Yến Từ Quy - Chương 129: Tìm điểm chung, giữ sự khác biệt, trò chuyện vui vẻ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:02
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt của Lâm Dư mấy .

Không cần nghĩ cách từ chối thì cũng ; lý do sẵn lẽ càng .

Nếu câu cuối cùng, ông nghĩ rằng ông cũng thể chấp nhận.

Phụ Quốc công nhắc đến Lưu Tấn.

Dựa việc hạ thấp Lưu Tấn để nâng lên ?

Lâm Dư nghĩ thế.

Dù là em cùng cha khác , nhưng khi đứa em bước Từ Ninh cung Vân Yên mắng cho, tính tình cũng thể đoán .

Đường đường là Phụ Quốc công, cần dùng cách để mở đường chứ?

Quốc công gia chỉ đang nhắc nhở ông thôi.

, Lưu Tĩnh là loại thế nào, việc cưới con gái của Quốc công , Từ Giản là hiểu rõ hơn ai hết.

Thẳng thắn mà , Lâm Dư nghĩ ông thể như lão Quốc công gia, ông sẽ giúp đỡ con rể .

Con rể cũng là con, nếu thể giúp ông sẽ giúp.

Chỉ cần con rể đối xử với Vân Yên, chân thành và hết lòng.

ông sẵn lòng giúp nghĩa ông để khác cố ý tính toán Vân Yên.

Nhất là nhà họ Lưu tiền lệ.

Với xuất , dung mạo, tính cách của Vân Yên, thế gian thiếu gì để nàng chọn? Cớ gì để tính toán?

Ông còn chẳng coi trọng Phụ Quốc công...

Ừm?

Lâm Dư hít sâu một , biểu lộ gì mà chỉ liếc Từ Giản mấy cái.

Bỏ qua định kiến và sự soi mói, Từ Giản quả thực là một thanh niên xuất sắc, hợp tác đó cũng suôn sẻ.

Vì đây là ý của Thánh Thượng, Từ Giản cũng tỏ rõ ý định, nên tạm thời cứ gác , chỉ đến phần chắc chắn.

"Không thể để nhà họ Lưu tính toán Vân Yên thế nào thì tính." Lâm Dư trầm giọng : "Điều và Quốc công gia đồng quan điểm."

Nghe , chân mày Từ Giản nhướng lên.

Lâm Dư : "Chỉ là với Lưu đại nhân quen , càng quen Lưu Tấn, ngoài việc nhắc Vân Yên cẩn trọng thì thật sự cách nào khác, nghĩ nghĩ vẫn cần Quốc công gia giúp đỡ."

Từ Giản bật .

Tìm điểm chung, giữ sự khác biệt, quả đúng là một cách .

"Bá gia cần khách sáo, với Quận chúa hợp tác ăn, thể để nàng tính kế chứ." Từ Giản nghĩ một lúc : "Nếu bên tin tức gì mới, nhất định sẽ báo cho Bá gia."

Cứ bàn bạc theo hướng , cuối cùng cũng là "trò chuyện vui vẻ".

Lâm Dư dậy tiễn Từ Giản.

Dọc theo hành lang ngoài, Từ Giản âm thầm suy nghĩ, thấy kết quả cũng tệ.

Ít nhất, khi thấy một "tiếng sét động trời" như , Bá gia cũng mục tiêu khác để chĩa sự hài lòng trong lòng về phía đó.

Chứng kiến một kẻ vô dám dòm ngó tiểu Quận chúa, Bá gia thể dần chấp nhận thực tế "con gái cũng lấy chồng".

Kiệu đợi sẵn ở đình.

Lâm Dư tiễn đến tận bên kiệu, Từ Giản cúi bước lên kiệu.

Cửa nhỏ mở , Lâm Vân Tĩnh và Lâm Vân Phương từ bên ngoài trở về, vội nép sang một bên.

Chỗ góc tối mờ mờ, kiệu của Từ Giản chuẩn rời , Lâm Dư để hai nàng tiến lên hành lễ mà chỉ vài lời khách sáo tiễn khách với Từ Giản.

Qua tấm rèm, Từ Giản thong thả trả lời .

Nói xong những lời xã giao, kiệu rời phủ, Lâm Dư mới hai cháu gái, chỉ họ.

Lâm Vân Phương hì hì: "Bá phụ, hôm nay chúng con thất lễ, , đừng với tổ mẫu, nếu bà càm ràm mất."

Nói , nàng kéo Lâm Vân Tĩnh chạy .

Vào đến sân thấy đại tỷ vẻ suy tư, Lâm Vân Phương khỏi hỏi: "Tỷ nghĩ gì ?"

"Giọng trong kiệu quen lắm, hình như từng ." Lâm Vân Tĩnh ngập ngừng.

"Chắc là khách quý của bá phụ, lẽ đây cũng từng đến phủ ." Lâm Vân Phương trả lời: "Đi thôi thôi, mau phòng ăn thử bánh đường mua về, để nguội ngon."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-129-tim-diem-chung-giu-su-khac-biet-tro-chuyen-vui-ve.html.]

Lâm Vân Tĩnh nàng chọc nên cũng nghĩ tiếp, cùng nhanh .

*

Ở một nơi khác, bữa trưa, Lưu Tĩnh đến Hồng Lư Tự.

Nghỉ giữa chừng mà trở nha môn, chuyện với Lưu Tĩnh gì lạ, vị đại nhân vất vả khi việc, đừng nghỉ, khi còn ngủ nha môn mấy ngày liên tục.

Nếu Lưu đại nhân là chăm chỉ, mấy năm còn lời đồn rằng ông phu nhân đuổi khỏi nhà, đành ngủ ở nha môn.

Như hôm qua xin nghỉ nửa ngày mới là chuyện hiếm thấy.

Lưu Tĩnh bàn.

Trước mặt Lưu Tấn, ông tỏ quá chú ý đến việc Từ Giản Từ Ninh cung, nhưng trong lòng vẫn canh cánh.

Thay vì nhà đoán già đoán non, Lưu Tĩnh chọn đến nha môn một chút, thể sẽ chút tin tức gì đó.

Quả nhiên, mới hai khắc lời đồn tai ông.

"Thánh Thượng bảo Phụ Quốc công mang lời cho Thành Ý Bá, gì..."

Lưu Tĩnh cầm chén , chầm chậm uống.

Lời đồn khó thể bàn đầu đuôi, nhưng câu trả lời ông lẽ cũng rõ phần nào.

Thánh Thượng Từ Giản và Thành Ý Bá qua nhiều hơn.

Nếu thì trời lạnh thế và đôi chân của Từ Giản, với tính cách của Thánh Thượng, để chuyến ?

Truyền lời, ai chẳng truyền ?

Hay là Thánh Thượng lay chuyển Từ Giản, Thành Ý Bá khuyên nhủ?

Thành Ý Bá vốn dĩ cũng là quan tâm sự đời.

Chẳng lẽ những kẻ như thế chia sẻ kinh nghiệm cho ?

Hay Thánh Thượng thực sự Từ Giản và Quận chúa Ninh An quen ?

Nghĩ đến đây, chén trong tay cũng chẳng còn thơm nữa.

Cẩn thận dặn kết luận vội vàng, sáng sớm hôm khi lên triều, Lưu Tĩnh cố ý quan sát Từ Giản và Thành Ý Bá.

Hai vẻ quen thuộc hơn , chào hỏi vài câu khách khí, gì hơn.

Lưu Tĩnh trầm ngâm.

Từ Giản ý lấy lòng, Thành Ý Bá cũng tỏ lạnh nhạt.

Chỉ quan sát bầu khí, giống như là sắp thành thông gia.

Nghĩ Lưu Tĩnh bỗng thấy nhẹ lòng hơn.

Sắp xếp chuyện của Lưu Tấn còn cần thời gian, nếu để khác chiếm thế thượng phong, chuyện sẽ thêm phần rắc rối.

Nhất là khi thế thượng phong do Thánh Thượng định .

Nếu chuyện , ông thể yên tâm.

Lưu Tĩnh rằng, khi ông quan sát khác, con trai ông Lưu Tấn cũng đang khác để ý.

Huyền Túc theo dõi Lưu Tấn từ xa, thấy bước một ngõ nhỏ, gõ cửa một căn nhà.

Cửa lớn nhanh chóng khép .

Huyền Túc vòng viện, dựng tai một lát thì khỏi nhíu mày.

Hình như giọng của Lưu Tấn...

Nghĩ , Huyền Túc lập tức hiểu .

Hơn một năm gặp, giọng của Lưu công tử đang ở giai đoạn khó xử nhất.

với theo dõi như Huyền Túc thì tiếng vịt kêu đó dễ nhận , dù hạ giọng thế nào cũng rõ.

Chẳng mấy chốc, Huyền Túc hiểu rõ tình hình bên trong.

Lưu công tử quả hổ danh mới về kinh.

Nếu học bài học từ Tam công tử Tô gia đó: Những cô gái mà phụ cho giữ thì đừng giữ, nếu thì rắc rối sẽ tìm tới cửa.

Nghĩ , Huyền Túc gặm quả lê rời khỏi ngõ nhỏ.

 

 

Loading...