Yến Từ Quy - Chương 157: Ngươi cứ bệnh đi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:53
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ Thành Ý Bá.
Hai chiếc xe ngựa dừng , một một .
Sau khi giao hai chiếc rương lớn cho Vãn Nguyệt và Mã ma ma xử lý, Lâm Vân Yên cùng chị em đến viện Tải Thọ.
Tiểu Đoạn Thị đang chuyện với các ma ma, họ về thì khá ngạc nhiên: "Hoa ?"
"Không kịp ngắm hoa." Lâm Vân Yên mỉm trả lời: "mà ngắm ."
Tiểu Đoạn Thị càng ngạc nhiên hơn: "Người nào mà ?"
Lâm Vân Phương bật , đến mức khép nổi miệng.
Kế hoạch chỉ ba chị em , Lâm Vân Yên báo cho Tiểu Đoạn Thị.
Không vì sợ Tiểu Đoạn Thị phản đối, mà để bà nội lo lắng.
Trước khi chuyện thành công, kế hoạch dù hảo cũng thể xảy biến cố.
Thật sự diễn sân khấu còn đỡ, chứ đến rạp mà , chỉ ngoài cửa thì mới lo lắng nhất.
Thà chờ đến lúc chuyện suôn sẻ hãy .
Thấy Lâm Vân Phương như , trong lòng Tiểu Đoạn Thị cũng mơ hồ đoán chút gì đó.
"Không hang cọp bắt cọp con."
Lần , bà bàn bạc với Lâm Du, quyết tâm vai trò hậu thuẫn.
Chẳng lẽ mấy đứa con gái xông pha, c.h.é.m đầu kẻ địch ?
hôm nay vốn chỉ ngắm hoa, mà tính toán cha con nhà họ Lưu đây?
Tiểu Đoạn Thị tò mò, Nguyễn ma ma nhướn mày hiệu.
Nguyễn ma ma hiểu ý, cho trong phòng ngoài, còn trong nhà, để Tằng ma ma canh giữ ở cửa.
lúc đó, Trần Thị bước viện Tải Thọ.
Thấy Tằng ma ma canh giữ cửa phòng chính, lòng bà lo lắng.
Về sớm như , chẳng lẽ chuyện ?
Lâm Vân Yên ở đây, Trần Thị cũng lo ba chị em chịu thiệt.
Tằng ma ma thông báo, Tiểu Đoạn Thị mời Trần Thị trong.
Trần Thị thấy Lâm Vân Phương hớn hở, bèn nhẹ nhõm hơn.
Bà nghĩ , ở kinh thành , mấy tiểu thư quý tộc dù khó Vân Yên, cũng chẳng mấy ai .
Lâm Vân Phương bắt đầu kể chuyện xảy , kể sinh động.
Tiểu Đoạn Thị nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Vân Yên, mặt trầm xuống.
Trần Thị chắp tay niệm mấy tiếng "A Di Đà Phật".
"Nếu chỉ sơ suất một bước thôi, thật sự tính kế thì..." Tiểu Đoạn Thị đưa tay đè ngực.
Lâm Vân Yên hỏi: "Nếu con thật sự tính kế, Lưu đại nhân tới cầu hôn, bà sẽ ?"
Tiểu Đoạn Thị trợn mắt, vội trả lời: "Đuổi ."
Lâm Vân Yên híp mắt: "Bà là giữ thể diện, đuổi ?"
Tiểu Đoạn Thị: ...
Ôi, cái con bé .
Bình thường chọc chọc vài câu cũng thôi , đến lúc cũng tha?
Chuyện là chuyện thể tùy tiện giả thiết ?
Tiểu Đoạn Thị nghĩ đến cảnh tính kế, trong lòng khó chịu thôi.
Lâm Vân Yên nghiêng , nửa dỗ nửa đùa: "Nếu thật sự xảy chuyện, bà nhất định đuổi thẳng tên họ Lưu , nhà họ điều bất nghĩa , nếu dây dưa với nhà đó, thì dòng họ nhà chẳng còn mặt mũi nào nữa. Bà bỏ qua thể diện của vì tổ tiên, đúng ?"
Lý lẽ rõ ràng, suy nghĩ chính xác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-157-nguoi-cu-benh-di.html.]
Tiểu Đoạn Thị dở dở , nên thế nào.
Nhờ mà nỗi lo lắng của hai vị trưởng bối cũng giảm phần nào.
Lâm Vân Yên tiếp: "Làm việc quan trọng là đồng lòng. Bà xem, chúng con cùng lòng cùng sức, còn nhà họ Trịnh vẫn tự giải quyết rõ ràng."
Lâm Vân Tĩnh ngượng ngùng : "Ta chỉ vòng vòng theo nhị , vài câu cho . Hôm nay là Vân Phương giỏi, ứng đối ."
Lâm Vân Phương tươi: "Không uổng công chuẩn cả tối qua."
"Ta mà." Trần Thị mắt sáng lên: "Tối qua trốn trong phòng là vì chuyện ?"
Mẹ trúng , Lâm Vân Phương ôm tay khúc khích.
"Lão phu nhân, bà ." Trần Thị chỉ Lâm Vân Phương: "ăn tối xong là trốn ngay, con còn ngạc nhiên nó ngoan thế. Con bèn phòng nó xem, thấy nó bàn , nhíu mày suy nghĩ. Con hỏi đang nghĩ gì, nó trả lời, cũng cho con xem, còn đuổi con ngoài như đuổi trộm. Rồi c.ắ.n bút suy nghĩ, thi trạng nguyên cũng kỹ bằng. Hóa là đang nghĩ cho chuyện hôm nay."
Lâm Vân Phương đắc ý, thêm: "Hôm nay về con còn tổng kết ."
Tiểu Đoạn Thị thì vui, : "Chuẩn lo biến. Vân Phương của chúng trưởng thành ."
Trưởng thành hơn là .
Không dễ cái gọi là "tỷ " hại nữa.
Trịnh Lưu đúng là tử tế, định hại Vân Phương thành, hại Vân Yên.
Cùng lúc đó.
Phủ Vân Dương Bá gần như náo loạn cả lên.
Trịnh Lưu ngã xuống nước, trúng gió lạnh, dọc đường sốt, mơ mơ màng màng đưa lên giường.
Nghe Trịnh Du kể đầu đuôi, phu nhân Vân Dương Bá chỉ còn lóc bà chồng đang giận dữ.
Đợi khi lão phu nhân Vân Dương Bá hỏi xong Lao ma ma, tức giận định đ.á.n.h , đuổi : "A Lưu còn trẻ đầu óc, còn bà? Sống bao năm mà thành lợn ch.ó ? Bị con bé nhà họ Lâm tính kế rõ ràng như thế."
Trịnh Lưu thể để Lao ma ma rời ?
Bên cạnh nàng, chỉ ma ma là thật sự thương yêu.
Bệnh nặng, mê man, Trịnh Lưu lóc gọi ma ma.
Lão phu nhân Vân Dương Bá nàng phiền, dứt khoát chiều theo ý nàng, tạm thời giữ Lao ma ma .
Phu nhân hỏi: "Nếu nhà họ Lưu tìm tới?"
"Nhà họ chắc là sạch sẽ lắm?" Lão phu nhân Vân Dương Bá đập bàn .
Chỉ là một vở diễn, mỗi đều tính toán riêng, ai cũng chẳng tử tế gì, chỉ Trịnh Lưu và cha con nhà họ Lưu ngu ngốc, thua trắng, tất cả đều để con bé nhà họ Lâm chiếm phần.
Phu nhân dĩ nhiên hiểu những khúc mắc trong đó, nhưng mắt bà cần một kế hoạch ứng đối, chứ đợi nhà họ Lưu đến đôi co xem "ai cũng chẳng tử tế".
Chỉ là lão phu nhân đang trong cơn giận, thể tĩnh tâm mà bàn bạc.
ngoài dự liệu của phu nhân Vân Dương Bá, tới tận khi màn đêm buông xuống, nhà họ Lưu vẫn ai tới.
Trong thư phòng Lưu phủ, ngoài phòng kê lò thuốc.
Mẹ rời , Lưu Tấn kéo chăn dày .
Lưu Tĩnh khoanh tay bước , lắc đầu: "Con dưỡng bệnh."
"Con bệnh ." Lưu Tấn trả lời ngay.
Nước hồ tuy lạnh, gió lạnh thổi lâu, nhưng chịu .
Về tới nhà, uống một bát canh gừng, đổ mồ hôi thì nữa .
"Bảo con dưỡng thì cứ dưỡng ." nghĩ tới việc con lời, Lưu Tĩnh nghiêm giọng: "Nhà Vân Dương Bá chắc dễ chuyện, dù con cứu Trịnh Lưu, nhà họ cũng sẽ bảo con tính kế ."
Lưu Tấn sốt ruột: "Nhà họ cũng chẳng đắn gì. Chẳng lẽ con ngâm nước lạnh một mà chẳng gì ?"
"Nếu con mất công ngâm nước thì lời ." Lưu Tĩnh : "Con cứ bệnh, bệnh càng nặng càng ."
Nếu , mà bàn điều kiện với nhà Vân Dương Bá?