Yến Từ Quy - Chương 162: Lời lẽ sắc sảo

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:58
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời dứt, cả Kim Loan điện chìm tĩnh lặng, ngoài tiếng thở thì chẳng còn âm thanh nào nữa.

Phụ Quốc Công gì thế?

Xung hỷ thử xem ư?

Là họ lầm Phụ Quốc Công sai?

Có vẻ đều sai.

Đây quả là lời mà Phụ Quốc Công thể .

Quần thần , ai cũng nhưng chẳng ai dám .

Đột nhiên, một tiếng bật lên từ phía .

Người là Lý Thiệu.

Lý Thiệu nãy giờ, nhịn cả buổi, đến khi đến "xung hỷ" thì nhịn nổi nữa.

Thánh Thượng lườm một cái.

Lý Thiệu theo phản xạ rụt cổ , dám thêm, chỉ còn mím môi qua một bên.

Không vui gì cả.

Lúc Từ Giản cũng thành tiếng.

Từ Giản chỉ xem trò vui, mà còn chỉ trỏ, chỉ đạo thêm.

Phụ hoàng chẳng Từ Giản lời nào, lườm , kẻ câu chọc .

Chuyện buồn ?

Cười là tại ?

Dù Từ Giản mấy câu mà thường chẳng thích , nhưng trong vụ , thấy Từ Giản đúng.

Ở giữa đại điện, hai đang quỳ mỗi một vẻ mặt.

Lưu Tĩnh ngạc nhiên Từ Giản.

Suy nghĩ và lời lẽ của ông, thể lừa khác, nhưng Lưu Tĩnh , Từ Giản sẽ tin một chữ.

chẳng quan trọng, mà là Từ Giản luôn suy xét ông với ác ý lớn nhất, dù cho là tình cờ đến , dù lời đúng từng chữ, Từ Giản cũng tin.

Từ Giản tin chắc rằng Lưu Tấn định bày trò với quận chúa Ninh An, cũng tin chắc rằng sự việc sai lầm ông sẽ chọn "chuyển sai thành đúng".

Ông giúp Lưu Tấn cưới Trịnh Lưu.

Vậy nên lời của Từ Giản nghi ngờ gì là đang giúp ông.

Điều thật kỳ lạ.

Thực tình, Từ Giản vẫn dùng lời mỉa mai, giọng điệu chua cay, nhưng kết quả lợi cho Lưu Tĩnh.

Chỉ vì xả bớt cơn tức, đuổi theo sự "thoải mái miệng lưỡi", để cảm thấy thỏa mãn mà bỏ qua việc đối phương thực sự thu lợi ích, tự nghĩ thắng lớn?

Người như đúng là , và ít, nhưng Lưu Tĩnh sẽ nghĩ Từ Giản là kiểu đó.

Từ Giản dạng trẻ con nông cạn như thế.

Từ Giản mà chịu để cho ông "như ý", chắc chắn là còn nhiều chuyện " " đang chờ phía .

Chẳng qua là thời cơ đến nên ông thể nhận mà thôi.

Suy nghĩ như , trong lòng Lưu Tĩnh bỗng nổi lên cảm giác khó chịu, như nước rỉ từ khe hở sôi lên ục ục.

Hít sâu một , cố đè nén cảm xúc đó xuống.

Hiện tại, Lưu Tấn hy vọng duy nhất là cưới tiểu thư phủ Vân Dương Bá.

Qua cơ hội sẽ chẳng còn nữa.

Vậy nên, dù chút "thiển cận", Lưu Tĩnh cũng đành nhận lấy cái "lợi" , vì cứ mãi lo những điều " " mà thể nghĩ .

Người đ.á.n.h cờ tính một bước, ba bước, nghĩ năm bước, Lưu Tĩnh cũng từng yêu cầu bản như .

luôn lúc thể với tới.

Mây mù giăng kín, chỉ một nhỏ chân còn thể , nếu ông cứ do dự vì những thứ rõ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-162-loi-le-sac-sao.html.]

Thì ngay cả một chỗ để đặt chân cũng mất.

Lưu Tĩnh lặng lẽ sang Vân Dương Bá.

Ông chỉ thấy lưng vai của Vân Dương Bá đang run rẩy, nhưng thấy khuôn mặt đỏ gay vì giận, trông chẳng khác nào con tôm nhúng nước sôi.

Xung hỷ? Nghe chứ?

Người đồn cha con Phụ Quốc Công và Lưu Tĩnh bất hòa, Vân Dương Bá cũng tận mắt thấy họ đôi co buổi triều vài , nhưng lúc ông chỉ thốt lên: là cha con.

Cùng tính kế ông.

Lưu Tĩnh việc, Từ Giản mở miệng, một buổi triều sớm mà định chuyện hôn sự ?

cãi to với cha con Lưu Tĩnh và Phụ Quốc Công ?

Vân Dương Bá cuối cùng phạm sai lầm , ngẩng đầu lên kêu: "Thánh Thượng, hôn sự há thể đùa như ?"

Thánh Thượng dậy.

Cứ để họ tiếp, Thiệu nhi chắc chắn thêm mấy , Thánh Thượng loại trừ khả năng, Từ Giản còn những lời ngông cuồng hơn nữa.

Bước lớn, lúc ngang qua Lý Thiệu, Thánh Thượng hạ giọng căn dặn: "Lát nữa ngự thư phòng."

Rồi đó, Thánh Thượng lắc đầu với Từ Giản, hiệu bảo đừng thêm nữa.

Đến mặt Vân Dương Bá, Thánh Thượng : "Chút nữa để Thái y đến khám bệnh, dưỡng cho khỏe hẵng bàn chuyện đúng sai."

Nói xong, Thánh Thượng bước nhanh ngoài, Tào Công Công vội hô to "bãi triều", cũng theo .

Đợi Thánh Thượng rời khỏi Kim Loan điện, bầu khí trong điện mới trở nên dễ thở hơn chút.

Lý Thiệu đầu , vội , cứng cổ hỏi Từ Giản: "Có ngươi còn nghĩ thêm gì nữa khiến phụ hoàng ngươi ?"

Từ Giản khẽ , hỏi : "Điện hạ ư?"

Lý Thiệu nuốt nước bọt, thật lòng, .

Mười phần thì chín phần sẽ cực kỳ cay nghiệt.

Nghĩ đến việc phụ hoàng , Lý Thiệu nhướng mày hiệu cho Từ Giản cứ thoải mái.

Gan của Từ Giản vốn chẳng nhỏ, đầu về phía Vân Dương Bá và Lưu Tĩnh đang lồm cồm dậy, : "Ta tính Lưu Tấn, chung tình với cố chấp ghê lắm. Trịnh tiểu thư thì thôi, còn nếu chuyện gì... Lưu Tấn nghĩ rằng hại c.h.ế.t cô nương nhà , khi cũng day dứt yên, theo . Đến lúc đó, cưới để vui vẻ thành, nhưng âm hôn thì khi thành đấy. Làm thông gia trần gian địa phủ thì còn tùy hai nhà Trịnh, Lưu quyết định."

Kim Loan điện một nữa rơi tĩnh lặng.

Các vị đại thần vốn định rời khỏi đều khựng , nổi, cũng xong.

Ngay cả Lý Thiệu, rõ ràng lời "cay nghiệt", cũng Từ Giản cho kinh ngạc.

Có một khoảnh khắc, Lý Thiệu nghĩ, đây Từ Giản chuyện thẳng thắn với , mấy cung kính, giọng điệu cũng dễ , nhiều lý lẽ, nhưng thực sự từng khó đến mức .

Hắn là thái tử, ít Từ Giản còn giữ lời cho .

Vân Dương Bá kịp vững loạng choạng, suýt quỳ xuống nữa.

Ông hiểu .

Nhắc nhở cũng , đe dọa cũng chẳng , Phụ Quốc Công với ông rằng Lưu Tấn chỉ là bùn nhão, dính thì đừng mong rũ sạch.

Âm hôn chỉ là lời đe dọa.

Nếu Lưu Tấn thực sự bệnh sắp c.h.ế.t, Lưu Tĩnh nào còn tâm trí mà tính toán nọ triều?

thông gia trần thế thì chắc chắn tránh khỏi.

Vân Dương Bá ấn n.g.ự.c giận đến phát điên.

A Lưu dù bao nhiêu tật , gây chuyện , ông cũng chẳng gả con bé Lưu gia.

Chỉ là trong lúc giận mới nghĩ đến hạ sách thế thôi.

Thánh Thượng chỉ định Thái y đến khám cho A Lưu, bệnh tình nghiêm trọng , sẽ rõ.

Đích gây chuyện bẩn thỉu như thế, danh tiếng của phủ Vân Dương Bá mới đúng là mất hết.

Lý Thiệu lấy tinh thần, Từ Giản một cái thật sâu bước ngoài.

An Dật Bá đến, nhẹ nhàng vỗ vai Từ Giản: "Đi thôi, thôi, lão phu chút chuyện tìm ngươi."

 

 

Loading...