Yến Từ Quy - Chương 153: Quận chúa ở đây
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:49
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên hòn giả sơn phía bắc, Lâm Vân Phương lấy tay che miệng.
Nàng Lâm Vân Yên giao nhiệm vụ, cùng các cô nương khác vui chơi.
Nếu Trịnh Lưu bày kế hãm hại Lâm Vân Yên, chắc chắn chứng kiến, Lâm Vân Phương là một trong đó.
Trước đây nàng cũng đến vườn vài , nhị tỷ phân tích kỹ lưỡng những vị trí thể mai phục, Lâm Vân Phương đều ghi nhớ kỹ.
Các nàng thưởng hoa , men theo đường núi lên.
Nhị tỷ từ đỉnh núi về phía bên hồ, là vị trí khả năng nhất.
Người núi thể thấy trang phục, còn bên hồ cũng đủ thời gian để thoát .
Quả nhiên, khi Lâm Vân Phương lên đến đỉnh núi, nàng thấy hai bóng bên hồ.
Chiếc áo khoác màu cánh gián đang một nam nhân ôm lòng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là Trịnh Lưu.
Dù cách xa, màu sắc giống thế nào nữa, Lâm Vân Phương thể nhận nhầm nhị tỷ của ?
Nàng lập tức hiểu bộ kế hoạch của Trịnh Lưu.
Người thật quá ác.
Nếu hôm nay là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sâu thì danh tiếng của nhị tỷ chắc chắn sẽ Trịnh Lưu bôi nhọ còn gì.
Bây giờ, chính là lúc chim sẻ tay.
Lâm Vân Phương cố tình vẻ thất thố, buột miệng thốt lên một tiếng "Ôi trời."
Tiếng thốt lên lập tức khiến xung quanh chú ý, theo hướng nàng chỉ về phía bên hồ.
"Kia, là ..."
"Đó là quận chúa ?"
"Màu cánh gián, hôm nay chỉ quận chúa mặc màu cánh gián thôi."
"Không thể nào." Lâm Vân Phương giậm chân: "Nhị tỷ thể ôm ấp với nam nhân. Ta qua đó xem cho rõ."
Bên hồ, Lưu Tấn lập tức phấn khởi.
Từ góc độ của , thể thấy rõ tình hình đỉnh núi phía đối diện.
Có mấy cô nương xuất hiện trong tầm mắt , các nàng đang về phía bên chỉ trỏ, phía còn cả hàng a , ma ma.
Hắn thấy rõ mặt những đó, nhưng điều đó quan trọng, chỉ và quận chúa lọt tầm mắt của họ.
Thế là đủ .
Các nàng chính là nhân chứng nhất cho .
Ngay đó, mỹ nhân trong lòng bắt đầu vùng vẫy.
Lưu Tấn lập tức siết chặt cánh tay.
Chắc chắn tiếng thốt lên đó quận chúa bừng tỉnh, lao lòng là đúng nên thoát .
Sao thể để nàng như ý ?
Nếu nàng chạy thì chẳng sẽ mất vợ .
Hắn chắc chắn cưới quận chúa Ninh An thì tuyệt đối thể buông tay.
Trịnh Lưu càng vùng vẫy mạnh hơn.
Trên núi thấy động tĩnh, chắc chắn cũng thấy chiếc áo khoác tuyết của nàng.
Chẳng bao lâu nữa, sẽ dẫn Lâm Vân Yên thật sự tới đây.
Nàng rời khỏi đây, thể để dấu vết.
Chỉ là "tình nhân" hiểu chuyện thế.
Trong lúc khẩn cấp, Trịnh Lưu kêu lên: "Ma ma, ma ma giúp ."
Nghe thấy tiếng gọi, Lưu Tấn sững .
Quận chúa giọng như ?
Trong lúc bối rối, tay lỏng , thấy một đôi tay từ hang đá bên cạnh thò , Lưu Tấn sợ hãi giơ cả hai tay lên lùi một bước.
Cái quái gì đây?
Lưu Tấn buông tay, Trịnh Lưu vẫn đang giãy giụa, hình mất sự kiềm chế, lảo đảo...
"Ùm."
Trước mặt Lưu Tấn nước b.ắ.n tung tóe.
Nước lạnh thấu xương tạt mặt, đang vùng vẫy trong nước, đầu óc vô cùng tỉnh táo.
Nhảy xuống.
Chỉ cần nhảy xuống, cứu quận chúa lên, cả hai đều ướt nhẹp...
Hắn còn sợ cưới quận chúa ?
Hắn bơi, dù chỉ một chút, nhưng gần bờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-153-quan-chua-o-day.html.]
Không nghĩ thêm, Lưu Tấn cũng "ùm" một tiếng nhảy xuống nước.
Trong hang đá, Lao ma ma há hốc mồm, cô nương rơi xuống nước ?
Bà cứu cô nương, cô nương thể xảy chuyện.
Lao ma ma chui khỏi hang, lao đến bờ, cố gắng với tay cứu trong nước.
Nào ngờ, Trịnh Lưu tay chân lóng ngóng, đ.á.n.h đ.ấ.m loạn xạ, khiến bản và Lưu Tấn càng ngày càng xa bờ...
Ở một góc khác, Lâm Vân Yên và Lâm Vân Tĩnh khoác tay , tới chỗ vắng.
Không lâu đó, một tiểu a tìm đến nhẹ nhàng cúi chào nàng.
"Nô tỳ là a của phủ Vân Dương Bá, hành xử lỗ mãng, cô nương nhà chúng nô tỳ đến tạ với quận chúa."
"Cô nương đang chờ ở phía vườn, mặt mũi cô nương mỏng, riêng với quận chúa."
"Quận chúa, vì chuyện mà cô nương lão phu nhân và bá mẫu trách mắng, trong phủ đều trách cô nương, cô nương khó chịu."
"Người rộng lượng chấp kẻ tiểu nhân, xin cho cô nương một cơ hội."
Thế là Lâm Vân Yên thở dài, động lòng trắc ẩn theo.
Nàng mà còn ở trong tầm mắt của những khác, Trịnh Lưu mà bày trò?
Nàng nhường sân khấu cho Trịnh Lưu.
Lâm Vân Tĩnh lo cho nàng nên cùng, cứ thế càng càng xa.
Hai chị em trao đổi một ánh mắt, nghĩ bụng Trịnh Lưu quả thật kéo dài trò diễn thật.
Phía , tiểu a căng cứng , âm thầm nghĩ, lâu như quận chúa còn hỏi câu nào, quả là hòa nhã.
Đáng tiếc, sắp cô nương bày trò lừa .
Ngẩng đầu về phía lầu gác, tiểu a thầm nhủ, phất khăn trắng?
Chờ thấy khăn trắng thì nàng thể dẫn quận chúa đến bên hồ.
May ở đây gần chỗ đài nước...
Ngay đó, nàng thấy tiếng kêu thất thanh, tiếng gọi ồn ào, loáng thoáng thấy chữ "cứu " gì đó.
Chuyện gì xảy ?
Tiểu a ngơ ngác.
"Sao thế?" Lâm Vân Yên hỏi nàng: "Có chuyện gì xảy ? Ta nhớ phía là đến gần bờ hồ đúng ? Chỗ đó tầm rộng, chúng xem."
Tiểu a vô thức định cản nàng .
Lâm Vân Yên , cùng Lâm Vân Tĩnh nhanh chân bước .
Bên bờ đài nước, Lưu Tấn và Trịnh Lưu tới cứu lên.
Lưu Tấn bơi kém, suýt kéo Trịnh Lưu chìm xuống, giờ đây đang bò bờ, lạnh đến run lẩy bẩy.
Dù , vẫn buông "Lâm Vân Yên" bên cạnh.
Nhìn các cô nương và ma ma vây quanh chặt chẽ, nếu răng lạnh đến run lập cập, Lưu Tấn chắc chắn nhịn mà bật .
Không uổng công rơi xuống nước giữa mùa đông.
Lâm Vân Phương ở nhất, hỏi: "Các cái gì ?"
"Là cố ép quận chúa, là của ." Lưu Tấn vội trả lời.
Lâm Vân Phương hừ một tiếng.
"Vân Phương cô nương đừng nữa, quận chúa lạnh đến mức nhúc nhích ."
" là quận chúa ?"
Lâm Vân Phương tự tin nhưng mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị: "Nhìn xa thì giống, gần giống áo khoác của nhị tỷ ?"
"Có lẽ do ướt sũng cả , cứ đỡ dậy ."
Lâm Vân Phương định vạch mặt Trịnh Lưu, thì thấy giọng trong trẻo từ xa vọng .
"Quận chúa nào? Quận chúa ? Các tìm mà cũng tìm nhầm ?"
Giọng ngọt ngào, uyển chuyển, chính là giọng Lâm Vân Yên.
Tất cả đồng loạt đầu .
Lâm Vân Yên sạch sẽ tinh tươm, khoác tay Lâm Vân Tĩnh đó.
"Quận chúa ở đây." Có thốt lên.
Lưu Tấn ngớ , lạnh lẽo thấm sâu xương, lạnh đau.
Cứng ngắc đầu, bên cạnh vẫn bất động.
Màu cánh gián, sai mà?
quận chúa đang ở bên , mà đang nắm chặt là ai?