Yến Từ Quy - Chương 119: Để ta xem thử trước
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:51
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên cạnh rèm, Vương ma ma ngẩng đầu lên.
Bà thật sự ngờ, Thánh thượng đến đây vì chuyện hôn sự của Quận chúa.
Trong mắt bà, Quận chúa tất nhiên là hảo bề, dáng vẻ dịu dàng, tính tình , miệng lưỡi khéo léo, việc.
Chỉ riêng việc là con gái của Thẩm Uẩn đủ khiến Hoàng Thái Hậu yêu mến và bảo vệ, nhưng để Hoàng Thái Hậu sẵn lòng che chở suốt mười mấy năm, chỉ dựa một khuất là đủ.
Phải chính Quận chúa hợp ý Hoàng Thái Hậu thì mới như .
Điều , Thánh thượng nhất định là hiểu rõ.
Việc Thánh thượng chủ động đề cập đến, rốt cuộc là vị "nhân tài" nào đây?
Vương ma ma vô cùng tò mò.
Bên cạnh giường, Thánh thượng mỉm : " là ý nghĩ đều qua mắt mẫu hậu, quả thật con chút ý định."
Hoàng Thái Hậu hiệu Thánh thượng tiếp.
"Từ Giản tuổi tác còn nhỏ, khi lão Quốc công qua đời, e rằng chẳng ai lo nghĩ đến hôn sự của nữa." giọng Thánh thượng trầm thấp: "con giúp chỉ định một mối, nhất thiết là Ninh An, chỉ là cho hai quen ..."
Nghe lời của Thánh thượng, đôi mày chau của Hoàng Thái Hậu dần giãn .
Đây vấn đề Từ Giản , mà là việc ban hôn hợp lý.
Cách "quen " vẻ hợp lý hơn.
Hoàng Thái Hậu trầm ngâm một lúc, hỏi: "Từ Giản chẳng vẫn còn đang để tang ?"
Thánh thượng gật đầu.
Mối quan hệ ông cháu giữa Từ Giản với Từ Mãng khá khác biệt so với thường.
Từ Mãng "con trai", Từ Giản là cháu nối dõi, vốn chịu tang ba năm, ít nhất cũng hai mươi bảy tháng.
lúc biên cương đang căng thẳng với Tây Lương, điều mà Từ Mãng lo lắng nhất khi qua đời cũng là tình hình chiến sự ở ải Dụ Môn, nên khi lo liệu xong hậu sự, Từ Giản xin đến biên cương.
"Mặc giáp phục tang", từ thời xưa , còn câu "chiến sự tránh", các võ tướng chỉ kỳ nghỉ tang lễ, nghỉ để tang. Thiếu niên trong triều chủ động xin , viện cớ dẫn mấy câu cổ ngữ mà thuyết phục các ngự sử, khiến họ đều về phía Từ Giản, còn khen chí khí, nối nghiệp tổ tiên.
Sau khi thương về kinh thành, Từ Giản chủ động đến ngự thư phòng thưa với Thánh thượng vài về việc trở về chịu tang.
Lần Thánh thượng phản đối. Cuối cùng, võ tướng nghỉ tang, văn thần thể xin miễn, Thánh thượng buộc giữ Từ Giản ở triều đình, cuối cùng thành tình cảnh hiện tại, chầu buổi sáng rõ để gì.
"Tính lão Quốc công mất cũng gần hai năm ." Hoàng Thái Hậu thở dài: "việc hôn sự của Từ Giản đến giờ bắt đầu tìm kiếm cũng hề sớm."
"Đó cũng là ý của nhi thần." Thánh thượng phụ họa.
Hoàng Thái Hậu Thánh thượng, trầm ngâm một hồi : "ai gia hoàng thượng quý mến Từ Giản, nhưng tại nghĩ đến Vân Yên thế?"
Thánh thượng giấu giếm, kể sơ qua chuyện.
"Hạ Thanh Lược, cái đứa trẻ đó miệng mồm khá nhanh nhẹn, nhưng kẻ bịa đặt vô căn cứ." Thánh thượng : " thấy đúng sai thì mẫu hậu là rõ ngay. Nếu mẫu hậu cảm thấy thể thử để hai đứa quen, nhi thần sẽ dẫn Từ Giản đến thăm . Nếu thấy thích hợp thì coi như nhi thần từng gì."
Ánh mắt Hoàng Thái Hậu thoáng hiện lên vẻ tinh .
Nói thật , suy tính của Thánh thượng cũng gì sai, mà còn chu đáo.
Đây là sự góp ý chính xác từ những cận như Tào Công Công, cũng là vì Thánh thượng lắng .
Thánh thượng trực tiếp gọi Từ Giản đến Từ Ninh cung, mà trao đổi với bà, hành xử như thể hiện sự tôn trọng với bà và Ninh An. Hoàng Thái Hậu thể từ chối cho "quen " chứ?
"Ai gia gì với Vân Yên cả." Hoàng Thái Hậu : "chuyện , cần nó bận lòng, cứ để xem xét . cũng rõ, chỉ là mượn chỗ của hoàng thượng để tiện việc, chuyện thành quyết . Thứ nhất, Vân Yên tự quyết định, thứ hai là còn ý kiến của Thành Ý Bá phủ nữa."
Thánh thượng vội : "Mẫu hậu ."
Bàn việc chính xong, Thánh thượng bèn gọi Vương ma ma dọn bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-119-de-ta-xem-thu-truoc.html.]
"Mẫu hậu dùng gì thì nhi thần dùng nấy." ngài : "đơn giản thôi."
Để tránh Hoàng Thái Hậu vốn là thích ăn ngon, thấy mà thèm.
Vương ma ma bèn ngoài dặn dò chuẩn .
Dưới hành lang, bà thoáng qua điện phía tây.
Trước đó mặt Thánh thượng và Hoàng Thái Hậu, bà dám thêm một lời.
Lần giúp đỡ Chu gia, Quận chúa theo Chu cô nương đến tiền sảnh, lúc đó chắc cũng gặp Từ Giản.
Chỉ là ở cảnh cũng chỉ thoáng qua , quen cũng chỉ là quen thôi.
Sau bữa trưa, Thánh thượng về ngự thư phòng xem tấu chương.
Hoàng Thái Hậu quyết định gì với Lâm Vân Yên, quả thật hé nửa lời.
Không đ.á.n.h bài, bà chịu yên, chỉ để Lâm Vân Yên bên chơi trò rút bài, kể mấy câu chuyện thú vị.
*
Ở một nơi khác, thái tử vẻ bận rộn hơn nhiều.
Tính tình vốn nóng vội, nghĩ gì là nấy.
Trong lòng bận rộn suy nghĩ chuyện đưa Lưu Tấn Từ Ninh cung gặp Hoàng Thái Hậu, đến nỗi săn ở bãi ngựa cũng mất tập trung.
Tình hình như , đáng lẽ là thu hoạch gì, nhưng con mồi chạy thẳng vòng vây.
Đám thị vệ thấy con hươu chạy loạng choạng tới, lập tức tản , dồn con hươu dần về phía thái tử.
Lý Thiệu tốn nhiều sức, kéo cung b.ắ.n tên, chỉ một tiếng tên xé gió vang lên, con hươu đổ xuống đất.
"Hay lắm, lắm!" Lý Thiệu vốn uể oải nay trở nên hăng hái.
Các thị vệ, thái giám bèn hùa theo, hết lời ca ngợi tài năng của thái tử.
Lý Thiệu vui vẻ nhảy xuống ngựa, con hươu thị vệ khiêng tới, : "Không uổng công lăn lộn trong rừng mấy ngày, giờ về cung thôi, tự tay nướng thịt hươu cho phụ hoàng."
"Thái tử hiếu thuận, Thánh thượng nhất định sẽ vui."
"Thái tử quả là giỏi giang, Thánh thượng chắc chắn sẽ tự hào."
Giữa những lời ca tụng, Lý Thiệu rạng rỡ trở về hoàng thành.
Cầm một con d.a.o găm, tự tay chặt hươu đôi, chặt từ thắt lưng xuống, lấy một chiếc chân chắc khỏe giao cho thái giám.
"Đem đến cho nhị bá, bảo đây là quà sinh nhật của tặng."
Nửa bên còn cũng xử lý như , còn phần chân hươu tất nhiên là dành cho Thánh thượng.
Phần còn giao cho cung nhân xử lý, Lý Thiệu giục thái giám sạch, ướp gia vị chân hươu, còn tìm củi, dựng giá nướng ở sân khô ráo, đợi khi chân hươu mang lên, ngài chăm chú nướng thịt.
Lý Thiệu giỏi việc , cũng thích.
Bề mặt dần chín, lật lật , thịt hươu tươm mỡ thơm nức mũi.
Các thái giám hết lời tán thưởng "thái tử thật khéo tay".
Lý Thiệu đắc ý: "Được , hai phần thịt hươu đó, chọn phần ngon đưa đến Từ Ninh cung, Thúy Hoa cung, phần còn các ngươi chia ."
Thái giám vui mừng cảm tạ.
Lý Thiệu chiếc ghế nhỏ, nghiêm túc nướng xong phần thịt hươu, gọi hai nâng hươu đến ngự thư phòng.