Yến Từ Quy - Chương 148: Bạc này tiêu thật đáng giá

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:21
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ khi vợ của Liêu Tử mang hương lộ , Lao ma ma ngửi thử thì...

Ôi trời.

Mùi nặng quá.

Xộc thẳng đầu, khiến bà lùi vài bước.

Vậy mà Quận chúa Ninh An thích loại ?

Dù rằng cô nương nhà chỉ mới giao tiếp với Quận chúa một , nhưng với Tam tiểu thư nhà Lâm thì quen.

Tam tiểu thư khen chị hết lời, còn bản nàng cũng gu tinh tế, hai chị em thể nào chọn nhầm hương lộ .

Nghĩ , Lao ma ma trầm ngâm, cúi đầu ngửi tiếp.

Mùi vẫn nồng, nhưng ngẫm kỹ thì cũng khá đặc biệt.

Nặng thì nặng, nhưng hề cảm giác bụi bặm, cũng giống loại quyến rũ quá đà, chỉ đơn giản là thơm thôi.

Cô nương tiệm gì nhỉ?

Dùng để sánh với mùi hoa mai, cũng lý.

Rốt cuộc thì hoa mai thơm đậm nhường nào chứ.

"Ngắm hoa ..." Lao ma ma gượng: "Ngắm hoa , mùa đúng là mùa hoa mai."

"Phải ." Vợ Liêu Tử cũng , bán hàng nhiều, nụ giả tạo cũng trở nên chân thành phân nửa: "Xem thời tiết, mấy ngày nữa chắc sẽ tuyết rơi. Tuyết trắng hoa mai đỏ, cảnh sắc thật tuyệt, nhất là khi mặc bộ áo khoác tuyết màu đỏ, giữa cảnh , chỉ tiếc là vẽ để mà lưu . Bà xem, thú vui mùa đông đến , các tiểu thư thích cho nhỉ? Chỉ điều, ai mà chẳng một bộ đỏ, thì , nhưng giống quá. Nếu chút khác biệt nào đó ở sắc đỏ..."

Lao ma ma những lời cho mơ màng, trong đầu cũng bắt đầu tưởng tượng về sự "khác biệt".

Nào là đỏ lựu, đỏ mẫu đơn, đỏ đào, đỏ chu cát, đỏ chu sa...

"Ồ!" Vợ Liêu Tử vỗ tay, tủ lấy rương phấn son : "Bà xem, màu thế nào?"

Mắt Lao ma ma sáng rực.

Là màu chương đàn, tựa như vệt hoàng hôn cuối trời, nom .

"Ồ, màu thật ." Bà tấm tắc.

Vợ Liêu Tử : "Vừa hợp với cảnh tuyết, khác biệt với sắc đỏ thường thấy, dù là ngắm mai đỏ, mai trắng mai vàng đều phù hợp."

Lao ma ma liên tục gật đầu.

Có vẻ như khi chọn hương lộ, hai chị em nhà họ Lâm bàn bạc nhiều lắm đây.

Chắc chắn hai nàng ngờ những lời đó cô nương trong tiệm phấn son thấy, tiết lộ ngoài.

Cô nương nhà một lòng tìm hiểu chuyện của Quận chúa, tạo cơ hội gỡ gạc danh tiếng, chẳng ngờ may mắn đến thế, bà chỉ chờ ngoài ngõ phủ Thành Ý Bá chút mà thu thập nhiều thông tin.

Chỉ là đuổi theo xe ngựa mệt thật.

mà, hương lộ, tuyết, áo khoác tuyết màu chương đàn.

Đáng đồng tiền bỏ quá.

"Mua, lấy hai chai hương lộ, rương phấn son nữa." Lao ma ma ngay.

Vợ Liêu Tử tươi, dáng vẻ niềm nở khi mối hời.

Hương lộ và phấn son gói ghém kỹ, nàng đưa cho Lao ma ma tiễn bà tận cửa.

"Xin mời bà ghé."

Nhìn theo bóng khách khuất, vợ Liêu Tử tiệm, lén lút nhếch môi vẻ khinh thường.

Nhìn bộ dạng của bà , chắc hẳn tưởng chiếm món hời lớn, ngờ sa bẫy của Quận chúa.

Không rõ Quận chúa định gì tiếp theo, nhưng vợ Liêu Tử vô cùng tự tin.

Ai mà dám nghĩ lưng Quận chúa thì chắc chắn quả ngọt .

Chua chát, đắng cay, c.ắ.n là mẻ răng.

Cứ chờ mà xem.

Lao ma ma cầm đồ, ngoài quán bên cạnh chờ thêm một lúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-148-bac-nay-tieu-that-dang-gia.html.]

Đợi hai chị em Lâm Vân Yên ăn uống no nê, tay trong tay bước , bà vội nép chỗ kín.

Hai vẫn như , dạo một vòng nữa mua thêm mấy món điểm tâm và đồ chơi, mới vui vẻ lên xe về phủ.

Lao ma ma co chân đuổi theo thở , thấy xe phủ Thành Ý Bá mới dựa tường nghỉ ngơi.

Lượn qua đầu ngõ chờ thêm một lúc, đoán chắc hôm nay Lâm Vân Yên sẽ ngoài nữa, bà mới về phủ Vân Dương Bá.

Vội vã đến mức, đến sân thì tuyết bắt đầu rơi.

Lao ma ma ngước trời, cảm thấy đợt tuyết nhỏ, lẽ sẽ rơi suốt đêm đến sáng mai.

Một tiểu nha tay cầm rương thức ăn vội vã , hiên nhà phủi tuyết áo.

"Tiểu thư dùng cơm ?" Lao ma ma hỏi: "Có món gì ?"

"Nhà bếp bánh." tiểu nha trả lời: "Bánh táo đỏ, bánh hạt óc ch.ó các thứ."

Lao ma ma vẫn yên tâm, giục mở rương .

Tầng quả nhiên hai món đó, nhưng khi mở tầng , chỉ bà nhíu mày mà tiểu nha cũng tái mặt.

Là bánh lạc.

Từ hôm đó, tiểu thư ghét nhất là "lạc".

Hễ thứ gì dính đến lạc, đều xuất hiện mắt nàng.

"Nhà bếp nghĩ gì ?" Lao ma ma nghiêm giọng hỏi.

Tiểu nha mếu máo, trả lời .

Lao ma ma miệng thì trách " cẩn thận", "chẳng tự cho kỹ", nhưng trong lòng thầm trách phu nhân Vân Dương Bá.

Rõ ràng là ruột, mà mấy năm qua chỉ thiên vị trưởng nữ, lơ là tiểu thư.

Nếu vì phu nhân thiên vị, cho tiểu thư những gì nhất, thì nàng thể thua kém tam tiểu thư của phủ Thành Ý Bá? Cũng chỉ tại thiếu thốn thôi.

Kết quả là sự việc đó, các cô gái khác trong phủ đều ảnh hưởng, mấy bà đại bá đại nương oán trách, phu nhân càng tỏ thái độ lạnh nhạt với tiểu thư.

Mẹ ruột che chở, thường xuyên bóng gió, trách cứ, đám thể hùa theo chèn ép?

Không đám già trong nhà bếp nhận bạc của ai, mà dùng thủ đoạn bẩn thỉu để chọc tức tiểu thư.

Rõ ràng là để nh.ụ.c m.ạ tiểu thư.

"Ngươi ăn bánh lạc súc miệng." Lao ma ma chỉ bảo tiểu nha bỏ bánh hạt óc ch.ó xuống tầng mẫu, đó cầm lấy rương thức ăn: "Để mang ."

Tiểu nha cảm tạ rối rít.

Nếu Lao ma ma phát hiện thì nàng mù mờ mang cho tiểu thư...

Không phạt nàng một canh giờ giữa trời tuyết thì tiểu thư sẽ hết giận.

Lao ma ma trong phòng.

Trịnh Lưu đang chán chường giường La Hán, thấy bà trở thì lập tức thẳng dậy: "Có thu hoạch gì ?"

"Có, chứ, ông trời cũng giúp tiểu thư, tuyết ngoài xem." Lao ma ma trả lời.

Đặt rương thức ăn xuống, bà lấy hương lộ và rương phấn son .

Trịnh Lưu bước tới, ngửi mùi hương lộ, mặt nhăn nhó: "Mùi gì thế ?"

Lao ma ma vội vàng kể tình hình như đổ đậu.

"Không thua mùi hoa mai, đúng ." Trịnh Lưu xem rương phấn son: "Màu chương đàn? Hình như một bộ màu gần như thế?"

Lao ma ma lấy từ trong rương : "Năm ở kinh thành nổi màu , nên một bộ, nhưng vẻ chật."

"Chật thì chật, áo khoác tuyết thôi mà." Trịnh Lưu : "Sau tuyết, nàng định ngắm hoa?"

Câu Lao ma ma trả lời .

Sắc mặt Trịnh Lưu sa sầm , định trách móc bà vài câu, thì ngoài cửa tiếng tiểu nha thưa.

Thì là Trịnh Du vượt tuyết đến thăm.

 

 

Loading...