Yến Từ Quy - Chương 135: Có người tính kế hắn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:08
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Quế quả nhiên xuất hiện.

 

Để chuẩn cho buổi hôm nay, những ngày qua, Trần Quế ít góp mặt tại các thi hội, bàn bạc với ban tổ chức về việc tài trợ văn phòng phẩm.

 

Nói là vất vả nhưng việc cũng diễn khá suôn sẻ.

 

Những món đồ mà mang đến đều chọn lọc kỹ lưỡng, thực dụng chất lượng, dễ khiến chấp nhận.

 

Hắn hành lễ với một vị lão : "Thưa ngài, việc xong xuôi cả ."

 

Vị lão lên tiếng , mấy vị khác cũng gật đầu.

 

Những ngày qua, tất cả đều khắp các thi hội để khảo sát học trò, gặp mặt qua ít , nay trông thấy đều cảm thấy quen thuộc.

 

Có vài nhận phận của Trần Quế, bèn ghé tai bàn tán với các vị sơn trưởng:

"Cữu lão gia* của Thành Ý Bá phủ, chuyện mang đồ tệ đến dối chứ?"

*Anh trai hoặc em trai của

 

Tai Trần Quế thính lạ thường, thấy nhắc đến phủ Thành Ý Bá, thì lập tức nở nụ chân thành gì sánh với các sơn trưởng.

 

Phải thừa nhận, trong kinh thành thì danh tiếng của Thành Ý Bá phủ thật sự hữu dụng.

 

Lịch sự, chuẩn mực, tiếng tăm, một gia đình công thần như , đủ để khác tin tưởng.

 

Trước đây, ít khi nhắc tới phận , nhưng giờ đúng là "dùng thép để rèn dao".

 

Các vị sơn trưởng xong, lòng cũng an tâm phần nào.

 

học hội của họ nơi đầu tiên nhận tài trợ, mà lưng vị viên ngoại giàu còn quý tộc. Vậy thì cứ nhận thôi.

 

Sơn trưởng của thư viện Thạch Dương tằng hắng, giới thiệu với học trò: "Người nào bài luận xuất sắc nhất sẽ vị Trần viên ngoại đây tặng một bộ văn phòng phẩm."

 

Bên , Lưu Tấn mím môi.

 

Hắn chẳng quan tâm đến mấy món đồ , nhưng "xuất sắc nhất" thì thể thiếu phần .

 

Lưu Tấn rời nữa.

 

Trần Quế thấy Lưu Tấn phối hợp như thì vô cùng vui mừng.

 

Hắn bước lên đài, chắp tay với Lưu Tấn: "Lưu công tử, bài luận của công tử thật tuyệt vời. Nghe mà trong lòng dâng trào cảm xúc, vô cùng kích động."

 

Người đ.á.n.h kẻ tươi . Huống hồ, Trần Quế chẳng những , mà còn giơ ngón tay cái khen ngợi, lời lẽ chân thành đến mức khiến khỏi động lòng.

 

Lưu Tấn Trần Quế tâng bốc như thì cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.

 

"Không dám, dám!" Hắn đáp lễ.

 

"Sao dám chứ?" Trần Quế nghiêm giọng phản bác: "Dẫu rằng 'văn vô nhất', nhưng bài luận dở vẫn phân rõ. Nếu thì trường thi phân bảng nhất bảng nhì ? Lưu công tử đừng khiêm tốn nữa. Tiếng vỗ tay và những lời bàn tán đủ để chứng minh sự xuất sắc của ngài ."

 

Nói đến đây, Trần Quế các học trò, lớn tiếng hỏi: "Các vị, đúng ?"

 

"!"

 

Học trò là những thật thà, bài thì công nhận , thế là đồng thanh trả lời.

 

Tiếng hưởng ứng vang dội Lưu Tấn nổi hết da gà, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

 

Trần Quế quan sát phản ứng của Lưu Tấn, thầm nghĩ: Quả nhiên còn trẻ, mấy sự kiềm chế, cảm xúc đều hiện rõ mặt.

 

Lời khen của Trần Quế vẫn dừng : "Lưu công tử, dám chắc rằng đến nửa ngày, bài luận sẽ lan truyền khắp kinh thành, học trò và nghiền ngẫm. Quả thật là một bài xuất sắc."

 

Lưu Tấn thì nhịn mà nở nụ .

 

"Sơn trưởng một đề tài sâu sắc. Trước khi Lưu công tử trình bày, còn ít bàn rằng, luận điểm để dẫn dắt hề ít, nhưng phân tích cụ thể khó để cho mạch lạc."

 

Trần Quế nâng giọng: "Ta hỏi, Lưu công tử thể giảng giải thêm về đề tài , chúng tháo gỡ những điểm khó chăng?"

 

Nụ của Lưu Tấn thoáng cứng .

 

Cái gì cơ?

 

Người đến để tặng quà, mà là để "hỏi bài" ?

 

Theo phản xạ, Lưu Tấn đầu về phía các sơn trưởng.

 

Vốn dĩ họ chút khó chịu với màn tâng bốc dài dòng của Trần Quế, định nhắc nhở xuống đài nhưng thấy câu hỏi bất ngờ nên thôi.

 

Thảo luận thêm đề tài, đây là chuyện ý nghĩa.

 

So với việc đ.á.n.h giá qua loa bằng văn chương trau chuốt, các sơn trưởng thích thấy học trò tư duy sâu rộng, đa dạng hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-135-co-nguoi-tinh-ke-han.html.]

"Vậy mời Lưu công tử giảng giải thêm." Một sơn trưởng của thư viện khác vui vẻ .

 

Hắn mở lời thế nào đây?

 

Hắn đề nhưng chỉ tập trung khai thác sâu một luận điểm duy nhất, các hướng khác nghĩ đến.

 

Đột nhiên hỏi về những luận điểm khác, sự chuẩn .

 

Không trả lời , mà cũng thể xuống đài, Lưu Tấn cứng ngắc bục, mặt trắng bệch như tờ giấy.

 

Chờ một hồi, đám học trò bên vốn tưởng đang suy nghĩ, cũng dần nhận điều gì đó . Bọn họ với ánh mắt đầy ngờ vực.

 

"Dù khó đến cũng đến mức trả lời nổi chứ?"

 

"Người văn nghiêm túc, giống ngươi, tiện tay đưa vài luận điểm cho qua chuyện, cân nhắc kỹ càng chứ."

 

" chẳng đây là lúc cần văn ?"

 

Trên bục, Trần Quế ngay bên cạnh Lưu Tấn, liếc thấy đôi tay của đang giấu lưng.

 

Ồ!

 

Căng thẳng đến mức hai tay nắm chặt .

 

Trần Quế lập tức bày vẻ mặt cảm thông, : "Lưu công tử, chỉ cần về các luận điểm thôi, cần thành bài văn."

 

Trong đầu Lưu Tấn lúc chẳng ý tưởng nào mới, chỉ là tìm cách biện minh cho bản .

 

Trần Quế để cơ hội mở miệng.

 

Ngay khi kịp gì, Trần Quế lên tiếng: "Chắc là bận tập trung sửa bài văn nên Lưu công tử kịp phân tích thêm về đề mục . Hay là thế , chúng đổi sang một câu hỏi khác? Những đề luận đó, công tử thể chia sẻ đôi điều với chúng chứ?"

 

Lưu Tấn mở to mắt kinh ngạc.

 

Cái gì cơ?

 

Tên đến đây để dâng lễ mà đối đáp lưu loát như thế ?

 

Còn hỏi về mấy đề nữa. Hắn thậm chí còn để ý xem đó những đề gì, chỉ chăm chăm học thuộc bài văn của thôi.

 

Phải thế nào đây?

 

Mồ hôi lạnh túa từ gáy, chảy dọc theo cổ, lâu ướt sũng cả lưng áo.

 

Những ánh mắt mà đó khiến ngập tràn kiêu hãnh và hưởng thụ, giờ đây dần dần đổi sắc, trở thành sự thúc giục và tra vấn.

 

Càng lo lắng đầu óc càng rối bời.

 

Trong vô thức, Lưu Tấn chỉ chạy trốn khỏi nơi , nhưng giữa bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo thì thể chạy ?

 

Cổ họng khô khốc, cố nuốt một ngụm nước bọt sang trừng mắt Trần Quế với vẻ giận dữ.

 

Người rốt cuộc từ chui ?

 

Bao nhiêu vòng vèo, ngoằn ngoèo dẫn đến cuối cùng, thì là chờ sẵn ở đây để bẫy .

 

Chắc chắn kẻ đang âm mưu hại .

 

Là ai?

 

Lưu Tấn đột nhiên ngẩng đầu lên, về phía lầu các bên cạnh.

 

Những gì thấy chỉ là một đám đông đen kịt, thể nhận bất kỳ gương mặt nào. Dù cố căng mắt vẫn chẳng thu gì.

 

Hắn vẻ mặt hiện tại của trông thê t.h.ả.m đến mức nào. Trần Quế thì vẻ sợ hãi, đúng lúc lùi nửa bước, như thể khí thế của Lưu Tấn cho hoảng hồn.

 

Không chỉ lùi bước, Trần Quế còn khổ sở sang các vị sơn trưởng, thể hiện vẻ khó xử hết sức chân thành.

 

"Chuyện ... Lưu công tử thể gì thế ? Ôi trời, là ở , tất cả là của . Ta cứ nghĩ công tử nền tảng vững chắc, ngờ xảy chuyện thế . Không hợp lý chút nào."

 

, hợp lý chút nào.

 

Từ các vị sơn trưởng đến đám học trò đều nghĩ như .

 

Trần Quế một nữa đúng điều mà đang nghĩ trong đầu.

 

 

 

Nói xong, vẫn chịu dừng , tiếp tục đóng vai cứu nguy, tiến đến gần Lưu Tấn, thêm: "Công tử đừng căng thẳng, chỉ cần đại một chút là . Đây cũng kỳ thi, ai chấm bài trao giải cả. Chỉ cần nêu luận điểm, luận điểm thôi. Chắc chắn khi câu hỏi từ , công tử suy nghĩ qua . Thật sự là đừng lo lắng quá."

 

Loading...