Yến Từ Quy - Chương 173: Tính toán khéo léo

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:10
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi , chẳng hiểu Bá gia gì nữa?

Vị tính tình thẳng thắn, hôm nay kiểu úp mở thế?

"Hờ! Chưa hiểu ? Lần Lưu đại nhân bắt gặp Phụ Quốc Công nọ, cũng như , thế là An Dật Bá quở cho một trận, bảo chân Lưu đại nhân đau nên chẳng nghĩ đến cái khổ khi trời lạnh Phụ Quốc Công ."

Mọi lúc mới ngộ .

Người cha nếu thật lòng quan tâm con thì liệu quên chuyện ?

Thảo nào Bá gia , con gửi chẳng đáng một xu.

"Nếu là cha ngài , đừng từ chối một , dù từ chối hoài thì cũng sẽ ngày ngày đến phủ Quốc Công ."

" thế, Phụ Quốc Công chẳng lẽ đ.á.n.h đuổi ?"

"Nói thật lòng đổi lấy thật lòng, cha , còn tính toán gì với con cái?"

"Lưu đại nhân vì bệnh phong hàn của con trai út mà lo đến mất ngủ, đường cũng lảo đảo, nếu đây Phụ Quốc Công về kinh mà ông cũng quan tâm thế, chắc mối quan hệ cha con chẳng đến nỗi ."

"Ôi, chân đau c.h.ế.t , phong hàn mới là nguy hiểm."

"Chẳng còn cô gái ở bên ngoài đó ? Thì để nàng chăm sóc ."

"Phu nhân Lưu gia yên tâm khác, chẳng lẽ yên tâm thương của con trai ?"

Ngoài cổng Viện Hàn Lâm, Lâm Dư khoanh tay, một hồi.

Ánh mắt lướt qua nhóm quan viên đang bàn tán, trong lòng Lâm Dư khỏi hoài nghi.

Đám là do An Dật Bá chỉ điểm nên đột nhiên thấu Lưu Tĩnh, chỉ đơn giản là theo chiều gió, thấy Lưu Tĩnh gần đây gặp vận đen mặt Thánh Thượng thì lên tiếng vài câu, hoặc cũng thể nhận lợi lộc từ Từ Giản nên cố tình ?

Nghĩ thêm, lẽ chẳng liên quan gì đến Từ Giản.

Để mấy quan nhỏ lẻ , dễ rước lấy tiếng .

Vậy nên, chắc vẫn là phận Lưu Tĩnh gặp xui vài nữa.

Nếu Lưu Tĩnh sân khấu dựng lên, khi , từ khúc dân ca Giang Nam chuyển thành trường ca nơi biên ải, thể liên quan, chỉ là chẳng dính dáng chút nào, chắc chắn sẽ giận tím mặt.

Còn bên , Vân Dương Bá tin.

Cả quá trình dừng , từ lúc tức giận đến tức .

Giận Lưu Tĩnh cố tình tỏ yếu đuối, chẳng nhà họ Trịnh của ông cúi đầu ?

Hôm đó mặt Thánh Thượng, Lưu Tĩnh phủi sạch sẽ, Lưu Tấn lao xuống cứu , Lưu Tấn nhảy xuống nước cũng là cứu .

Tất cả lầm đều là của Trịnh Lưu.

Vì một như Trịnh Lưu mưu mô tính toán, lòng bất chính, mà Lưu Tấn bệnh nặng gần c.h.ế.t, nhà họ Trịnh định ?

Lưu Tĩnh tính toán thật khéo léo.

Vui là vì Lưu Tĩnh thông minh, nhưng chỉ một .

Thiên lang bộ, hai bên nhiều , bao nhiêu cái miệng, chắc chắn vài sáng suốt, chẳng vạch trần Lưu Tĩnh ?

Cho ông đóng kịch.

Tâm trạng Vân Dương Bá lúc thì giận lúc thì vui, cho đến khi về đến nhà, thấy vẻ mặt lo lắng của vợ, niềm vui lập tức tan biến, giận cũng chẳng giận nổi, chỉ còn sự bất lực và phiền muộn.

Bá phu nhân : "Chiều nay A Lưu tỉnh , ăn chút cháo loãng."

Vân Dương Bá hỏi: "Con bé ?"

Bá phu nhân tỏ vẻ khó xử.

Vân Dương Bá lắc đầu, đến thăm con gái.

Trong phòng, Trịnh Lưu giường bệnh, đắp kín chăn dày.

Lao ma ma bán , chỉ đ.á.n.h cho một trận, mấy ngày nay vẫn dưỡng thương, tin cô nương tỉnh dậy gọi bà, bà cũng chịu nữa, để chuyển giường đến giường bệnh của Trịnh Lưu, nhẹ nhàng khuyên nhủ.

"Là nô tỳ việc cẩn thận, quận chúa tính kế, mới hại cô nương nông nỗi ."

"Cô nương giận tức trong lòng, nhưng thể là của , gì thì cũng dưỡng sức cho khỏe ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-173-tinh-toan-kheo-leo.html.]

"Đợi lát nữa Bá gia về, cô nương ngàn vạn đừng lời khó , Bá gia giận thì cô nương cũng chẳng lợi gì, đáng."

"Cô nương đừng tự hủy , Lưu gia nơi gì, Lưu công tử chỉ là một tên vô dụng, chẳng chút học vấn nào, ngoài còn nuôi một , mặt mũi y như hồ ly tinh"

Trịnh Lưu từ đầu đến cuối lên tiếng, chẳng rõ bao nhiêu.

Vân Dương Bá bước nhanh , chỉ câu cuối, bèn liếc Lao ma ma một cái, thầm nghĩ bà già cuối cùng cũng mấy câu lý, Lưu Tấn phù hợp.

"Con nghĩ ?" Vân Dương Bá hỏi thẳng.

Trịnh Lưu ngẩng mắt, cha .

gì, nhưng ánh mắt khinh thường và phản nghịch vẫn khiến Vân Dương Bá tức đến sôi máu.

"Con con nít nữa, chút nặng nhẹ cũng ? Còn dám trừng mắt với , chút phép tắc nào ? Sao, chẳng lẽ chúng vu oan cho con ?"

"Lần cũng , tự dưng gây chuyện với nhà họ Lâm, chọc gì con ?"

"Gây chuyện thành, vạch trần bao nhiêu con mắt, con gây rối con ?"

"Người qua cầu gió bay, con thì ? Học ?"

"Nhà cửa vì con mà khó khăn, tổ mẫu mất thể diện các trưởng bối khác, mẫu con khổ sở đủ đường, chuyện quan trọng của tỷ của con đều con trễ nải, thì ngự sử mắng, Thánh Thượng trách, còn Lưu Tĩnh châm chọc"

"Con thì , mê man, chẳng lo nghĩ gì"

"Khó khăn lắm mới tỉnh, còn cái thái độ "

Vân Dương Bá c.h.ử.i mắng xối xả, trong phòng ai dám thở mạnh.

Lao ma ma suýt nữa .

Cô nương rõ ràng chẳng gì, Bá gia mắng như , giải quyết ?

Cô nương tính tình nóng nảy, chịu nổi kích động, thì hỏng .

Khổ nỗi, phận bà dám nhiều lời?

Quả nhiên, Trịnh Lưu những lời bèn bùng nổ.

Giọng nàng khàn đặc, mở miệng the thé, yếu ớt: "Nếu thấy con, thì cứ tìm chỗ nào đó vứt con là xong."

Vân Dương Bá : "Con nghĩ giờ dễ vứt bỏ ? Giờ con ?"

"Con cũng vô ích, hỏi con gì?" Trịnh Lưu hỏi .

Vân Dương Bá: "Con"

Thấy cha con sắp cãi , Bá phu nhân vội vàng xoa dịu: "Đừng nóng, đừng nóng, con bé bệnh , Bá gia từ từ với nó..."

"Nó bệnh cũng chẳng lời " Vân Dương Bá ngắt lời vợ, với Trịnh Lưu: "Lưu Tấn khỏi thì con về Lưu gia"

Trịnh Lưu , nhạt: "Cũng là một cách để đuổi nhỉ."

"Vậy thì chờ gả !" Lời qua lời , Vân Dương Bá tức giận , vung tay áo bỏ .

Bá phu nhân vội vàng đuổi theo, chỉ một câu "Bà dạy con lắm", đầu óc ong ong, tại chỗ hồi lâu mà hồn.

Vân Dương Bá giận thì giận, về đến tiền viện vẫn cố ép bình tĩnh .

Hay là cứ thử xem?

ngày mai chuyện gì chờ ông đây?

Lưu Tĩnh xuống triều ngã? Lưu gia mời đạo sĩ đến bên hồ gọi hồn? Lưu Tĩnh rơi nước mắt cầu xin ông để Trịnh Lưu về giải hạn cứu mạng?

Dù là chuyện nào, Vân Dương Bá cũng thấy rợn tóc gáy.

Nếu thực sự xảy , Thánh Thượng trách mắng thế nào...

Nghĩ thái độ khó chịu của Trịnh Lưu, lòng Vân Dương Bá chùng xuống, gọi con trai, cháu đến, giao cho họ một chuyến đến nhà họ Lưu.

"Khám cho kỹ, mời thêm hai thầy thuốc, xem rõ Lưu Tấn rốt cuộc bệnh thế nào."

 

 

Loading...