Yến Từ Quy - Chương 159: Gia học sâu dày
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:55
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều.
Lưu Tĩnh nha môn, chỉ sai đến xin phép nghỉ.
Vì Lưu Tấn "sốt".
Lưu Tĩnh mời thầy t.h.u.ố.c đến, vẻ mặt đầy lo lắng: "Có lẽ vẫn trấn áp , để hàn khí nhập , giờ mới phát tác."
Thầy t.h.u.ố.c bắt mạch cho Lưu Tấn.
Từ mạch tượng cho thấy tình trạng định, nhưng trán nóng rực, đỏ ửng, mê man thế , rõ ràng lạc quan.
Cũng đúng thôi.
Trời lạnh thế mà ngâm nước, ngay quần áo khô, sốt là điều hiếm.
Trước đó cơ thể phản ứng, giờ mới bắt đầu, cũng là thường thấy.
Có ít , ban ngày thì khỏe mạnh, nhưng đêm đến sốt mê man.
Thầy t.h.u.ố.c kê toa t.h.u.ố.c hạ sốt, dặn dò kỹ càng, nhấn mạnh chú ý tình trạng ban đêm mới rời .
Lưu Tĩnh tiễn thầy thuốc, thấy Từ Miểu lo âu, bèn : "Phu nhân về nghỉ ngơi . Ta phu nhân lo, nhưng thầy t.h.u.ố.c bảo đêm mới là nguy hiểm. Ban ngày trông chừng nó, đêm đến phu nhân ."
Lời thật quả là .
Từ Miểu gật đầu, dặn một câu " gì đổi lập tức báo " .
Lưu Tấn trở , ngủ tiếp.
Phải , để lừa thầy thuốc, cũng chẳng dễ dàng gì.
Đến nửa đêm, Từ Miểu đích trông trong thư phòng con trai, Lưu Tĩnh cũng nghỉ, nguyên ghế dựa cạnh.
Cứ thế mà vật lộn suốt một đêm, ông triều phục, mang theo vẻ mệt mỏi lên triều.
Trong phòng chờ, quan viên đến ít.
Chuyện hôm qua truyền khắp nơi.
Có con gái, cháu gái ở trong vườn Chương Bình, kể chuyện cụ thể. Phần lớn còn chỉ từng , phòng chờ, tụm vài câu.
Lưu Tĩnh bước , cúi chào các vị đại nhân.
"Lưu đại nhân." thấy ông mắt thâm quầng, buột miệng hỏi: "đêm qua nghỉ ngơi ?"
"Nhi tử sốt, nửa đêm nhiều mê, phu nhân hoảng sợ." Lưu Tĩnh giơ tay, xoa mặt thật mạnh: "thất lễ, thất lễ."
Ông , khác đành tiện thêm gì.
Nhất là An Dật Bá, vốn định "hai nhà các ngươi toan tính thế nào mà tự đẩy xuống nước", chỉ thể nuốt lời.
Con trai nhà họ Lưu sốt đến mê man, ông cũng nắm rõ chuyện, thôi c.h.ử.i nữa.
Cho dù tại nhà họ Lưu, nhưng giờ bệnh tật như , cũng nể nang chút.
Đến giờ.
Quần thần Kim Loan điện, đồng thanh vạn tuế.
Thánh Thượng ngai rồng, các thần lượt tấu sự, tưởng rằng là một ngày bình thường.
Ai ngờ khi việc tâu xong, Tào Công Công chuẩn tuyên bố "vô sự bãi triều", một vị lão ngự sử bước .
Ngự sử họ Cát, tuy tuổi nhưng giọng vẫn khỏe.
Tiểu thư phủ Vân Dương Bá toan tính hại tam cô nương phủ Thành Ý Bá, rút kinh nghiệm, bôi nhọ thanh danh quận chúa.
Công tử nhà Lưu đại nhân hề học hỏi từ lầm gian lận học hội, mặt dày tiếp cận quận chúa, tự đ.â.m đầu bẫy nhà họ Trịnh.
Hai bên ngã xuống nước.
Chuyện thành thế , rõ ràng là "thượng lương bất chính, hạ lương xiêu".
Nhà họ Trịnh dạy con gái nghiêm, còn nhà họ Lưu thì đúng là "gia học sâu dày".
Trên ngai rồng, khóe miệng Thánh Thượng giật giật.
Hôm qua còn màn kịch như ?
Nếu chỉ kể cho vui, Hạ Thanh Lược kể chuyện chắc chắn sẽ khiến Thánh Thượng thích hơn.
Thằng bé giỏi việc , kể chuyện khiến cảm giác như chính đang ở đó .
Còn bản tấu của lão ngự sử, chủ yếu là để mắng .
Bốn chữ "gia học sâu dày"...
Lưu Tĩnh và vợ tình cảm sâu sắc, .
Vì , dù chê bai cuộc hôn nhân , nhưng trong triều thù sâu oán nặng, cũng đến mức mặt Lưu Tĩnh.
Chứ đến việc thẳng triều đình, mặt bách quan, thẳng thắn chỉ mặt Lưu Tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-159-gia-hoc-sau-day.html.]
Thánh Thượng liếc Lưu Tĩnh.
Lưu Tĩnh thành thật chịu mắng đúng như Thánh Thượng dự đoán.
Thánh Thượng sang Từ Giản.
Từ Giản mặt mày thư thái, khóe miệng nhếch lên, rõ ràng đang thích thú xem kịch.
Thánh Thượng: ...
Thôi , cũng quá bất ngờ.
Từ Giản thực sự thấy vui.
Kế hoạch hôm qua, đại khái đều .
Kết quả , Huyền Túc cũng bẩm báo.
Nếu hỏi , thuận lợi đến mức hai ngã xuống nước, đúng là duyên tới cản , Lưu Tấn và Trịnh Lưu đúng là vợ chồng.
cũng điều Từ Giản .
Tiểu quận chúa còn gửi mời cho nhà họ Cát?
Ngự sử Cát mắng mỏ trôi chảy như , rõ ràng cháu gái ông cũng ở vườn Chương Bình, tường tận ngọn ngành.
Còn về hai mắng t.h.ả.m .
Vân Dương Bá câu "gia học sâu dày" mà đầu óc tê dại.
Hôm qua, cả nhà họ Trịnh đều lo lắng như đống lửa.
Trịnh Lưu gây chuyện tồi tệ thế , bệnh mê man, Vân Dương Bá mắng cũng mắng nổi.
là, bản tức c.h.ế.t, giường còn lọt câu nào.
Mắng thế ý nghĩa gì?
Lại còn lo nhà họ Lưu đến tìm.
Ai ngờ nhà họ Lưu động tĩnh gì, Vân Dương Bá còn nghi ngờ quá nhỏ nhen , thì bốn chữ của Ngự sử Cát lập tức đ.á.n.h tỉnh ông.
Cùng một con đường , Lưu Tĩnh dễ đối phó.
Năm xưa lão Quốc Công còn gì sự tận tình của Lưu Tĩnh, chẳng lẽ Vân Dương Bá giỏi hơn cả lão Quốc Công?
Người nên tự lượng sức .
Nghĩ , Vân Dương Bá càng tức.
Sao A Lưu tự lượng sức chứ?
Gây sự với tam cô nương phủ Thành Ý Bá, một thành thứ hai?
Đó là quận chúa đấy.
Giờ , gây sự với Lưu Tĩnh, con sói c.ắ.n cho một miếng mới là lạ.
Vân Dương Bá càng nghĩ càng bực, thậm chí khoảnh khắc, ông còn ghen tị với lão Quốc Công.
Lưu Tĩnh tận tình đến , cũng là trạng nguyên Thánh Thượng chỉ định, học vấn thực sự chút giả dối.
Nhìn mấy năm nay ông việc ở Thiên Bộ Lang, chính vụ tận tâm, cần cù, ít tiếng .
Trong nhà đối xử hòa thuận với vợ, từng dính líu thị phi.
Ngoại trừ cuộc hôn nhân năm đó dị nghị và mấy năm gần đây xử lý mối quan hệ với Phụ Quốc Công, dường như còn gì để chê trách.
À, còn một điều.
Chính là tự nuôi dạy con trai, nuôi lệch đường.
Không chút học vấn, bẽ mặt ở học hội, đề thi là từ ngoại thất trộm về.
Lưu Tấn còn nuôi cả ngoại thất.
Điều kém xa Lưu Tĩnh.
Vân Dương Bá ghét cay ghét đắng, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật cùng ngã xuống nước, ông để đuổi họ Lưu thật xa đây?
Lưu Tĩnh cũng đang nghĩ.
Thì tiểu thư nhà họ Trịnh còn tiền án vu oan em gái quận chúa, quận chúa vạch trần tại chỗ.
Một ngu ngốc đến mà còn dám nhiều tay, đúng là ngốc ai bằng.
Ghét thì ghét, nhưng Lưu Tĩnh chỉ thể nhẫn nhịn.
Tiến lên một bước, Lưu Tĩnh quỳ xuống đất, : "Thần, thần dạy dỗ nhi tử, nó phạm lớn ở học hội..."