Yến Từ Quy - Chương 116: Ta ngồi đâu cho hợp đây?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:48
Lượt xem: 102
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm qua, trời đổ cơn mưa thu.
Tiếng sấm vang lên liên hồi, từng cơn gió đập mạnh cửa sổ phát âm thanh rầm rầm.
Lâm Vân Yên ngủ yên giấc, lăn qua lăn , trời còn sáng thì nàng giật tỉnh giấc.
Nàng mơ thấy nhiều chuyện.
Tuy chỉ là những mảnh ghép rời rạc nhưng đều là những điều nàng từng trải qua, nghĩ kỹ thì thể ghép khá nhiều.
Ngày , vài năm đầu khi nàng và Từ Giản thành , mỗi trời đổ mưa thu, Từ Giản đều ngủ trong phòng.
Sự ẩm ướt và lạnh lẽo của mưa thu khiến cơn đau xâm nhập tận xương tủy.
Ban ngày, tính tình Từ Giản vốn thích , dù thoải mái đến mấy cũng để lộ. ban đêm thì khác.
Trong giấc mơ, phản ứng của cơ thể thể kiểm soát ý chí.
Đau đến phát tiếng rên hoặc trằn trọc khó ngủ, những điều đều ảnh hưởng đến ngủ bên cạnh.
Lâm Vân Yên từng rằng nàng " để ý", nhưng rõ ràng Từ Giản lời nàng.
Theo lời Từ Giản, chân thể chữa khỏi, phủ thiếu phòng để , hà cớ gì khiến hai đều ngủ yên?
Lâm Vân Yên cãi .
thực nàng cũng ngủ ngon giấc, vì nàng sợ bóng tối.
Những lúc khác còn đỡ, nhưng những đêm mưa gió, sự sợ hãi bóng tối càng trở nên rõ rệt hơn.
Bên cạnh thiếu Từ Giản nàng chỉ thể bảo Vãn Nguyệt thắp đèn dầu lên, chút ánh sáng mới ngủ .
Những đêm mưa của mấy năm đại khái đều như .
Sau , Phụ Quốc công phủ cũng còn nữa, họ lẩn tránh, truy tìm dấu vết đối phó với những mối nguy, Từ Giản cũng đề cập đến chuyện sang phòng khác nữa.
Phần lớn thời gian họ cũng chẳng còn phòng nào khác để .
Tất nhiên, lúc đó Lâm Vân Yên cũng còn sợ bóng tối nữa.
Bên cạnh ghế trong điện, Vãn Nguyệt lắng tai động tĩnh.
Có vẻ như Quận chúa tỉnh nhưng vẫn lên tiếng gọi, Vãn Nguyệt cũng dám chắc nàng đang lười biếng dậy .
hôm nay trời lạnh hơn nhiều, lúc tỉnh dậy, Vãn Nguyệt cảm thấy chăn mỏng, chỉ sợ Quận chúa lười biếng mà cảm lạnh.
May , để nàng do dự lâu, Lâm Vân Yên tự tay vén màn lên.
Vãn Nguyệt vội vàng ôm áo khoác dày chuẩn sẵn: "Người khoác tạm áo , đừng để lạnh."
Lâm Vân Yên lời, hỏi: "Hoàng Thái Hậu dậy ?"
Hôm nay trời còn tối nên nàng phân biệt giờ giấc.
Vãn Nguyệt trả lời: "Nô tỳ lấy nước thì thấy thắp đèn , nếu còn mệt thể nghỉ thêm một chút, giờ vẫn còn sớm, chắc là đến lúc bãi triều ."
Lâm Vân Yên , dậy rửa mặt áo quần, khi chuẩn xong thì đến chính điện.
Có lẽ vì trời lạnh, Vương ma ma chuẩn sẵn lò sưởi tay cho Hoàng Thái Hậu.
Nương nương tựa giường, tinh thần trông khá hơn mấy hôm nhiều.
"Các ngươi cẩn thận thế , ai gia tưởng bảy, tám mươi tuổi đấy." Hoàng Thái Hậu thở dài: "Chỉ là nhất thời chống đỡ nổi thôi chứ căn cốt vẫn còn lắm."
Lâm Vân Yên mỉm : "Căn cốt thì càng nên xem thường nghỉ ngơi , thì mấy chục năm dưỡng là vô ích ."
"Lý lẽ đều con hết ." Hoàng Thái Hậu chỉ Lâm Vân Yên, mỉm dịu dàng.
Tiểu Ngự công công bẩm báo: "Vừa Thánh Thượng sai đến thăm, là trưa nay sẽ đến thăm nương nương, cùng nương nương dùng bữa trưa."
Hoàng Thái Hậu nhíu mày.
Một bà già đang bệnh, Thánh Thượng đến cùng ăn cháo, uống hai bát t.h.u.ố.c bổ ?
Thế hợp lý .
Huống hồ, bà vốn thích ăn ngon, sợ bà thèm thuồng, nên những bữa ăn của Lâm Vân Yên những ngày gần đây đều ở điện phía tây, tuyệt nhiên ở mặt bà, chẳng lẽ Thánh Thượng định đến mặt bà ăn ngon uống ngon ?
Nghĩ , Thánh Thượng việc là thiếu cân nhắc đến , e rằng chuyện cùng ăn trưa chỉ là cái cớ, chắc hẳn chuyện quan trọng bàn với bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-116-ta-ngoi-dau-cho-hop-day.html.]
Suy nghĩ một hồi, Hoàng Thái Hậu thư giãn đôi chút.
"Vậy ai gia cố gắng chút thôi." bà : "Đừng để Thánh Thượng lo lắng về thể của ai gia."
Ở một nơi khác.
Trong Kim Loan điện, Tào Công Công hô "Bãi triều".
Thánh Thượng từ long ỷ dậy bước khỏi điện, khi ngang qua chỗ của Từ Giản thì bước chân khựng đôi chút, liếc tiếp tục mà gì.
Động tác diễn nhanh chóng, các triều thần cúi đầu tiễn Thánh Thượng nên gần như ai nhận .
Chỉ Lý Thiệu ở hàng đầu tiên xoay thấy cảnh tượng .
Nhìn theo bóng lưng Thánh Thượng, Từ Giản, Lý Thiệu tặc lưỡi một tiếng.
Ngự giá rời , khí trong điện cũng thoải mái hơn đôi chút.
Lý Thiệu bước đến chỗ Từ Giản, khoanh tay : "Phụ hoàng tìm ngươi việc ? Hôm qua Ngự Thư Phòng cầu kiến tiện, ngươi và phụ hoàng xong ?"
Từ Giản cúi đàu, giọng điệu bình thản, trả lời ngược : "Sao điện hạ nghĩ ?"
Lý Thiệu ngạc nhiên: "Phụ hoàng liếc ngươi ?"
"Thần để ý." Từ Giản trả lời, thêm một câu: "Đa tạ điện hạ nhắc nhở."
Lý Thiệu: ...
Hắn vốn chỉ là thấy thì hỏi một câu, ngờ nhận hai chặn, lập tức thấy mất hứng.
Xoay , : "Chắc là lầm ."
Sau khi cung kính tiễn Lý Thiệu, Từ Giản đang định rời thì Lưu Tĩnh cản .
Trên mặt Lưu Tĩnh đầy vẻ lo lắng, hạ giọng : "Điện hạ cũng chỉ ý thôi..."
Từ Giản trả lời .
Trước sự lạnh lùng của , Lưu Tĩnh cũng chẳng ngạc nhiên, tiếp tục : "Trước đây vì Thánh Thượng bảo con đến phủ Thuận Thiên? Vụ án Chu gia liên quan quá rộng, đừng bề ngoài coi như kết thúc, thấy Thánh Thượng vẫn còn để tâm."
Từ Giản mím môi.
Thực , là Đan đại nhân thiếu một chống đỡ, mà cũng thấu điểm nên mới tranh thủ thời gian .
Thánh Thượng từng : "Đến phủ Thuận Thiên cũng ."
Tất nhiên, những điều Từ Giản định nhiều với Lưu Tĩnh.
ít nhiều vẫn trả lời đôi chút.
Từ Giản : "Thánh Thượng bảo con thì con , lẽ nào còn hỏi Thánh Thượng vì ư?"
Lưu Tĩnh nhíu mày.
Cảm giác chặn lời dễ chịu, mà còn Từ Giản chặn.
Hít sâu một , cố vẻ thiết hơn, Lưu Tĩnh : "Ta cũng chỉ lo cho con thôi, Thánh Thượng sắp xếp khác chăng? Con chịu đến Bộ Binh , cũng nên tìm chỗ nào đó, tuổi trẻ mà cứ lêu lổng mãi cả."
Khóe miệng Từ Giản nhếch lên, thoáng qua vẻ giễu cợt, còn là sự kiên nhẫn hỏi: "Theo ý Lưu đại nhân thì con nên ở cho hợp lý đây?"
Lưu Tĩnh: ...
Đây chẳng là đang hỏi ý kiến mà là đang b.ắ.n tên t.h.u.ố.c súng.
"Thằng nhóc ..." Lưu Tĩnh hít sâu một .
Thằng nhóc cao hơn cả cái đầu, Lưu Tĩnh còn ngẩng lên mới chuyện với Từ Giản.
Càng nghĩ càng nhịn , Lưu Tĩnh định trách mắng vài câu thì An Dật Bá ngắt lời.
Vị bá gia mặt mày đen kịt khí thế hùng hồn, với Lưu Tĩnh: "Lưu đại nhân, ngươi cha mà chu đáo bằng mẫu ."
Lưu Tĩnh ngẩn : "Bá gia là ?"
"Từ Giản từng thương ở chân, cũng thương, để chút tật, khi trời mưa thu thế khó chịu, xuống ủ cho ấm mới dễ chịu." An Dật Bá vỗ vỗ thắt lưng già của , : "Đứng còn khó chịu nữa là."
Lưu Tĩnh "" lên một tiếng.