Yến Từ Quy - Chương 160: Quân tử hảo cầu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:56
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong Kim Loan điện, im lặng một hồi lâu.

quỳ xuống trình bày, khác tự nhiên tiện chen .

đợi mãi, Lưu Tĩnh vẫn thêm, chỉ dừng ở "nửa câu".

Ông nhận việc Lưu Tấn gian lận trong học hội, điều từ như đóng đinh lên bảng.

Mấy ngày , triều, Lưu Tĩnh ít ngự sử lên án, mắng còn cay hơn hôm nay.

Chỉ là, đối với lời buộc tội ý đồ với quận chúa Ninh An, Lưu Tĩnh trả lời .

Vân Dương Bá nhếch phía , thấy thế bèn đầu hỏi: "Lưu đại nhân, là hết ?"

"Còn cần gì nữa?" Lưu Tĩnh hỏi : "Bá gia, hạ quan ngu dốt, xin bá gia chỉ rõ."

Vân Dương Bá hít sâu một , đến mức ê buốt cả răng.

Trong lòng ông mắng Trịnh Lưu mấy câu.

Chỉ cần Trịnh Lưu còn chút lý lẽ, ông thể cãi Lưu Tĩnh.

Kết quả là Trịnh Lưu lý.

Từ chiếc áo tuyết đến hương liệu, đều vạch trần ngay tại chỗ, Trịnh Lưu thể phản bác một câu.

Đáng hơn, Trịnh Lưu tiền án, từng xích mích với quận chúa, Vân Dương Bá lấy lý do "tình cờ gặp" để bảo là chuyện ngẫu nhiên, cũng đủ căn cứ.

So với đó, Lưu Tĩnh rõ ràng tự tin hơn nhiều.

"Nếu bá gia truy cứu chuyện hôm qua, thần lời ." Lưu Tĩnh : "Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, nhi tử thần nó..."

Trong đầu Vân Dương Bá nổ một tiếng ong ong.

Đến , sói đến.

"Lưu đại nhân." Vân Dương Bá lập tức ngắt lời: "Nhi tử ngài thích cô nương, thì đẩy cô nương xuống nước ?"

"Vân Dương Bá, chuyện chuyện thật, lệnh ái nhi tử thần đẩy xuống nước." Lưu Tĩnh xong, đột nhiên sang Thành Ý Bá, chắp tay cúi chào, hướng về Thánh Thượng: "Sự đến nước , thần cũng ngại thật, đó, nhi tử thần trong Từ Ninh cung gặp yêu quận chúa Ninh An..."

Phụt.

Tiếng vang lên đột ngột, cắt ngang lời Lưu Tĩnh.

Người khác lẽ ai , nhưng Lưu Tĩnh ngay.

Là Từ Giản đang .

Lưu Tĩnh đành ngẩng đầu Từ Giản.

Từ Giản trông như đang thưởng thức trò vui.

Lưu Tĩnh thấy , chỉ đau đầu, cũng thể để ý đến Từ Giản, tiếp tục .

Nhìn khác gặp chuyện, lẽ Từ Giản chỉ cho qua, nhưng Lưu Tĩnh gặp chuyện, Từ Giản chắc chắn sẽ nương lời.

Ông xem Từ Giản mới đối phó .

Lưu Tĩnh " điều" như , Từ Giản bèn hỏi: "Xin hỏi Lưu đại nhân, ngoại thất, mà còn gặp yêu ?"

Lưu Tĩnh nghẹn một nơi cổ họng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-160-quan-tu-hao-cau.html.]

Thấy , đây chính là hậu quả của việc Tấn nhi lời.

Sự tồn tại của Nguyệt nương lộ, khiến ông dù bịa chuyện cũng thể lấp l.i.ế.m nổi.

"Chuyện tình cảm..." Lưu Tĩnh đằng hắng, cố nghĩ cách vá thêm: "Quốc công gia còn trẻ..."

Điều bất ngờ là, Từ Giản gật đầu.

"Ta quả thực còn trẻ, hiểu những thứ , chỉ trong phủ kể, tổ phụ và tổ mẫu tình cảm sâu đậm, khi bà qua đời, ông hề tái giá." Từ Giản chậm rãi : "Nhìn Lưu đại nhân và phu nhân, Lưu đại nhân khi xưa một lòng, giờ vẫn . cũng , ai cũng như tổ phụ và Lưu đại nhân, Lưu Tấn đa tình cũng chuyện hiếm. Lưu đại nhân tiếp tục , Lưu Tấn thế nào để 'quân tử hảo cầu' với quận chúa Ninh An?"

Lưu Tĩnh: ...

Ông sắp hiểu nổi Từ Giản nữa .

Đây là khen ông ?

Mặt trời mọc đằng Tây ?

Điều kỳ lạ hơn là, Từ Giản trông như đang chất vấn, nhưng phá đám, dường như còn đưa ông một chiếc thang...

Lời lấp lửng, lập trường cố định, khiến Lưu Tĩnh hiểu nổi.

tình thế cấp bách, Lưu Tĩnh thời gian phân tích Từ Giản đang nghĩ gì, chỉ thể định thần, chuẩn tiếp.

Bên , sắc mặt Vân Dương Bá như đổ một lớp mực đen đặc.

Lưu Tĩnh ?

Con trai ông với đầy rẫy tai tiếng, căn bản thể với đến quận chúa Ninh An.

Theo cách xử lý thông thường, bây giờ là lúc nên dừng ?

Nhân sai thành đúng, bám chặt lấy Trịnh Lưu, để khỏi mất cả chì lẫn chài.

Vậy mà Lưu Tĩnh lôi cả quận chúa .

Yểu điệu thục nữ là về quận chúa, Lưu Tấn quân tử, nhưng cũng theo đuổi Trịnh Lưu.

Chà.

Chuyện đúng là...

Không chút nể mặt phủ Vân Dương Bá.

Lưu Tĩnh sợ chọc giận nhà họ Trịnh, khiến cả hai bên đều mất trắng ?

Lưu Tĩnh tất nhiên thấy Vân Dương Bá tức giận đến mức vai run run, bình tĩnh , ông : "Nghe quận chúa ngắm hoa mai, nhi tử thần cũng đến vườn Chương Bình. Đối với thích, dù thể đến gần, từ xa cũng vui. Thánh Thượng, chư vị đồng liêu, ai mà chẳng từng trẻ, tâm trạng quá phận chứ?"

Không ai tiếp lời.

Chỉ Tào Công Công, len lén Thánh Thượng.

Thánh Thượng cũng từng trẻ, Thánh Thượng khi xưa cũng từng rung động ít đối với Hạ Hoàng hậu, là Thái Hậu trong cung mỗi thiết yến, triệu các nhà tiểu thư, Thánh Thượng đều lấy lý do " vấn an Hoàng hậu", mà đến ngự hoa viên một chuyến.

Nếu một câu quá phận, Thánh Thượng sẽ là đầu tiên vui.

Vân Dương Bá cũng những chuyện , thầm mắng Lưu Tĩnh "xảo quyệt".

Lưu Tĩnh tiếp: "Cũng là nhi tử thần may mắn, thấy quận chúa đến vườn Chương Bình, thấy nàng mặc áo tuyết màu cánh gián. Quận chúa vườn , nhi tử thần tất nhiên là thể bèn ở tiền viên vòng vòng, cũng nghĩ dù gì cũng cùng một vườn lớn, cùng ngắm hoa mai cũng như . Không ngờ gặp một lén la lén lút. Nhi tử thần lo điều bèn bám theo, quả nhiên, nó trèo qua tường. Hậu viên là tiểu thư quý giá, để một như xông ? Nhi tử thần vội vàng đuổi theo, qua tường thấy kẻ đó đang kéo một cô nương mặc áo tuyết màu cánh gián bên hồ. Nó tưởng thích kẻ khác quấy rối, bèn lớn tiếng quát, đuổi kẻ . Nhi tử thần khi đó gọi 'quận chúa', nàng cũng giải thích, chỉ nhào ôm lấy , nó tưởng nàng dọa, thể đẩy ? Chưa bao lâu, núi đối diện phát hiện tình hình. Cô nương đột nhiên chạy, còn gọi ma ma ẩn nấp trong hang đá bên cạnh dọa nó. Trong lúc hoảng loạn, nó buông tay, nàng vững, bèn ngã xuống nước. Nhi tử thần nhảy xuống cứu, uống mấy ngụm nước lạnh mới nhờ các ma ma đến giúp mà kéo nàng lên. Cho đến khi phận thật sự của cô nương vạch trần, nó vẫn tưởng đó là quận chúa. Nhi tử thần quả thật chu đáo, thấy quận chúa mặc áo tuyết màu cánh gián, nên tưởng trong vườn cái thứ hai. Khi đó xông , thật lòng giúp, dù ở bờ nước là ai, nó cũng sẽ giúp xua kẻ . Nó ý hại ai, chỉ là vô tình sa bẫy của tiểu thư phủ Vân Dương Bá. Giữa mùa đông mà ngâm nước, đủ xui xẻo, còn coi là ý đồ . Thần nhất định rõ cho nó."

 

 

Loading...