Yến Từ Quy - Chương 169: Tiết kiệm bao nhiêu phiền toái
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:06
Lượt xem: 92
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần , Tiểu Dư công công còn lùi xa hơn.
Thậm chí, ông còn vội về phòng , uống liền hai chén nóng.
Giảm bớt cái lạnh, bình cái lòng.
Ông thấy rõ, dù Quận chúa liếc mắt mấy , nhưng Từ Giản chẳng những giận mà còn ung dung thoải mái.
Đây gọi là gì nhỉ?
Một đánh, một tình nguyện chịu.
Nhìn tình cảnh thế , Hoàng Thái Hậu chắc chắn thể an tâm .
Trong nội điện, Thánh Thượng và Hoàng Thái Hậu trò chuyện một lúc, thấy cũng đến giờ, bèn gọi Từ Giản và Lâm Vân Yên .
Rèm vén lên, Hoàng Thái Hậu ngẩng đầu .
Chỉ thấy Lâm Vân Yên , Từ Giản theo , một xinh , một tuấn, càng càng thấy dễ chịu.
Ai mà thích chứ?
Hoàng Thái Hậu thích sự tươi tắn .
Nhất là bà thể , tâm trạng Vân Yên hôm nay .
Hoàng Thái Hậu đang định hỏi Từ Giản vài câu thì ánh mắt chiếc lò sưởi tay trong tay thu hút.
Chiếc vỏ bọc lò sưởi tay rõ ràng là của Vân Yên.
Nhìn , trong tay Vân Yên vẫn cầm một chiếc khác, Hoàng Thái Hậu bèn tự nhiên vẫy tay, hiệu cho Vân Yên xuống bên cạnh .
Sau đó, bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Vân Yên.
Bàn tay nàng ấm áp.
Ngón tay chạm qua vỏ lò sưởi cũng ấm.
Hoàng Thái Hậu lập tức hiểu : Vân Yên đổi lấy lò sưởi còn ấm, đưa chiếc lò sưởi nguội cho Từ Giản.
Vân Yên là hề nhỏ nhen, nhưng bảo nàng rộng rãi đến mức đưa lò sưởi cho một ngoài như thế thì chuyện đó.
Đây nghĩa là Vân Yên "hài lòng" .
Đã , Hoàng Thái Hậu cũng hỏi thêm gì Từ Giản nữa, chỉ quan sát nữa.
Thân hình thẳng tắp, dáng vẻ đoan chính.
Nếu thương ở chân...
Nghĩ đến đây, Hoàng Thái Hậu thầm trách Lý Thiệu vài câu.
Nếu Lý Thiệu hiểu chuyện thì Từ Giản chịu cảnh ?
Rồi nghĩ, dẫu rằng nam nhi lập công danh, con cháu nhà tướng bao giờ sợ chiến, nhưng chiến trường vốn gì là chắc chắn, bất cứ chuyện gì cũng thể xảy .
Nếu Từ Giản vẫn còn ở biên ải chinh chiến, lẽ bà sẽ càng lo cho Vân Yên hơn.
Lỡ điều bất trắc...
Bà vẫn nhớ rõ mồn một chuyện nhà họ Triệu hi sinh quân ở ải Dụ Môn, khi tin dữ truyền về, Triệu Chiêu Nghi ngất ngay tại chỗ.
Bà mà đau lòng.
Nếu còn một hoàng tử để dựa dẫm an ủi, e rằng Triệu Chiêu Nghi chịu nổi.
Nghĩ như , để Từ Giản ở kinh thành, dù chỉ là một vị Quốc Công nhàn tản, cũng hơn là lo lắng.
Những suy nghĩ là thứ mà một Hoàng Thái Hậu nên , đây chỉ là tâm tư của bà, của cô cháu gái.
"Thánh Thượng còn bận quốc sự, lo chính sự là hết, ở đây Vân Yên bên cạnh , cần lo lắng nữa." Hoàng Thái Hậu : "Nói đến hôm nay, trời cũng , nắng lên, lát nữa mời Văn Thái Phi tới chơi mạt chược."
Thánh Thượng định để Từ Giản thể hiện thêm mặt Hoàng Thái Hậu, bà thế, ông bèn hiểu ý.
Hoàng Thái Hậu buông một nửa .
Đợi bà ý kiến của Văn Thái Phi, hỏi thăm Thành Ý Bá phu nhân, nếu ai phản đối rõ ràng và lý do thuyết phục, thì tám chín phần thành .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-169-tiet-kiem-bao-nhieu-phien-toai.html.]
Thánh Thượng dậy cáo từ.
Thấy Từ Giản cũng hành lễ, Thánh Thượng thầm nghĩ: Tên vận may thật .
Cũng tại Lưu Tấn cái trò như .
Một viên gạch lớn ném , vỡ tan thành trăm mảnh, khiến cho viên ngọc của Từ Giản càng thêm trong sáng, tinh khiết.
Vậy là Hoàng Thái Hậu buông lời, Từ Giản tiết kiệm bao nhiêu phiền toái.
Lâm Vân Yên tiễn họ ngoài.
Tiểu Dư công công cung kính đưa tiễn, lò sưởi tay.
Từ Giản ý định trả , dường như quên mất, mà Lâm Vân Yên cũng đòi.
Tiểu Dư công công tất nhiên cũng nhắc.
Có mượn trả, nhưng cần trả ngay lập tức.
Chỉ cần lò sưởi tay còn ở trong tay Từ Giản, chẳng sẽ ?
Tiễn xong Thánh Thượng, Lâm Vân Yên về điện phía tây, Tiểu Dư công công trong điện báo cáo với Hoàng Thái Hậu.
"Hai chuyện vui vẻ, nụ mặt Quận chúa từng tắt."
"Lò sưởi tay đó đúng là Quận chúa đưa cho Từ Giản, đưa tự nhiên, mà nhận cũng thoải mái."
"Lần nô tài , Quận chúa và Từ Giản chung đụng, trông giống mới quen, nay nghĩ kỹ , nô tài thấy, nên là hai họ cái kiểu 'khách sáo', giả tạo."
"Rất nhẹ nhàng, thoải mái. Lần Từ Giản Quận chúa cho cứng họng, hôm nay liếc mắt mấy nhưng Quận chúa giận, Từ Giản cũng giận, ngài thấy lạ ?"
"Nô tài một câu , cái kiểu đó giống như đôi tình nhân giận dỗi, nhưng hợp ."
Hoàng Thái Hậu đến bốn chữ "tình nhân giận dỗi", bèn cảm thấy ê răng.
bốn chữ chính xác dựa sự "hợp duyên", bà xem xét cho Vân Yên, chẳng cũng chỉ tìm cho nàng một mà nàng yêu thích, trân trọng, quý mến nàng ?
Chẳng mấy chốc, Văn Thái Phi đến.
"Dựa cái chân quấn của Quận chúa, dù trời lạnh đến , lòng cũng vẫn ấm áp." Văn Thái Phi vui vẻ: "Chẳng nàng cung ? Sao thấy ?"
"Ở điện phụ ." Hoàng Thái Hậu mời bà xuống: "Ta tìm ngươi để bàn chuyện của Vân Yên."
Văn Thái Phi lắng .
Lần Từ Giản theo Thánh Thượng cung thăm Hoàng Thái Hậu, Văn Thái Phi từng , nhưng thì bà tin.
"Hóa là chuyện hôn sự của Quận chúa và Từ Giản." mắt Văn Thái Phi lóe lên: "Người ý định, thêm? Đừng quên và lão phu nhân Quốc Công phủ là bạn , cháu bà ?"
"Chuyện xưa cũ, nó bao nhiêu năm ." Hoàng Thái Hậu : "ngươi cẩn trọng thật, còn rào cơ."
Văn Thái Phi cũng : "Dù cũng là chuyện lớn cả đời của Vân Yên, một bên là cháu của bạn cũ, một bên là tiểu cô nương tận mắt lớn lên, nếu hai họ thể thành duyên, chắc chắn mừng."
Đây là lời chân thành.
Lời chân thành đổi lấy lời chân thành.
Hoàng Thái Hậu giấu giếm, chia sẻ suy nghĩ của .
"Ta đây lo cho chân , nay nghĩ , chí ít cũng lo lắng mỗi xuất chinh."
"Chuyện thật nên , là Hoàng Thái Hậu đấy." Văn Thái Phi : "Muội cũng vài điều nên, gia cảnh Quốc Công phủ đơn giản."
Hoàng Thái Hậu nhướng mày.
"Người thường cung sâu như biển, nhưng dâu nhà thiên hạ nào dễ dàng?" Văn Thái Phi : "Gặp chồng khó tính, cô tử điều, cha chồng quan tâm, suốt ngày chỉ thêm dầu lửa, thì dù vợ chồng hoà thuận cũng dễ nảy sinh vấn đề. trăm điều , chữ hiếu vẫn đầu, dâu thì mà để ý đến cha chồng? Chỉ thể nhẫn nhịn, chờ ngày con dâu thành chồng. Người Vân Yên chịu thiệt trong chuyện chồng nàng dâu, dù chính thất chồng gây khó dễ, nhưng ai sẽ suy nghĩ lạ lùng?"
Hoàng Thái Hậu khẽ thành tiếng.
Trước đây những lời , bà giữ vài phần, nhưng nay thì khác, vì ý định hại Vân Yên, bà tận mắt thấy.
Văn Thái Phi : "Nhà họ Lưu vốn , dù tay dài đến , cổng Quốc Công phủ đóng cũng chẳng . Vợ chồng chỉ cần lo chuyện cơm ăn áo mặc, cũng thấy nhiều phiền muộn, cuộc sống chắc chắn sẽ suôn sẻ hơn. Người thấy ?"