Yến Từ Quy - Chương 172: Rõ ràng mồn một
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:09
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồng Lư Tự Khanh ngã mạnh ngay cổng nha môn nhà .
Động tĩnh lớn đến mức ngay lập tức thu hút ánh .
Đến khi mấy tiểu luống cuống đỡ ông dậy, Lưu Tĩnh vẫn còn như tỉnh hẳn.
"Lưu đại nhân?"
"Ngài chứ, Lưu đại nhân?"
Một lúc , Lưu Tĩnh mới dần tỉnh táo trong tiếng quan tâm của .
lúc tan , đường ít quan viên qua , Lưu Tĩnh vội vàng phủi áo, chắp tay với : "Thất lễ, để các vị chê ."
"Lưu đại nhân." hỏi: "Không thương chứ?"
"Không , ." Lưu Tĩnh trả lời: "Mùa đông mặc áo dày thôi."
"Dù cũng nên cẩn thận, lỡ thương thì phiền phức đấy."
Lưu Tĩnh liên tục cảm ơn, chỉ là trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ lo âu.
"Có lo lắng cho sức khỏe của công tử ?"
Đang lúc lo ai hưởng ứng, bỗng hỏi , Lưu Tĩnh bèn ngẩng đầu sang.
Phía vài vị quan viên đang , nhưng phân biệt ai hỏi.
ngã thì cũng ngã , cũng bày cái dáng , sân khấu gõ trống khua chiêng, nên tất nhiên ông diễn tiếp vở kịch .
Còn diễn cùng ông quan tâm kích động, tạm thời cần phân rõ.
Cuộc giằng co giữa nhà và phủ Vân Dương Bá, ai xem mới lạ.
Mà ông cũng thực sự cần xem.
Trong đầu nghĩ ngợi, mặt Lưu Tĩnh càng thêm mấy phần lo lắng, mắt cụp xuống: "Vẫn là do nước hồ đóng băng, ban ngày thì khá hơn, nhưng đến đêm sốt cao. Phu nhân cũng vì thế mà đêm nào cũng ngủ tròn giấc, sợ con trai khá lên, phu nhân vì mà đổ bệnh ..."
Gió lạnh thể lớn thể nhỏ.
Đây là sự thật.
Những mặt gần như đều gia đình, con, thậm chí cháu, nghĩ đến con cái khi ốm đau, cũng hiểu lòng Lưu Tĩnh.
Dù là yêu từ cái đầu tiên, là thật giả lẫn lộn, là lùi một bước để tiến hai bước, dù là thủ đoạn gì, nhưng con cái bệnh thì cha mà lo lắng chứ?
Lưu đại nhân ngã đám đông, cũng là vì lòng thương con.
"Ta xin phép ." Lưu Tĩnh hành lễ với : "Các vị đồng liêu, mai gặp ."
Nói xong, Lưu Tĩnh nhấc chân rời .
Có lẽ lúc ngã vẫn căng cơ, hai bước đầu còn lảo đảo, điều chỉnh xong mới vững, bước tiếp.
Lưu Tĩnh , các quan viên khác vẫn giải tán.
Có lẩm bẩm một câu: "Dù cũng là con trai..."
Giọng lớn nhỏ, bật lên một tiếng .
Tiếng mang vẻ chế giễu rõ ràng, hề che giấu, ai nấy đều thấy.
Mọi sang, thấy An Dật Bá với khuôn mặt hung dữ khó coi.
"Quả thật chỉ con nuôi bên cạnh mới là con, còn đứa gửi chẳng đáng một xu." An Dật Bá .
"Ôi, Bá gia, đúng." thở dài: "Đây là vì bệnh tật , còn thì bệnh tật..."
"Ồ?" An Dật Bá trợn mắt to như chuông đồng: "Lúc bệnh tật thì ?"
Giọng điệu khó như thế, nhưng ai cho rằng An Dật Bá đang gây sự, mà còn thuận theo lời ông mà nhớ về chuyện mấy năm .
Lúc , Thái tử Thánh Thượng tuần tra ải Dụ Môn trở về kinh, Phụ Quốc Công hộ tống về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-172-ro-rang-mon-mot.html.]
Trong thời gian tuần tra, đại quân ở ngoài ải giao chiến vài với quân Tây Lương, đều đạt chiến quả , thậm chí còn một trận đại thắng.
Trong triều ai nấy đều vui mừng, ít thuận thế những lời mà Thánh Thượng thích .
"Thái tử là phúc tinh."
"Thái tử đến ải Dụ Môn, quân Tây Lương đ.á.n.h nữa."
"Đợi Thái tử lớn thêm vài tuổi, giữ ải Dụ Môn, quân chắc chắn sẽ tiến tới ngừng, khiến Tây Lương mười, hai mươi năm dám xâm phạm."
Thánh Thượng mà lòng vui sướng.
Khi đoàn Thái tử về đến kinh, dân chúng khắp thành đều đổ đường xem.
Thánh Thượng đích lên tường thành Nam Cung, tinh thần phấn chấn, văn võ bá quan đầy ngoài quảng trường.
Thái tử điện hạ từ xa giá xuống, chắp tay về phía tường thành hành lễ, việc diễn thuận lợi đến nỗi ít quên khuấy mất, tại Phụ Quốc Công trong đoàn.
Lễ nghi chu , giữa những tiếng vui vẻ, cuối cùng cũng hỏi: "Phụ Quốc Công ?"
Phụ Quốc Công thương nặng, đến ngựa cũng cưỡi nổi, suốt dọc đường đều xe trở về.
Mọi ngơ ngác.
Bị thương khi nào? Bị thế nào? Tại lúc báo cáo chiến sự nhắc đến một chữ?
Người là Quốc Công cơ mà.
Hôm đó, Phụ Quốc Công Ngự Thư Phòng một chuyến, khi xuất cung thì đóng cửa dưỡng thương.
Đến cả An Dật Bá là trưởng bối đến thăm, cũng chỉ uống một chén tiễn khách, đống câu hỏi hỏi cũng câu trả lời nào.
Thánh Thượng , Thái tử , bản Phụ Quốc Công cũng nhắc, trong tình huống như , các quan viên, binh sĩ trở về từ ải Dụ Môn cũng ngậm miệng gì.
Cứ thần bí như thế, nhưng về cũng nhiều đồn đoán.
Có là thương khi đ.á.n.h trận, chỉ vì trong triều đang tán dương Thái tử, thương tích của Phụ Quốc Công sẽ lu mờ danh tiếng của điện hạ nên dứt khoát nhắc.
Cũng là tự bất cẩn ngã ngựa, mất mặt nên tất nhiên .
Lại Phụ Quốc Công quân lệnh, tự ý rời khỏi ải Dụ Môn, nên mới thương, lạnh nhạt như là để bảo vệ , may mà gây hậu quả lớn, nếu Thánh Thượng cũng giữ nổi.
Mọi lời đồn đều , tin, .
Đến hôm nay, vẫn hiểu Phụ Quốc Công rốt cuộc thương thế nào.
họ vẫn nhớ phản ứng của Lưu đại nhân khi đó.
"Không trong đoàn ư? Hay là sợ gây phiền phức cho Thái tử, khiến Thái tử ý?"
"Đi hỏi , mẫu nó đến thăm, cũng đóng cửa tiếp."
"Ta cũng đến, chỉ trong phòng khách uống , nó căn bản gặp."
"Tính tình nó là thế, lẽ cũng là do trong lòng chút hổ thẹn, nên mới khép như thế."
"Nếu thực sự , dám ? Chỉ cần nó chịu , với phu nhân tin?"
"May mà điện hạ bình an về kinh, biên ải cũng định, chắc nó cũng bớt lo lắng phần nào, cứ cho nó thêm chút thời gian, đợi nó vượt qua khỏi khúc mắc trong lòng, chắc sẽ khá hơn."
...
Những lời đó sai ?
Có lẽ sai.
so với hiện tại, ai quan tâm ai hơn, ai về phía ai, rõ ràng mồn một.
"Là phụ mẫu, ai dám thể đối xử với các con công bằng như ?" Có hề hề: "Phụ Quốc Công thì kín như bưng, còn đứa nhỏ rõ chuyện với Lưu đại nhân..."
"Không công bằng cũng đến nỗi bỏ mặc chứ." An Dật Bá xua tay, : "Mấy trẻ các ngươi chẳng thương già gì cả. Trẻ thì , trẻ nên nghĩ cái khổ của tuổi già. Chỉ lão phu thế , mới nỗi khổ của Phụ Quốc Công khi chân thương. Đi thôi thôi, lão phu đau chân lắm , về nhà hơ lửa đây."