Yến Từ Quy - Chương 123: Thành thật là một phẩm chất đáng quý

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:55
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước Từ Ninh cung, Cao công công sợ quấy rầy Hoàng Thái Hậu nghỉ ngơi nên cao giọng thông báo, chỉ mỉm quanh.

Ánh mắt ông quét qua thấy Lâm Vân Yên và Tiểu Ngụy công công hành lang trò chuyện.

Hai cũng nhận đến, bèn ngẩng đầu .

Thấy long giá, Tiểu Ngụy công công vội tiến lên, cung kính hành lễ.

Lâm Vân Yên chớp mắt, thầm nghĩ: Tại Từ Giản cùng Thánh Thượng đến đây?

Hôm nay là ngày gì , thì Thái tử dẫn Lưu Tấn tới, giờ là...

Lâm Vân Yên hành lễ với Thánh Thượng.

Thánh Thượng dường như đang vui, thấy nàng khuỵu gối ngăn , thuận miệng hỏi: "Sao đây chuyện?"

Lâm Vân Yên đáp: "Bệ hạ đến trễ một chút, Thái tử điện hạ mới rời ."

"Tiểu Thiệu đến vấn an Hoàng Thái Hậu ?" Thánh Thượng hỏi, đó giới thiệu: "Đây là Phụ Quốc công."

Ánh mắt của Lâm Vân Yên tự nhiên rơi lên Từ Giản.

Từ Giản mặc triều phục, hẳn là rời triều thì Thánh Thượng gọi cùng đến đây.

Dạo trời lạnh, bộ triều phục trông vẻ chắn gió nhưng thực chẳng ấm chút nào.

Lâm Vân Yên hiếm khi thấy Từ Giản .

Trước là vì nổi, dù gặp vài cũng thấy nhiều hơn. thấy nhiều nhưng nàng vẫn nhận điểm khác thường.

Hắn đều sức. Phần lớn trọng lượng cơ thể dồn lên chân trái, chân chỉ chạm đất nhẹ nhàng.

Không dồn lực lên chân , mười phần thì tám chín là vì thời tiết lạnh khiến khó chịu.

Nghĩ tới đây, đôi mày Lâm Vân Yên nhíu .

Trước mặt Thánh Thượng, tất nhiên nàng thể thốt lên câu "Quốc công gia sức khỏe an khang" mà chỉ hành lễ theo đúng lễ nghi.

Từ Giản đáp lễ.

nhỏ nhưng sự vui trong đôi mày nàng vẫn thoát khỏi mắt Từ Giản, và cũng đoán nguyên nhân khiến nàng hài lòng.

Sáng nay lúc thức dậy, chân quả thực thoải mái, đúng như An Dật Bá : chỗ từng thương hễ gặp thời tiết đều khó chịu.

Từ Giản chịu , đến mức chỉ vì chút đau nhức mà trễ buổi triều. trong lòng ít nhiều vẫn chút phiền muộn.

Có thanh niên nào thích bản mắc chứng đau chân do lạnh cơ chứ?

Chỉ chớp mắt mà như mất cả nửa đời .

giờ đây vẻ mặt Lâm Vân Yên trách mắng nhịn xuống, càm ràm chẳng dám , bực bội trong bỗng chốc tiêu tan, thậm chí còn cảm thấy thú vị.

Thánh Thượng cố ý để Từ Giản và Lâm Vân Yên nhiều cơ hội tiếp xúc nên tự bước trong, : "Trẫm đến trễ một chút, gặp Tiểu Thiệu. Trẫm trò chuyện với Hoàng Thái Hậu vài câu ..."

Lâm Vân Yên theo , chỉ hờ hững đáp: "Điện hạ cùng Lưu công tử."

Thánh Thượng nhận : "Lưu công tử nào?"

Lâm Vân Yên đáp: "Công tử nhà Hồng Lư Tự Khanh Lưu đại nhân."

Thánh Thượng ngạc nhiên.

Theo ông , Lý Thiệu và con trai Lưu Tĩnh chẳng giao tình gì, tại đưa đến Từ Ninh cung?

Liếc sang Từ Giản, từ thần sắc hờ hững pha chút bài xích gương mặt , Thánh Thượng lập tức nhận .

Quan hệ giữa Từ Giản và nhà họ Lưu thật sự vô cùng khó xử.

Thánh Thượng hỏi: "Hắn đến đây gì?"

Lâm Vân Yên kể đầu đuôi, thiếu một chữ.

Chuyện Lưu Tấn giọng như vịt kêu, thể bước chính điện, cũng nàng thuật một cách chính xác.

Tào công công dám, chỉ thể cố nhịn.

Nhìn Thánh Thượng, ông thấy vẻ mặt bất lực buồn ; sang Phụ Quốc công, trời ơi, vẻ mặt Từ Giản thì là đang nỗi đau của kẻ khác, chẳng hề che giấu.

Thấy Từ Giản vui vẻ, Thánh Thượng càng khó trách Lâm Vân Yên "tính tình nóng nảy", còn hỏi Từ Giản nghiêm túc: "Giọng khó đến ?"

Từ Giản nghĩ một lúc, trả lời thành thật: "Nói thật lòng, thần hơn một năm gặp , rõ giờ nữa. ngay cả Thái tử cũng thấy giọng khó , chắc sai ." Hắn ngừng một chút, tiếp tục: "Còn thật lòng hơn là thần hòa thuận với , nên dù gì, thần cũng thấy khó lọt tai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-123-thanh-that-la-mot-pham-chat-dang-quy.html.]

Thánh Thượng: ...

Thành thật đúng là một phẩm chất đáng quý.

Ở điểm , Thánh Thượng luôn coi trọng Từ Giản.

Còn trẻ mà thừa tước, hề mang thói quen của những kẻ chìm nổi lâu năm trong quan trường, gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ.

Từ Giản ? Thánh Thượng nghĩ thế, chỉ là Từ Giản quen thẳng thắn thôi.

Nói thẳng nhưng chừng mực, điều còn đáng quý hơn nữa.

Là vua của một nước, ông thích những lời thật từ Từ Giản.

Huynh hòa thuận thì hòa thuận, vẫn hơn so với việc vờ vĩnh " em như tay chân", đến lúc lộ c.h.ế.t sống tranh đấu, tan hoang chịu nổi.

Hơn nữa, hôm nay Thánh Thượng vốn se duyên. Nghe Ninh An khiến Từ Giản , xem là một khởi đầu tệ.

Nghĩ , Thánh Thượng mỉm bước nội điện, vấn an Hoàng Thái Hậu.

Hoàng Thái Hậu cũng mỉm : "Đều tụ cả đây ? Tiểu Thiệu mới lâu."

"Trẫm Ninh An kể ." Thánh Thượng : "Thiệu nhi việc quá bộc phát, thiếu cẩn trọng, trẫm nó xin ."

"Thánh Thượng đừng nó xin ." Hoàng Thái Hậu hừ một tiếng: "Thiệu nhi hứa với sẽ săn thêm một con hươu đầu mùa, nếu Thánh Thượng mặt nó, đòi ai lấy hươu đây?"

Thánh Thượng lớn.

Chỉ vài câu thế thôi, câu chuyện về Lý Thiệu cũng bỏ qua.

"Trẫm để Từ Giản và Ninh An ở bên ngoài." Thánh Thượng : "cho bọn họ quen ."

Hoàng Thái Hậu mỉm .

Có quen thì còn .

do Thánh Thượng đưa tới, dù là vịt kêu, Vân Yên cũng tiện đuổi .

với Vương ma ma: "Chút nữa bảo Phụ Quốc công , gặp ông ."

Ngoài hành lang bên ngoài điện, Lâm Vân Yên vẫn đang chuyện với Tiểu Dư Công Công.

Tiểu Dư Công Công mặt nhưng lòng đầy lo lắng.

Hắn rõ ý của Thánh Thượng.

Thánh Thượng tạo cơ hội cho Quận chúa gặp Phụ Quốc công, Tiểu Dư Công Công tất nhiên cũng phối hợp, nhưng Quận chúa cho thoát .

Hắn cần hóa giải tình huống , nếu chẳng sẽ thể hiện vô dụng ?

Suy nghĩ nhanh như chớp, Tiểu Dư Công Công trực tiếp bắt chuyện với Từ Giản: "Phụ Quốc công, ngài đừng trách tiểu nhân nhiều chuyện. Trời bắt đầu lạnh , mỗi ngày ngài lên triều, chân chịu ? Thái Phi dạo gần đây cũng khỏe, ít, Quận chúa vì lo lắng cho bà nên may một đôi bọc chân để giữ ấm. Ngài thể tham khảo, thử bảo một đôi dùng xem ?"

Nói xong, Tiểu Công Công liếc Lâm Vân Yên.

Hắn ném "vàng".

Với sự thông minh và dịu dàng của Quận chúa, hẳn là sẽ kể về đôi bọc chân đó với Phụ Quốc công.

Nói vài câu, ít nhiều cũng thể quen chút đỉnh.

Ai ngờ, Quận chúa mãi tiếp lời, mà Phụ Quốc công : "Làm phiền Quận chúa như thế lắm thì ?"

Thật giả thì , nhưng giọng điệu thật đáng đánh.

Quận chúa đ.á.n.h , chỉ liếc Phụ Quốc công một cái: "Phụ Quốc công vững vàng như , giống Thái Phi đau chân mùa đông ?"

Không mất lòng cả hai bên, Tiểu Dư Công Công đành gượng.

Viên "vàng" ném thành ngọc, chỉ thành vụn.

Từ Giản nhẹ nhàng cử động chân đang tê cứng.

Cho Quận chúa một cơ hội nổi giận, đó lẽ sẽ ít càu nhàu hơn...

Trời lạnh thế , chẳng dễ chịu gì cả.

Chậc.

 

 

Loading...