Yến Từ Quy - Chương 150: Mọi chuyện đã chuẩn bị xong

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:23
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyết bắt đầu rơi nhiều hơn, gió Bắc rít lên từng hồi cửa sổ kêu rầm rầm.

Tô ma ma chỉ huy các a đốt than, nhẹ nhàng thở dài: "Thời tiết đổi nhanh thật."

Buổi sáng còn chút ánh mặt trời, nắng trời chút ấm áp.

Lúc tiểu thư theo quận chúa ngoài dạo phố cũng , trời tuy lạnh nhưng đến mức gió buốt tê tái.

Vậy mà đến chiều tối, gió tuyết kéo tới, ngay lập tức trở thành rét lạnh như tháng Chạp.

Cũng may chuẩn đầy đủ thứ, thể lập tức sắp xếp thỏa.

Trong lòng nghĩ , Tô ma ma liếc mắt phòng bên cạnh.

Hai chị em tụm trêu chọc , tình cảm thực .

Trong phòng, Lâm Vân Yên : "Muội yên tâm, Trịnh Du lời khuyên."

Lần , khi rời phủ Vân Dương Bá, Lâm Vân Yên ít lời an ủi cảm thông với Trịnh Du, vẻ hiệu quả, Trịnh Du .

Có thể đến chỗ Chu Trán than vãn, chứng tỏ Trịnh Du ít oán giận với Trịnh Lưu.

Theo lời Trịnh Lưu, Trịnh Du việc "một mặt mặt, một mặt lưng", thể thấy cách hành xử của nàng - oán hận thể hiện trực tiếp đến mức quan hệ giữa hai chị em càng thêm rối rắm.

Lâm Vân Phương trong thư đều về phía Trịnh Du, hiểu rõ cảnh khó khăn của nàng và giúp đỡ.

Những lời nghi ngờ gì lòng Trịnh Du.

Trịnh Du lọt, dù với Trịnh Lưu vẫn tin tưởng, nàng cũng sẽ gửi thư cho Trịnh Lưu.

Chỉ bằng lòng của chị em nhà họ Lâm thì đủ để Trịnh Du thoát khỏi sự ràng buộc với phủ Vân Dương Bá, nhưng nếu Trịnh Lưu chịu nhượng bộ...

Trịnh Du sẽ lời mà truyền tin cho Trịnh Lưu, còn Trịnh Lưu vốn dĩ để Lao ma ma ngóng ít thông tin, tất nhiên sẽ mắc câu.

Về việc Trịnh Lưu sẽ sắp xếp thế nào, Lâm Vân Yên cũng đôi chút.

Cũng chỉ là vu khống, bôi nhọ, giờ Trịnh Lưu thích dùng chiêu .

Vừa , Lâm Vân Yên định mượn kế để phản kích.

Phá kế của Trịnh Lưu, kéo Trịnh Lưu vòng xoáy của Lưu Tấn.

Nghe tiếng gió bão bên ngoài, Lâm Vân Yên thầm nghĩ, thời tiết quả là hợp tình, ngắm hoa mai tuyết thì tuyết lớn cũng đến .

Trận tuyết kéo dài đến tận ngày hôm .

Quanh thiên lang bộ vài cây mai nở, hương thơm ngào ngạt.

Lưu Tĩnh rõ ràng chẳng tâm trạng ngắm mai.

Vì chuyện của Lưu Tấn, ông trầm ngâm trong nha môn, nhưng ông cũng hiểu rõ, lúc cần vượt qua giai đoạn .

ánh mắt dò xét của các quan viên xung quanh khiến Lưu Tĩnh chịu nổi.

Lưu Tĩnh bước nhanh hơn, đến Hồng Lư Tự.

Đi ngang qua Hàn Lâm Viện, ông gặp Thành Ý Bá và Thiệu Hàn Lâm.

Hai bên chạm mặt, Lưu Tĩnh chắp tay hành lễ.

Lâm Dư khẽ gật đầu, coi như trả lời lễ.

Thiệu Hàn Lâm thì mỉm ngượng ngùng.

Ông , hôm đó ở phủ Thuận Thiên, công tử nhà họ Lưu quận chúa Ninh An tính kế.

Đó rõ ràng là bừa, nhưng hiện tại mặt ông, một là cha của Lưu Tấn, một là cha của quận chúa.

Ông đang ở vị trí nhất để hóng chuyện.

là vị trí nhất.

Nếu chẳng may liên lụy...

Thiệu Hàn Lâm là da mặt mỏng, suy nghĩ nhanh chóng tìm một chủ đề để đổi câu chuyện: "Mai thơm thật, ngày mai nghỉ, cũng đưa gia đình ngắm mai."

Lâm Dư xong thì vui vẻ.

Ông mang theo nhiệm vụ mà con gái giao cho, khi bãi triều suy nghĩ cách để truyền tin một cách tự nhiên, và cơ hội đến ngay mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-150-moi-chuyen-da-chuan-bi-xong.html.]

"Ngày mai ngắm mai ?" Lâm Dư : "Vậy nhất đừng đến vườn Chương Bình, ba cô nương nhà đang ngắm hoa, bao cả vườn , còn mời vài bạn nữa. Nếu các đến, chỉ thể vườn , mà hoa ở vườn thì bằng vườn ."

Thiệu Hàn Lâm : "Cũng may là ngài nhắc, thì ngày mai đến sẽ chẳng vui vẻ gì."

Vừa khen Thành Ý Bá dễ chuyện, chấp nhặt với Lưu đại nhân, cảm thán Lưu đại nhân điều, gì thêm, hành lễ xong liền rời .

Thế là cuộc gặp mặt đối diện hóa giải một cách êm .

Lưu Tĩnh cũng .

Đang lo chỗ để phát huy, thì cơ hội đến.

Lần , nhất định để con trai của nắm bắt cơ hội.

Không nghi ngờ gì, Quận chúa Ninh An chính là mục tiêu nhất, nếu thể đ.á.n.h trúng một , những chuyện phía sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Dù thật sự tìm thấy sơ hở, chẳng còn "các tiểu thư bạn bè" ?

Khách mà quận chúa mời đều là những phận cao quý.

Lâm Dư cũng , cùng Thiệu Hàn Lâm bước nha môn.

Nếu như hai bên gặp , ông cũng sẽ tìm cách để tin tức lọt tai Lưu Tĩnh, và điều đó cũng sẽ khiến Lưu Tĩnh nghi ngờ.

Về điểm , Lâm Dư tự tin.

Tương tự, Vân Yên cụ thể kế hoạch với ông, nhưng ông tin tưởng con gái thể xử lý .

Trong nửa năm qua, Vân Yên việc, nhất là chuyện đào gạch vàng, Lâm Dư ngày càng yên tâm.

Vân Yên tính toán riêng của .

Dĩ nhiên, dù bất kỳ việc gì, sắp xếp kỹ lưỡng đến , cũng câu " tính bằng trời tính".

Đôi khi vận may kém một chút, sẽ khiến thứ đổi.

Như ông với mẫu hôm đó, nếu thật sự đến lúc Vân Yên thể thắng, đó sẽ là lúc trưởng bối mặt.

Trước đó, thể để Vân Yên đích xử lý.

Buổi chiều, tuyết rơi dày, rơi liên tục đến tận nửa đêm mới dần thưa .

Đợi đến khi trời sáng, Vãn Nguyệt mở nửa cánh cửa sổ, ngoài cảnh vật phủ trắng một màu.

Nàng xoay , Lâm Vân Yên đang vén màn lên, mỉm : "Quận chúa, việc sẵn sàng, chỉ chờ gió đông thôi."

Đến khi thời gian thích hợp, hai chiếc xe ngựa từ phủ Thành Ý Bá xuất phát.

Đến ngõ gần vườn Chương Bình, hai xe ngừng , nhưng ai bước xuống.

Không lâu , một lão già xách theo cái gậy bán hồ lô đường đến bên xe.

Vãn Nguyệt vén rèm: "Cho một xiên."

Lão già đưa xiên hồ lô , khẽ : "Lưu Tấn đang ở phía , vẫn bám sát xe quận chúa."

Lâm Vân Yên bật .

Không thể , đúng khó Huyền Túc.

Vì Lưu Tấn nhận , hôm nay để thuận tiện nên đành giả một lão già.

Lão già bán xong hồ lô rời , Lâm Vân Yên nhai rộp rộp hết xiên hồ lô, bèn một bà lão chạy nhanh đến bên xe ngựa trang nhã, hành lễ.

"Quận chúa, đến ." Bà lão bẩm: "mặc áo đỏ thắm, Lao ma ma cầm theo một bọc vải, nô tỳ cố ý đụng , thấy lộ một góc, là màu cánh gián."

Vãn Nguyệt thì mở rương .

Trên chiếc xe chỉ nàng và quận chúa, ngay cả Mã ma ma cũng sang xe để chỗ chứa hai chiếc rương lớn của quận chúa.

Bên trong chứa các loại áo khoác tuyết.

Những màu sắc đang thịnh hành ở kinh thành mấy năm gần đây đều thiếu, nhưng nàng đề phòng Trịnh Lưu lấy chiếc áo cánh gián nào.

Vãn Nguyệt lục trong rương, lấy một chiếc, mở cho bà lão : "Như thế ?"

" , đúng ." Bà lão gật đầu: "Nhìn thoáng qua thì cũng gần như thế , chỉ là chắc chắn chất liệu của quận chúa hơn, bóng hơn."

Lâm Vân Yên cột áo khoác tuyết .

Vãn Nguyệt lật mũ đội lên cho nàng, chỉnh cẩn thận, đó mở lọ hương, xịt đều lên áo khoác.

Loading...