Yến Từ Quy - Chương 144: Chìa tay
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:17
Lượt xem: 100
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Loan Điện.
Từ Giản lướt Lưu Tĩnh một cái.
Ánh mắt chỉ thoáng qua, dừng , cứ thế mà liếc qua, trông vẻ thờ ơ.
Bên tai là tiếng một lão ngự sử hùng hồn cực kỳ tức giận, mắng c.h.ử.i cực kỳ gay gắt.
Cũng gì khó hiểu.
Từ Giản phần nào hiểu lý do khiến những vị căm phẫn.
Như phủ Hứa Quốc Công, Tô Kha sống đúng đắn, hành sự kiểu con nhà quyền quý, các ngự sử cũng mắng, mà những từ ngữ trùng lặp.
Mắng thì mắng, nhưng chuyện gì chuyện nấy, trong lòng chắc thực sự giận.
Còn thì khác, Lưu Tấn đụng chạm đến gốc rễ của sách.
Trộm đề, gian lận trong học hội, đây đều là những điều mà sách vốn cậy "mười năm đèn sách, khoa cử định sinh tử" tuyệt đối thể chấp nhận.
Theo góc độ nhỏ thì là chuyện phẩm hạnh của một cá nhân, nhưng theo góc lớn thì khoa cử là con đường triều đình chọn tài, học hội, thi hội là tiền đề cho khoa thi năm , thể tùy tiện như ?
May mắn là Lưu Tấn vạch trần, nếu để lừa bịp lọt qua, dựa mánh khóe và phận con nhà quan mà tiến xa hơn, thì đúng là một t.h.ả.m họa đối với những học trò chăm chỉ, nghiêm túc khác.
Trong lòng các lão ngự sử đều nổi lên ngọn lửa, trích dẫn lời cổ kim, phóng đại tội , chụp mũ lên càng cao, chỉ hận thể đập c.h.ế.t Lưu Tấn ngay lập tức.
Trong tình cảnh như , Lưu Tĩnh dám ngẩng đầu.
Khó khăn lắm mới lấy can đảm ngước thánh nhan...
Mặt mày Thánh Thượng âm trầm, hai tay nắm chặt tay vịn long ỷ, rõ ràng là cực kỳ tức giận.
Lưu Tĩnh còn nổi.
Lúc đành quỳ xuống thôi.
Nghĩ , ông bèn ngoan ngoãn quỳ xuống các ngự sử mắng.
Các ngự sử phiên lên mắng, mắng liên tục gần ba khắc mới thôi.
Thánh Thượng lạnh giọng hỏi: "Lưu khanh gì ?"
Trong lòng Lưu Tĩnh nhiều điều .
Chắc chắn, Trần Quế mặt việc thì đằng nhất định sự chỉ đạo của phủ Thành Ý Bá.
Chín phần mười là Thành Ý Bá.
Một chỉ tản quan, ý định gây gió bão triều đình, theo lý mà thì đáng là trọng, bình thản, tính kế một hậu bối như Tấn nhi, đúng là lấy lớn h.i.ế.p nhỏ.
Dĩ nhiên, Lưu Tĩnh thể những điều , ông run rẩy, cung kính : "Thần dạy con nghiêm, để tên nghịch tử đó chuyện sai trái thế , thần hết sức hổ thẹn, về thần nhất định sẽ răn dạy nó cẩn thận, để xảy chuyện như nữa."
Thái độ nhận của , dù trong lòng Thánh Thượng hài lòng cũng thể tiếp tục bắt bẻ nữa.
Đợi bãi triều, Thánh Thượng rời Kim Loan Điện, Lưu Tĩnh mới chống tay lên gối dậy, thở nhẹ một giơ tay lên dùng tay áo lau mồ hôi trán.
Đứng một lúc, ông định đợi các triều thần trong điện lượt rời gần hết mới .
Từ Giản tất nhiên bận tâm đến Lưu Tĩnh, tự bước ngoài.
Khi ngang qua Lưu Tĩnh, Từ Giản liếc ông.
Ánh mắt đó chạm ngay ánh của Lưu Tĩnh.
Dù Lưu Tĩnh thu nhanh, Từ Giản vẫn bỏ lỡ sự oán hận trong mắt ông.
Không dừng bước, Từ Giản khỏi Kim Loan Điện.
Ngoài Thiên Bộ Lang, Tham Thần đang đợi.
Kiệu dừng Đào Hạch Trai, Từ Giản thư phòng.
Gần trưa, Tham Thần thêm , thấy Từ Giản bàn, tay đang cầm dụng cụ mài một vật dài mảnh.
Nhìn kỹ hơn, thì đó là một mũi tên nhỏ.
Nhớ , Tham Thần chợt nghĩ , hôm qua gia lục lọi kho, cuối cùng tìm một rương, bên trong là một bộ cung tên tay áo.
Bộ cung tên mười hai mũi tên nhỏ, đầu tên sắc bén, tên bằng tre, chắc là đủ trơn nhẵn, nên gia mới đang mài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-144-chia-tay.html.]
Cũng là vật cũ để từ khi nào, cung tên là loại ống đơn, hoa văn ống tinh tế, qua là từng sử dụng nhiều.
Không gì lạ.
Loại ám khí như cung tên tay áo, phù hợp với lão Quốc Công gia, mà cũng từng thấy gia đeo bao giờ.
Không tìm gì...
Từ Giản ngẩng đầu, chỉ hiệu cho Tham Thần đặt xuống, : "Báo với Trần Quế, khi nào Quận chúa rảnh thì đến đây một chuyến."
Tham Thần tuân lệnh, lui việc.
Từ Giản tiếp tục việc tay, mài từng mũi tên, điều chỉnh các cơ quan trong ống và lá lật, đó lắp một mũi tên , b.ắ.n thử cái bia treo tường phía xa.
Kiểm tra từng mũi như xong, Từ Giản mới gom đủ mười hai mũi tên, cất bao tên.
Buổi chiều, Lâm Vân Yên đến Đào Hạch Trai.
Tham Thần dâng , khi lui , liếc thấy chiếc rương đặt bàn, trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Chẳng lẽ đây là quà gia chuẩn cho Quận chúa ?
Nếu là quà tặng, thì quả là một món quà, qua thủ công tinh xảo, chắc hẳn tốn công sức.
dù hoa mỹ đến thì nó cũng là vũ khí.
Có ai tặng ám khí cho cô nương nhà ?
Dù , cũng kinh nghiệm về chuyện , nhưng đầu đường cuối ngõ thì trâm cài, phấn son, kem thơm mới là sở thích của các cô nương chứ?
Dù hiện tại thích hợp để tặng những thứ đó, thì cũng thể tặng đồ ăn cho Quận chúa.
Quận chúa thích ngọt, để Hà ma ma chuẩn một hai rương điểm tâm ngọt mắt, cũng thích hợp hơn tặng cung tên tay áo chứ?
Huống chi, Quận chúa sử dụng ?
Chẳng lẽ gia tặng để dạy Quận chúa sử dụng?
Tham Thần thể hiểu nổi.
Trong chuyện đoán ý gia, gần đây liên tục gặp thất bại.
Vẫn là để hỏi thêm Kinh Đông gia thôi...
Trong thư phòng chỉ còn Từ Giản và Lâm Vân Yên.
Từ Giản mở rương đẩy đến mặt Lâm Vân Yên.
Lâm Vân Yên một cái, cầm lấy mũi tên nhỏ: "Thật hoài niệm."
Vì nàng b.ắ.n chuẩn nên ngày , Từ Giản dạy nàng dùng cung tên tay áo để phòng .
bộ .
Từ Giản như thấu ý nghĩ của nàng, : "Tìm trong kho hiện ."
Lâm Vân Yên hiểu ngay.
Lần đầu đeo cung tay áo, phủ Phụ Quốc Công còn, đồ trong kho đều tịch thu.
Từ Giản tìm một tiệm quen mượn dụng cụ, cho nàng một bộ, chỉ chú trọng thực dụng, ống tên bên ngoài những hoa văn như thế .
Giờ sẵn, cũng đỡ tốn công .
Từ Giản cầm ống tên lên, điều chỉnh vị trí dây buộc, giọng điệu thản nhiên bảo Lâm Vân Yên: "Chìa tay ."
Lâm Vân Yên nghĩ ngợi gì, đưa ngay tay .
Áo mùa đông dày hơn, ống tay cũng dài, chỉ lộ nửa bàn tay, mu bàn tay trắng muốt, ngón tay thon dài, móng tay nhuộm cánh kiến càng ngón tay thêm trắng mịn.
Lâm Vân Yên tự chỉnh ống tay áo, kéo lên một đoạn lộ nửa cánh tay, xoay lòng bàn tay lên chĩa về phía Từ Giản.
Sợi dây buộc dài mảnh rơi lên cổ tay, từ lỏng đến chặt dần.
Đầu ngón tay vết chai mỏng lướt qua da tê tê, Lâm Vân Yên theo phản xạ co tay .
Từ Giản ngước lên nàng, cúi xuống, môi buông ba chữ: "Đừng động đậy."