Yến Từ Quy - Chương 117: Không lo không lấy được nàng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:49
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nếu phu nhân ngươi mặt ở đây, chẳng vội vàng hỏi ngay xem chân đau ?" An Dật Bá Lưu Tĩnh, giọng điệu chẳng chút nể nang: "Ngươi chẳng hề nghĩ đến chuyện , còn kéo đến mấy chuyện ."
Giọng An Dật Bá to, các triều thần trong Kim Loan điện rời thấy đều đầu .
Lưu Tĩnh lập tức trở thành tâm điểm, mặt mày đỏ ửng cả lên.
Hắn liên tục chắp tay xin An Dật Bá: "Ngài , là suy nghĩ chu đáo, nghĩ đến chuyện ."
An Dật Bá hừ một tiếng, mỉm : "Chuyện cũng thể trách Lưu đại nhân, ngươi từng thương, Từ Giản cũng dưỡng thương ở nhà họ Lưu, ngươi nhớ tới điều là bình thường thôi. Ghen tị với ngươi lắm đấy, Lưu đại nhân vẫn còn trẻ, đến khi ngươi bằng đây, mấy bệnh nó tự tìm đến, lúc đó quên cũng khó."
Lưu Tĩnh gượng, xong thì lập tức hỏi Từ Giản: "Chân con thế nào ."
Giọng điệu Từ Giản vẫn hờ hững, lộ chút cảm xúc: "Con đang định về xuống ủ ấm chân một chút."
Nghe , Lưu Tĩnh cũng chỉ đành : "Vậy mau về ."
Từ Giản tất nhiên nán , cúi chào An Dật Bá ngoài.
Bầu trời vẫn u ám, mây dày đặc.
tâm trạng của Từ Giản tệ đến mức .
Sự phiền toái khi Lưu Tĩnh chặn cũng nhờ vài câu của An Dật Bá mà tan biến.
buồn .
An Dật Bá tính tình ngay thẳng, gì đó.
Với vẻ mặt phân rõ thiện ác của ông, rõ ràng chút gì mỉa mai, nhưng lời khiến cảm thấy như đang châm chọc.
Đó cũng là một loại tài năng.
Nghe An Dật Bá vài câu, cơn đau ở chân Từ Giản cũng dịu nhiều.
Từ Giản , Lưu Tĩnh cũng vội vã cáo từ.
Sau khi nha môn xin nghỉ nửa buổi, Lưu Tĩnh kiệu chạy vội đến cổng Nam thành, bất chấp đường trơn trượt ở bên lề đợi.
Đợi hai khắc, trông thấy xe ngựa nhà từ ngoài thành chạy , Lưu Tĩnh vội vàng bước lên.
Quan binh xác nhận lộ trình, phu xe dừng chân thành.
Lưu Tĩnh hắng giọng thiếu niên từ xe bước xuống, mặt giấu nụ .
"Phụ ." Lưu Tấn thẳng , cúi chào.
Lưu Tĩnh đỡ vai con trai, : "Để xem nào, cao lớn hơn , con vất vả ."
"Sao đợi trong nhà?" Lưu Tấn hỏi.
"Đợi nổi nên đây thôi." Lưu Tĩnh vỗ mạnh hai lên cánh tay Lưu Tấn, đó nhíu mày: "Sao ăn mặc phong phanh thế ? Trời thu , lạnh lắm."
Lưu Tấn trả lời: "Cũng lạnh lắm, con khỏe mà."
Cách đó xa, tiếng ngựa hí.
Ngựa dừng ngay bên xe, bùn nước b.ắ.n lên tung tóe.
Gấu áo và giày của Lưu Tấn đều ướt, mặt lập tức tỏ vẻ khó chịu, định mở miệng trách dừng ngựa: "Sao ngươi..."
Vừa mở lời thì Lưu Tĩnh thấy rõ tới, bèn ngăn .
Lưu Tĩnh cúi hành lễ: "Thái tử điện hạ."
Những lời định của Lưu Tấn nghẹn , lập tức nuốt .
Lý Thiệu ngựa, cúi đầu hai một lượt: "Ta đang định xuất thành, ngờ gặp Lưu đại nhân nên tiện qua chào hỏi, vị là..."
Lưu Tĩnh định giới thiệu thì Lý Thiệu nhớ : "Con trai thứ của ngươi ? Đệ của Từ Giản."
Vai của Lưu Tấn căng cứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-117-khong-lo-khong-lay-duoc-nang.html.]
Hắn thích phận .
"Con trai thứ" , " của Từ Giản" còn tệ hơn.
Từ Giản, kẻ thèm nhận là con trai nhà họ Lưu.
Tuy , dù trong lòng bực bội nhưng cũng dại gì cãi thái tử, may lúc cũng cần gì, chỉ cúi đầu dặn dò.
Lưu Tĩnh tiếp lời Thái tử, : " là con trai của hạ quan, hai năm học ở thư viện An Lộc, nghĩ tới năm tới là khoa thi ân, các học trò khắp nơi cũng tới kinh thành, hạ quan mới gọi con về, để con gặp gỡ giao lưu với các sĩ tử các nơi, thêm chút kinh nghiệm so với ở thư viện."
"Thư viện An Lộc?" Lý Thiệu nghĩ một chút: "Bên cạnh Hằng Thủy ?"
Lưu Tấn trả lời " ."
"Hoàng Thái Hậu hồi nhỏ từng sống ở Hằng Thủy, đây kể chuyện nơi đó." Lý Thiệu : "Dạo sức khỏe , mấy ngày theo Từ Ninh cung kể cho về Hằng Thủy, chắc sẽ vui lên."
Mắt Lưu Tĩnh sáng lên, khen Lý Thiệu: "Điện hạ đúng là hiếu thảo."
Lý Thiệu thích khen , thêm: "Hôm qua săn thu hoạch gì, hứa với phụ hoàng sẽ bắt hươu để ngài thưởng thức, hôm nay thêm nữa, đây."
Vỗ nhẹ bụng ngựa, Lý Thiệu ngựa , với Lưu Tấn: "Ngươi ở nhà đợi, ngày mai hoặc ngày tìm ngươi."
Cha con nhà họ Lưu cúi tiễn.
Lý Thiệu thúc ngựa rời thành, phía là hộ vệ và nội thị, chỉ chớp mắt biến mất.
Lưu Tĩnh thẳng dậy, nét mặt vui mừng hề che giấu: "Con đúng là vận may, yết kiến Hoàng Thái Hậu, con..."
Đang thì ông thấy màn xe lay động.
"Trong xe còn ai ?" Lưu Tĩnh vội hỏi.
Lưu Tấn trả lời: "Là tỳ nữ của con, đợi về phủ để nàng mắt cha."
Nụ của Lưu Tĩnh tắt ngấm.
Chỉ là tỳ nữ thì mắt cái gì?
Hắn rõ, hai năm qua ở thư viện, Lưu Tấn thu nhận một cô gái.
Nơi gần cổng thành, Lưu Tĩnh tiện phát tác, chỉ thúc giục lên xe về phủ.
Lưu Tấn nhảy lên xe ngựa.
Qua tấm rèm xe nhấc lên, Lưu Tĩnh bên trong.
Trong xe tối nên ông thấy rõ lắm, chỉ thấy gương mặt nhỏ nhắn, cằm nhọn, trông trẻ.
Đến khi về phủ, từ xe bước xuống, Lưu Tĩnh mới rõ.
Khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mày lá liễu, mắt phượng, mắt còn nốt ruồi lệ, giọng nũng nịu tự xưng là Nguyệt nương, ánh mắt Lưu Tấn tràn đầy yêu mến và ái .
Lưu Tĩnh mà đau đầu.
Lưu Tấn rõ ràng thích kiểu , bảo dẫn Nguyệt nương về phòng thu dọn hành lý, còn thì yết kiến mẫu .
"Không vội đến đó." Lưu Tĩnh cản , dẫn đến thư phòng : "Nguyệt nương đó là thế nào? Con thể mang một cô nương về kinh?"
Lưu Tấn hiểu hỏi: "Chỉ là tỳ nữ thôi, cha tức giận thế?"
Sao Lưu Tĩnh giận chứ.
"Nếu thực sự là nha thì cũng , nhưng rõ ràng chuyện như ." Lưu Tĩnh giận dữ: "Con một như bên cạnh, còn chọn cô vợ gia thế ?"
Lưu Tấn sờ sờ mũi, lẩm bẩm: "Gia thế thì gì đến lượt chúng lựa chọn..."
"Đồ vô dụng." Lưu Tĩnh chắp tay lưng vài vòng trong phòng, : "Vừa Thái tử con cung yết kiến Hoàng Thái Hậu, con mấy ngày nay Quận chúa Ninh An đang ở Từ Ninh cung chăm bệnh ? Con mà thể hiện , thể chuyện với Quận chúa, tất nhiên sẽ quen . Sau còn sắp xếp thêm, con dung mạo, học vấn, nàng mấy công tử chứ? Chỉ cần ứng đối khéo léo, lo lấy nàng. Con mau xử lý Nguyệt nương đó , đừng để lộ tin tức ngoài, nếu thì cơ hội gì cũng hết."