Yến Từ Quy - Chương 176: Người ta còn chê xui xẻo đấy

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:13
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Dật Bá sẵn lòng.

Ông nhận lệnh trong Ngự Thư Phòng, lui vỗ mạnh vai Từ Giản.

"Nhóc con, phúc phần của ngươi lớn thật, Thánh Thượng ban hôn, mà là quận chúa Ninh An, bao nhiêu giương cổ chờ mà cũng đến lượt."

"Ngươi cứ yên tâm, nhận chuyện , lão phu chắc chắn sẽ rước dâu về cho ngươi thật rạng rỡ."

"Đó là bảo bối của Hoàng Thái Hậu, phép chút sơ suất nào."

"Ôi, ngươi xem, lão phu bây giờ còn phấn khích hơn khi cháu đích tôn cưới vợ nữa chứ"

Vừa , An Dật Bá xoa tay.

Nét mặt dữ tợn hòa với nụ ngừng nổi, lạ dễ lan tỏa cảm xúc.

Từ Giản cũng khỏi bật , cúi chào: "Vậy phiền Bá gia lo liệu nhiều ."

An Dật Bá liên tục gật đầu.

Bỗng nhiên, ông nhớ đến những lời của Lưu Tĩnh khi ở chầu sáng.

Lưu Tấn nhất kiến chung tình với quận chúa...

An Dật Bá chợt thấy riêng răng.

Còn thật giả gì đằng những lời đó, để bào chữa , An Dật Bá bàn, nhưng quận chúa Ninh An vốn xinh , đám thanh niên thích cũng thể.

Tóm , cha con Lưu Tĩnh từng ý đồ với quận chúa, chuyện là sự thật.

Sau còn tin đồn nhảm nhí nào nữa ...

Nhìn Từ Giản một hồi, An Dật Bá nuốt những lời định xuống.

Thôi, nhắc đến cha con phiền phức nữa.

Ai dám bậy lưng, đến lúc đó ông sẽ trừng mắt cho từng im miệng.

An Dật Bá việc nhanh như gió.

Ông hỏi ngày tháng năm sinh của Từ Giản đích đến phủ Thành Ý Bá.

Động tĩnh lớn như thế tất nhiên qua mắt các nhà láng giềng, tin tức cũng từ đó truyền , thậm chí đến cả Thiên Bộ Lang.

"Chẳng lẽ hai nhà sắp kết ?"

"Ngươi thấy phủ Vân Dương Bá với nhà họ Lưu đang bàn chuyện hôn sự, bèn nghĩ nhà nào cũng bàn chuyện hôn nhân ? Vậy ngươi thử xem, ai với ai?"

"Cháu đích tôn của An Dật Bá sớm định , còn cháu thứ thì , nhưng cháu thứ giống hệt An Dật Bá, Hoàng Thái Hậu nỡ để quận chúa lấy kẻ hung dữ như thế chứ?"

"Đừng xét qua vẻ ngoài. Bá gia tuy trông dữ nhưng , là tiểu thư lớn của phủ Thành Ý Bá thì ?"

"Cũng thể, hai cháu gái của An Dật Bá tuổi hợp với công tử phủ Thành Ý Bá."

Phủ Thành Ý Bá việc kín tiếng, An Dật Bá cũng nhiều lời, các bên dù đoán thế nào cũng thể nghĩ đến Phụ Quốc Công.

Đoán mãi thấy thú vị, cuối cùng vẫn chuyện của hai nhà Trịnh, Lưu.

Hai nhà đang hợp tuổi.

Lưu đại nhân trông cũng vẻ tươi tỉnh hơn một chút.

Nếu còn điều gì buồn thì lẽ chính là chuyện đạo sĩ đến nhà họ Lưu tự tiến cử, Lưu đại nhân đuổi , đạo sĩ ấm ức thực sự tài chân chính.

Trong Lưu phủ.

Lưu Tấn giữ "giường bệnh" mấy ngày, cả nhức mỏi, vô cùng chán chường.

Lưu Tĩnh cau mày: "Đã chịu hết khổ , chẳng lẽ công toi ? Ở nhà cho tử tế, ló mặt ngoài!"

Lưu Tấn rụt cổ .

"Cùng lắm là hai ba ngày nữa, tâu lên Thánh Thượng, hôn sự sẽ định." Lưu Tĩnh khuyên: "Phủ Vân Dương Bá sớm xong sớm, kéo dài lâu, Tết thể đính hôn, xem năm , tháng Hai ngày , cũng hợp với bát tự của các con, đến lúc cưới xong mới yên tâm ."

Lưu Tấn khổ sở lẩm bẩm: "Giờ mới đầu tháng Chạp mà, chẳng còn hơn hai tháng nữa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-176-nguoi-ta-con-che-xui-xeo-day.html.]

"Nếu vội, con tưởng hai tháng là thể cưới ?" Lưu Tĩnh hỏi : "Trước đây ở Thư Viện An Lộc, quản con, giờ thì ở ngay mắt , sẽ để con gây chuyện nữa"

Ra khỏi thư phòng, gió bắc mang theo lạnh quật mặt.

Lưu Tĩnh thấy tinh thần sảng khoái.

Không uổng công ông tốn bao nhiêu tâm tư, cuối cùng cũng sắp đạt kết quả.

Vân Dương Bá chẳng nổi trội trong các Bá gia, nhưng nhà ông vẫn tấm bảng thế tập đổi, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, so với nhà quan như ông thì căn cơ hơn nhiều.

Lưu Tĩnh vất vả mấy chục năm, một khi cáo lão thì sẽ chẳng còn gì, chỉ để con cháu tiếp tục vững ở kinh thành, mới thể đưa nhà họ Lưu lên cao hơn.

Lưu Tấn cưới Trịnh Lưu, ban đầu phủ Vân Dương Bá chắc chắn sẽ ý kiến, nhưng sống với mấy năm, sinh con đẻ cái, nhà họ Trịnh cũng dần bình tâm .

Người già yêu thương cháu, chắt, thêm thế hệ thì sẽ dễ chuyện.

Không ai cũng nhẫn tâm như lão Từ Mãng.

Mà Từ Mãng nhẫn tâm như , chẳng vì Từ Giản ở bên cạnh, cháu , nên nghĩ đến Lưu Tấn nữa ?

Đợi hôn sự của Lưu Tấn xong, vài năm nữa gả con gái ngoài, hôn nhân gia đình nhất định vững vàng.

Ngày hôm .

Sau triều, Vân Dương Bá vội vã đến Ngự Thư Phòng.

Con cháu nhà công hầu bá, dù cưới gả, đều bẩm báo Thánh Thượng.

Đó chỉ là nghi thức, hai bên định sẵn, nếu chuyện gì đặc biệt, Thánh Thượng cũng phản đối.

Lưu Tĩnh đến, chỉ chậm rãi khỏi Kim Loan Điện.

"Lưu đại nhân." thấy Vân Dương Bá thì gọi Lưu Tĩnh: "Vậy là định ?"

Lưu Tĩnh dừng bước, chắp tay : "Đến lúc đó mời đến uống chén rượu."

Hai câu đối thoại thu hút ít ánh .

Nhìn sắc mặt Lưu đại nhân, ánh mắt sâu thẳm, tinh thần chẳng hứng thú, giống bộ dạng vui vẻ khi hôn sự thành.

Vẻ mặt như thế, họ nên chúc mừng đây?

"Con trai ngài chắc khỏe hơn nhỉ?"

"Việc hôn nhân định thế , thấy nhà họ Lưu cũng thiệt gì."

"Hợp bát tự nhanh như thì xem đúng là lương duyên trời định."

Những câu hỏi thăm đó Lưu Tĩnh chỉ như gì, cứ trả lời theo lẽ thường.

"Sốt giảm nhưng vẫn còn ho, bệnh như kéo sợi tơ, chắc đợi sang xuân trời ấm mới khỏi."

"Ta với Vân Dương Bá đều chuyện sớm xong, con cái gây ồn ào thế thật hổ, hổ."

"Hôn sự thể tính thiệt hơn? Quan trọng là đôi bên ý, Lưu Tấn lấy con gái phủ Vân Dương Bá là trèo cao, nhưng trong lòng ..."

Lưu Tĩnh đến đây, bỗng nhiên một tiếng "khịt" vang lên, cắt ngang lời ông, cũng khiến giật .

Quay đầu , An Dật Bá cầm khăn xì mạnh mũi.

Thấy nhiều , ông vẫn cất giọng ồm ồm : "Sao thế? Các ngươi xì mũi ?"

Trả lời ông là vài tiếng khô khốc.

Xì mũi tất nhiên ai cũng , nhưng chẳng ai xì mũi trong Kim Loan Điện, lễ nghi mặt Thánh Thượng chỉ cho chứ?

Chỉ An Dật Bá tính tình thô lỗ như thôi, lúc Thánh Thượng trong điện thì ông lập tức coi đây như đường phố chợ búa, xì mũi cũng chẳng cần tránh ai.

"Bá gia, trời lạnh, cẩn thận sức khỏe nhé."

An Dật Bá cất khăn , với Lưu Tĩnh: "Lưu đại nhân, đừng trong lòng ngoài lòng nữa. Hôn sự định, thì đừng nghĩ đến chuyện vốn dĩ chẳng với tới , môi môi của ngươi chạm thôi, còn chê xui xẻo nữa đấy."

 

 

Loading...