Yến Từ Quy - Chương 14: Hãy để ta làm vụ này

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:04
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kinh Đại Bão vốn là kẻ dày dặn ở thương trường, vẫn giữ nụ ôn hòa, tựa như cơn gió xuân đủ mát, quá phô trương.

"Ngồi xuống , tiểu nhị, thêm đôi đũa." ông gọi.

Trần Quế dám để lộ vẻ ngại ngùng, vội nhận đũa và cảm ơn: "Lão gia từng thử món thịt dê hấp của tửu lâu ? Lầu Kim Mãn món tuyệt."

Kinh Đại Bão gật đầu: "Thử , quả thật ngon. Ta mới kinh lâu, tiểu thể giới thiệu thêm cho vài món ngon khác ?"

Trong tình huống , chẳng ai nhắc đến chuyện ăn lai lịch. Vì thế, chỉ còn cách tìm một câu chuyện để giữ khí.

Trần Quế hết lời, ăn kể chuyện. Một bữa cơm dùng xong, dù việc buôn bán chắc thành nhưng mối giao tình thì đậm đà thêm đôi phần.

Trời tối dần.

Kinh Đại Bão bước khỏi tửu lâu, dáng vẻ nhàn nhã bữa ăn, hai tay chắp lưng, từ từ bước dọc con phố dài, thẳng một tiệm đồ cổ.

Ông chủ tiệm quầy, chỉ tay phía trong: "Huynh đến thật đúng lúc, gia mới tới."

Tiệm là cửa hàng, là nhà ở, một tầng lầu phía , phía cầu thang là một tấm rèm vải, qua đó là hậu viện.

Kinh Đại Bão bước đến cạnh rèm, nhẹ nhàng vén một góc lên sân.

Tối nay trăng, cũng mờ nhạt, trong sân tối đen, chỉ hai chiếc đèn lồng treo mái hiên phát chút ánh sáng yếu ớt.

Dưới ánh đèn lờ mờ , ông nhận bóng dáng bên bàn đá.

Đó là Từ Giản.

Kinh Đại Bão lùi , liếc cầu thang gỗ cũ kỹ nhỏ giọng hỏi ông chủ: "Gia đau chân ?"

Ông chủ gượng gạo, gật đầu.

Từ Giản từng thương nặng, may nhờ tuổi trẻ và sức khỏe mới tàn phế, nhờ ý chí kiên cường mới thể lên và , nếu chú ý kỹ sẽ nhận chân khập khiễng.

Tuy , để hậu quả.

Từ Giản là kiên cường, dù , cũng bao giờ . Chỉ những cận mới chút manh mối.

Chẳng hạn như bây giờ.

Trong sân gió lùa, ánh trăng, chẳng đẽ, đáng lẽ nên trong thư phòng tầng sách hoặc chơi cờ.

việc chọn đó rõ ràng là vì vết thương đau nhức, nên chỉ thể tránh cầu thang.

Kinh Đại Bão chỉnh áo choàng, bước sân.

Nghe tiếng động, Từ Giản đầu: "Đại thiện nhân đến ?"

Kinh Đại Bão vội hành lễ: "Ngài đừng trêu chọc nữa."

Từ Giản khẽ , rót rượu chiếc chén trống mặt: "Ngồi xuống chuyện."

Kinh Đại Bão lời, xuống: "Tối nay, đến lầu Kim Mãn tìm , cũng mời uống rượu. Người tự xưng là Trần Quế, chia phần trong việc buôn bán ở ngõ Lão Thật."

Từ Giản nhíu đôi mày kiếm, hỏi: "Trần Quế? Ba mươi mấy tuổi, trán một nốt ruồi đen ư?"

Vừa , đưa tay lên trán động tác mô tả.

Thấy Kinh Đại Bão gật đầu, Từ Giản hừ một tiếng: "Tin tức của nhanh nhạy thật. Hắn cụ thể gì?"

Kinh Đại Bão thầm kêu lên trong lòng.

Có vẻ Từ Giản từng cái tên Trần Quế, tên chắc chắn lai lịch tầm thường.

Kinh Đại Bão nhắc lời của Trần Quế.

Từ Giản xong, vội trả lời, ngón tay mân mê miệng chén rượu, mắt khẽ rủ xuống, chìm suy nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-14-hay-de-ta-lam-vu-nay.html.]

Kinh Đại Bão dám quấy rầy, im lặng, ánh mắt bất giác lướt qua đôi chân của Từ Giản.

Nói về địa vị, ông nên gọi Từ Giản là "Quốc công gia." Về tuổi tác, ông thuộc hàng của ông nội của Từ Giản, gặp Từ Giản khi còn nhỏ, nên thể rằng chứng kiến Từ Giản trưởng thành.

, khi thấy Từ Giản thương để di chứng, Kinh Đại Bão cảm thấy đau lòng.

Chân đau, mong chữa lành , chỉ cần giảm bớt đau nhức là .

Dạo gần đây ở Đông Bắc một lão đại phu giỏi trị thương cho xương, thể mời về . Ông sẽ nhờ tìm thử, nếu tìm thầy thuốc, thì ít nhất cũng kiếm mấy cái xương hổ để thuốc.

"Ngõ Thanh Ngư..."

Từ Giản bất chợt lên tiếng, kéo Kinh Đại Bão trở thực tại, ông chăm chú lắng .

"Nếu nhớ nhầm thì nhà phía tây miệng giếng trong ngõ Thanh Ngư là nhà của Trần Quế." Từ Giản : "Ngươi bảo , chia phần thì tìm một tên tuổi đàng hoàng đến bảo đảm."

Kinh Đại Bão lập tức hiểu .

Trước đây ông sai, Trần Quế quả nhiên là chạy việc cho các nhân vật quyền quý.

Từ Giản cái tên Trần Quế, còn cả lai lịch của , rõ ràng là là ai.

Nói xong chuyện, Kinh Đại Bão dậy .

Khi bước đến hành lang, thấy Từ Giản vẫn yên, Kinh Đại Bão định bụng khuyên "về nghỉ ngơi sớm", nhưng lời đến miệng nuốt xuống.

Cả phủ Quốc công chỉ còn một Từ Giản.

Hắn cô độc một , uống rượu trong phủ ở đây thì cũng khác gì ?

Khác với Kinh Đại Bão, mỗi khi xong việc ở Dư Hàng, ông chỉ về phủ để trò chuyện với vợ, chơi đùa với cháu.

Than ôi!

*

Trời về khuya, Lâm Vân Yên định ngủ thì bà nội cho gọi đến.

Nàng bước nhanh viện Tải Thọ, phòng phía đông, thấy Tiểu Đoạn Thị khoác chiếc áo ngoài, xếp bằng giường.

Lâm Tuần cạnh, dáng vẻ thập thò, rõ ràng là phiền giấc ngủ của Tiểu Đoạn Thị, và khi Lâm Vân Yên tới trách vài câu.

Lâm Vân Yên xuống hỏi: "Trần Quế hồi đáp ?"

"Hắn đến tìm , Kinh Đại Bão đến nhà ." Lâm Tuần , kể tình hình một cách chi tiết, đó mỉm Tiểu Đoạn Thị: "Mẫu , Trần Quế việc cũng nhanh nhẹn lắm."

Tiểu Đoạn Thị hiểu tâm tư của con trai .

Chẳng qua nhắc vài câu, nhân cơ hội khen ngợi đôi lời - Trần Quế việc tệ, mà ăn chung với Trần Quế nên cũng chút giá trị.

Tiểu Đoạn Thị hiểu rõ hết, nhưng tiếp lời Lâm Tuần.

Lâm Tuần dù nịnh thành nhưng nản, vội tiếp: "Mẫu và Vân Yên suy nghĩ đúng, quý nhân Kinh Đại Bão thật sự tạo mối quan hệ với phủ Thành Ý Bá chúng . Một khi hợp tác xác định, Kinh Đại Bão sẽ mặt, nhà chỉ cần đưa một tín tới quan phủ điểm chỉ nữa là xong."

Tiểu Đoạn Thị , mà là vì tức.

Lại còn gọi là mối duyên ư, đây chẳng qua là lời đường mật của Vân Yên mà thôi.

Sao bà dạy một đứa con ngây thơ như thế chứ.

Nghĩ nghĩ , ngoài sự ngây thơ và thiếu khéo léo trong hành sự, con trai bà cũng chẳng tật gì lớn, nên Tiểu Đoạn Thị quyết định tạm mắng ông, chỉ sang Lâm Vân Yên mà : "Dù gì cũng là chuyện ăn trong cùng một con hẻm, cần để tâm nhiều đến các chi tiết nhỏ nhặt. Hai bên thương thảo mà cứ để Trần Quế với Kinh Đại Bão truyền lời qua , thật tốn thời gian. Nếu trực tiếp bàn bạc, đối phương bao nhiêu tuổi, liệu chỉ để tam thúc con mặt thôi ?"

Lâm Vân Yên xong, mỉm đáp: "Tổ mẫu xem, chịu thẳng với con nữa , ? Ý của là nếu thương lượng tiền bạc, ký kết hợp đồng mà đối diện là cùng bậc, còn thể mặt dày bàn chuyện. nếu họ là vãn bối, chắc chắn sẽ đủ can đảm để mặc cả với họ, sợ rằng sẽ thành ức h.i.ế.p . Thế nhưng chỉ để thúc phụ , yên tâm, lo thúc dụ dỗ định một vụ ăn lỗ vốn. Người cứ thẳng, để con thương lượng chuyện ."

 

 

Loading...