng dục, đây là hai chuyện riêng biệt.
An Dật Bá vuốt râu .
Ân oán phân minh, thì dễ nhưng thì khó.
Ông ở tuổi mà đôi khi còn do dự, lẽ thông suốt bằng đứa trẻ .
Chiều hôm đó, kinh thành trận mưa thu.
Máu ở pháp trường rửa trôi sạch sẽ, thời tiết cũng lạnh hơn nhiều.
Trong Từ Ninh cung, tinh thần của Hoàng Thái Hậu vẫn lên.
Lâm Vân Yên nhận chén t.h.u.ố.c từ tay cung nữ, dùng lòng bàn tay chạm nhẹ thành chén để thử nhiệt độ.
Hoàng Thái Hậu tựa gối, mắt lim dim chuyện phiếm với Vương ma ma: "Hỏng , ai gia thật sự trở thành trẻ con , đến nóng cũng ."
Lâm Vân Yên trách yêu: "Người dưỡng sức là quan trọng, ngày còn mạnh miệng già, còn chịu , ngay đó ngã bệnh, con lo lắng thế nào ?"
"Được , là của ai gia, ai gia khoác lác quá ." Hoàng Thái Hậu : "Ai gia chấp nhận già thôi."
Lâm Vân Yên : "Thái phi nương nương cũng lo lắng cho , tìm đ.á.n.h mạt chược, giờ đang thiếu một kìa."
"Xì." Hoàng Thái Hậu chép miệng: "Ai gia còn bà ? Trời mưa thu , bà lo dưỡng đôi chân lạnh của ."
Vương ma ma phụ họa.
Các thái giám cung nữ trong điện cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vẫn là Quận chúa cách Hoàng Thái Hậu vui, vài câu trêu chọc xua tan bầu khí u ám mấy ngày qua ở Từ Ninh cung.
Tất nhiên, cũng vì Hoàng Thái Hậu đùa giỡn với Quận chúa nữa.
Thuốc đạt nhiệt độ thích hợp, Hoàng Thái Hậu nhận lấy uống một cạn, súc miệng.
"Đắng ghê." bà phàn nàn: "Lần bảo thái y cho thêm cam thảo ."
"Dạ, cam thảo, kỷ tử, long nhãn, thêm nhiều vị ngọt." Lâm Vân Yên miệng đồng ý lấy khăn lau tay, khi các cung nữ dọn dẹp bát thuốc, nàng nháy mắt với Vương ma ma.
Vương ma ma hiểu ý, hắng giọng, hiệu cho lui .
Mọi lượt rời , trong tẩm điện chỉ còn Hoàng Thái Hậu và Lâm Vân Yên, ngay cả Vương ma ma cũng ngoài canh giữ.
Lâm Vân Yên bên giường, : "Người nhiều tâm sự, chi bằng cứ với con."
Hoàng Thái Hậu thở dài: "Con bé , còn tinh ý hơn cả mẫu con nữa."
Thật sự bà cũng nhiều điều .
Những ngày bà thường nghĩ đến Lý Thương, cũng nghĩ đến Thẩm Uẩn.
Lý Thương là con trưởng, do chính bà mang nặng đẻ đau sinh , Hoàng Thái Hậu tất nhiên yêu thương vô cùng, nhưng cũng dám nuông chiều quá mức.
Tình yêu của bà dành cho Lý Thương sự kiềm chế, thể chiều hư, thể cho quá nhiều.
Lý Thương cũng thể ngày ngày ở bên bà, tuổi còn nhỏ bắt đầu học chữ, sách, tập võ, dậy sớm ngủ muộn, nếu trong cung ai vất vả hơn thì chỉ phụ , Thái Hưng Hoàng Đế.
"Điều ai gia vui nhất là A Thương xuất sắc, dù lập trưởng lập hiền đều nên là nó." Hoàng Thái Hậu nhẹ nhàng .
Khác với Lý Thương, Thẩm Uấn là cháu gái bên nhà đẻ, nuôi dưỡng bên cạnh Hoàng Thái Hậu.
Nói là nuôi như con gái cũng ngoa, vì tình cảm của họ cũng như con ruột thịt.
"Ai gia cần nghĩ nhiều cũng thể nhớ nhiều chuyện." Hoàng Thái Hậu : "Nó gì, vui gì? Còn nhớ rõ hơn chuyện của A Thương, con bảo ai gia , ai gia thể suốt ba ngày ba đêm."
Lâm Vân Yên mỉm: "Vậy cứ ba ngày ba đêm, con mãi cũng chán."
Phải để Hoàng Thái Hậu hết những điều trong lòng.
Không nhất thiết là nhận thế nào về việc Vương Lục Niên hạ độc thủ, phủ Anh Quốc công liên quan , chỉ cần hồi tưởng những chuyện cũ khi điện hạ và mẫu còn sống, suy nghĩ thông suốt, cũng thể giúp Hoàng Thái Hậu nhẹ nhõm hơn.
Mà những điều , nương nương với khác, dù là với Vương ma ma thì lời lẽ và tình cảm cũng sẽ khác.
Phải là Lâm Vân Yên .
Bởi vì nàng là con gái của Thẩm Uẩn.
Khi Hoàng Thái Hậu nhắc đến Thẩm Uẩn, Vương ma ma thể cùng hồi tưởng, nhưng Lâm Vân Yên mới là thể đồng cảm nhiều hơn.
Hoàng Thái Hậu mở lời, câu nệ chuyện lớn chuyện nhỏ, đó, nhiều kỷ niệm khi Định Vương và Thẩm Uẩn cùng bà ...
Nói một lúc, cơn buồn ngủ kéo đến, Hoàng Thái Hậu .
Lâm Vân Yên kéo chăn đắp cho bà, nhẹ nhàng dậy bước ngoài.
Vương ma ma thấy nàng , trong một chút, hạ giọng hỏi: "Ngủ ?"
Lâm Vân Yên gật đầu.
Vương ma ma thầm thở dài.
là một cơn bệnh tiêu hao nhiều tinh lực của Hoàng Thái Hậu quá.
Tuổi cao, hồi phục tốn bao nhiêu công sức.
Cũng việc gì thể khiến bà vui vẻ hơn.
Người gặp chuyện vui tinh thần cũng sẽ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-113-chon-mot-co-nuong-xuat-sac.html.]
"Người cũng vất vả ." Vương ma ma : "Người hãy nghỉ ngơi một chút, đợi Hoàng Thái Hậu tỉnh sai đến gọi ."
Lâm Vân Yên đồng ý.
Mấy ngày nay nàng đều ở Từ Ninh cung chăm sóc Hoàng Thái Hậu.
Ở điện Tây, Vãn Nguyệt mở cửa sổ thông gió .
Thấy Lâm Vân Yên trở về, nàng nhỏ: "Vừa Ngự Thư Phòng và Thúy Hoa Cung đều đến, đang trò chuyện với Hoàng Thái Hậu nên về."
Lâm Vân Yên gật đầu.
Hai nơi đều đến vấn an Hoàng Thái Hậu.
Thánh Thượng quan tâm đến bệnh tình của nương nương, mỗi ngày ba sai đến hỏi thăm, cũng phái thái y đến báo cáo.
Có Thánh Thượng quan tâm như , trong hậu cung, Thúy Hoa Cung tất nhiên cũng theo.
Thúy Hoa Cung là cung của Thường Quý Phi.
Sau khi Thánh Thượng đăng cơ, truy phong Hạ Thị Hoàng Hậu, lập tân hậu, chỉ phong Thường Thị Hoàng Quý Phi để nàng mặt quản lý lục cung.
Thường Thị theo hầu hơn mười năm, gối con cái, trong các phi tần cũng còn trẻ.
Hoàng Thái Hậu yên tâm về Thường Hoàng Quý Phi, từng khen nàng là thích hợp để chấp chưởng lục cung.
Lâm Vân Yên ấn tượng về nàng là đôn hậu, thật thà.
Trên cần và thể tranh với Hoàng Hậu khuất; , các phi tần cũng thể vượt mặt nàng.
Dù nàng con, các tần phi vì suy tính vị trí Hoàng Quý Phi, chi bằng đặt tâm tư lên Thánh Thượng.
Vì , Thường Thị định, cũng nhờ cảnh yên bình mà dưỡng tính tình ôn hòa.
Lúc , ở Thúy Hoa Cung, Thường Thị đang dặn dò bên cạnh: "Hầm canh lâu hơn một chút, chè ngọt chuẩn ?"
"Đã chuẩn xong , nương nương yên tâm."
Hoàng Quý Phi hỏi từng thứ một, chắc chắn sơ sót, xuống giường nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không lâu , thở đều đều, rõ ràng ngủ.
Ma ma thấy quen, chỉ giờ giấc đến mới đ.á.n.h thức Hoàng Quý Phi.
Hoàng Quý Phi mơ màng dậy, bàn trang điểm, để cung nhân chải tóc, trang điểm , lúc mới tỉnh táo hơn.
Soi gương một chút, nàng lẩm bẩm: "Trông cũng tạm ."
Ma ma nhịn .
Nương nương dung mạo đoan trang tú mỹ, phúc khí.
Không đến mức khuynh quốc khuynh thành nhưng về nét dịu dàng, nhất là tuổi càng thêm mặn mà, vài chục năm nữa, sẽ là một quý phu nhân phúc hậu đoan chính.
Thời gian canh đúng.
Bên ngoài truyền báo Thánh Thượng giá lâm, Hoàng Quý Phi hít sâu một , để mặt hồng hào hơn, cũng bản tỉnh táo hẳn để dậy nghênh đón.
Giữa đôi mày Thánh Thượng khó giấu vẻ mệt mỏi, hiệu Hoàng Quý Phi miễn lễ, xuống bên bàn.
Hoàng Quý Phi dâng , hiệu cung nữ dọn bàn, thừa một lời.
Thánh Thượng hài lòng nhất ở điểm của Hoàng Quý Phi.
Ở bên lâu, hai đều hiểu rõ lòng .
Hoàng Quý Phi sẽ kéo đàn hát, thể hiện tài hoa, cũng mượn cớ quan tâm, lo lắng mà hỏi một đống chuyện, càng đem những tranh đấu vô vị giữa các phi tần chủ đề để mỉa mai châm biếm.
Hoàng Quý Phi ít , cũng dùng tình cảm để lôi kéo thánh tâm, giữa họ một sự cân bằng nhất định.
Thỉnh thoảng chuyện, Hoàng Quý Phi sẽ lắng , nếu cần ý kiến, nàng sẽ một chút, và cũng chỉ đến thế.
Chính tính cách bình bình khiến Thánh Thượng nhớ đến bản khi còn là Hoàng tử.
Vì mỗi khi Thánh Thượng mệt mỏi thì đều sẽ đến Thúy Hoa Cung một lát, coi như bạn ăn cơm.
Bao năm qua, hợp như .
Hơn nữa, đầu bếp ở Thúy Hoa Cung nấu ăn ngon, ngoài Ngự Thiện Phòng , cũng thêm đổi.
Uống canh xong, uống hai chén rượu, Thánh Thượng cuối cùng cũng xua tan mệt mỏi.
"Hôm nay trẫm Tiểu Thiệu , nó thao luyện ở bãi ngựa, mấy cây quế vàng bên cạnh nở rộ, nó nhớ nàng thích hương quế nên bẻ một ít mang về cho nàng."
Hoàng Quý Phi chỉ bình hoa kệ: "Thái tử mang đến, cho cắm , ngửi thấy thật dễ chịu."
"Trẫm thấy Tiểu Thiệu gì cũng , chỉ là đủ chín chắn, vẫn như đứa trẻ bảy tám tuổi." Thánh Thượng thở dài: "Nếu cùng trang lứa thì Từ Giản trọng hơn. Trẫm mấy để Từ Giản theo sát Tiểu Thiệu, cũng để rèn luyện nó một chút."
Hoàng Quý Phi gì chỉ rót thêm rượu cho Thánh Thượng.
Thánh Thượng nhấp một ngụm: "Những cùng tuổi khác nhiều lắm cũng chỉ là thế tử, như Từ Giản ngày ngày lên triều."
Bất kể Từ Giản lên triều sớm để hóng hớt , dù đó cũng một thời gian , ít nhiều cũng lọt chút ít.
Hoàng Quý Phi mỉm .
Điều quan trọng nhất, Thánh Thượng , nhưng bà đại khái cũng hiểu.
Từ Giản từng cứu Thái tử.
Thánh Thượng nghĩ rằng Thái tử nhớ ơn cứu mạng, dùng Phụ Quốc công để uốn nắn tính tình thì Thái tử sẽ lời hơn, nhưng Hoàng Quý Phi nghĩ .
Theo nàng, tính cách của Thái tử giống Thánh Thượng.
Tất nhiên , thiếu niên mười sáu tuổi đang là tuổi khiến đau đầu nhất, vài năm nữa khi sẽ khác nhưng Hoàng Quý Phi cho rằng để Phụ Quốc công quản thúc Thái tử là ý .
Suy nghĩ một lúc, Hoàng Quý Phi sai bếp nhỏ lấy chè ngọt .
Uống nhiều rượu dễ say.
Nàng lo chuyện triều chính, nhưng nàng hy vọng tâm trạng Thánh Thượng thoải mái hơn.
Chỉ cần Thánh Thượng vui vẻ, một tháng cũng hiếm khi nhớ đến Thúy Hoa Cung ba năm .
Nàng đỡ tốn công.
Phản đối thì thể phản đối, Hoàng Quý Phi chỉ thể tìm cách khác: "Thánh Thượng tiếc tài Phụ Quốc công, sắp xếp việc cho , một là để mai một, hai là để bù đắp. mấy với Phụ Quốc công, đều ý , ép thì thể gọi là 'bù đắp' ."
Thánh Thượng lọt tai, : "Trẫm thật lòng cũng đang suy nghĩ cách chu . Từ Giản từ nhỏ là luyện võ, dẫn binh, trẫm cứ để trong nha môn, hoặc theo sát Tiểu Thiệu..."
Chè ngọt mang lên.
Hoàng Quý Phi đưa một chén cho Thánh Thượng giải rượu: "Thiếp tuy tiếp xúc với Phụ Quốc công, nhưng khi lão Quốc công còn sống là hẹp hòi, trưởng bối trong nhà qua với ông cũng từng khen 'khoáng đạt', 'sảng khoái', nghĩ rằng Phụ Quốc công dù từ chối, nhưng trong lòng cũng hiểu ý yêu thương của . Thiếp nghĩ, nếu bù đắp liệu cách nào khác nữa ? Hắn hơn Thái tử một tuổi ? Chuyện thành , sớm cũng sớm, cần bàn bạc, chuẩn , lo liệu, mất một hai năm. Tình cảnh nhà như , với Lưu đại nhân, vì để bên Lưu gia lo liệu cho , xem..."
Thánh Thượng cầm chén, hít sâu một , suy nghĩ về ý kiến của Hoàng Quý Phi.
Ban hôn cho Từ Giản cũng .
Không nhằm mục đích "bù đắp", mà là rằng lập gia đình , tâm tư định, sẽ suốt ngày nhàn tản, tự xưng là công tử ăn chơi nữa chứ?
Hai từ với tính cách trọng của Từ Giản thật sự liên quan gì.
"Trẫm thấy cũng lý." Thánh Thượng ăn chút chè ngọt, : "Chỉ là chọn một cô nương xuất sắc mới ."
Hoàng Quý Phi định thuận miệng trả lời vài câu, trả lời xong cảm thấy .
Mình tùy tiện đề nghị, nếu Phụ Quốc công trong lòng, chẳng lời của hỏng ?
"Người ban hôn, thể chỉ chọn thấy , mà chọn Phụ Quốc công cũng thấy ." Hoàng Quý Phi vội bổ sung.