Yến Từ Quy - Chương 178: Nụ cười ngập tràn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:15
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Thị xong, cả chân mày lẫn khóe mắt đều ngập nụ .

Đưa quyển sổ cho Lâm Vân Yên xong, bà : "Con xem , mỗi chữ đó đều ngọt như đường."

Lâm Vân Yên đang định cầm lấy thì Lâm Vân Phương từ tấm màn thò đầu .

"Mẫu , tất cả đều là đường, răng chịu nổi ?" Lâm Vân Phương trêu.

Trần Thị ngờ con gái lén theo, tiếng đột ngột đó bà giật , buồn tức: "Nói bậy bạ gì đó, thứ nhất của chính là hàm răng , đường nào cũng ăn ."

Rồi Lâm Vân Phương nhăn nhó mặt mày, dáng chút nào, Trần Thị : "Con khỉ nhỏ, ngoan ngoãn một chút, chờ mẫy lo xong việc quan trọng của Vân Yên, thì sẽ dạy dỗ con cho trò."

Lâm Vân Phương chẳng sợ mấy lời dọa dẫm đùa vui của , tiến gần Lâm Vân Yên cùng xem quyển sổ.

Quyển sổ đỏ chót, lời như ở chốn thiên đường.

Lâm Vân Yên kỹ nữa.

Chắc vì Lâm Vân Phương lẩm bẩm "Thật ngờ còn những lời thế ", "Kim ngọc lương duyên còn đủ để miêu tả" cho bật , ánh mắt Lâm Vân Yên cong cong, nụ rạng rỡ.

Trần Thị , chăm chú quan sát Lâm Vân Yên.

Bà đến theo lời dặn của Tiểu Đoạn Thị.

Lão phu nhân từng riêng với bà, rằng Vân Yên là một cô gái hiểu chuyện, nhạy bén.

Cuộc hôn nhân do Thánh Thượng khởi ý, Hoàng Thái Hậu một thời gian đắn đo mới đồng ý, Vân Yên thực sự đóng vai trò gì trong đó?

là do Vân Yên Hoàng Thái Hậu khó xử, bà và Thánh Thượng mâu thuẫn, nên mới đồng ý ?

Vân Yên Phụ Quốc Công, cũng từng qua , ác cảm, trưởng bối nhắc đến thì nàng nhận lời.

Giống như khi Vân Tĩnh bàn chuyện hôn nhân.

Vì trưởng bối trong phủ đều cho là , Hoàng Thị cũng hài lòng, nên Vân Tĩnh trong lòng tuy chút nghi ngờ, do dự, nhưng mãi .

Dẫu rằng hôn nhân là chuyện lớn, là mệnh lệnh của cha , nhưng cha ai cũng mong con cái hạnh phúc.

"Nghe đại lang , Phụ Quốc Công hồ đồ, Vân Yên nhà chúng cũng là , dù cho mù mờ cưới gả thì vẫn tin họ sẽ sống , nhưng vẫn Vân Yên thật sự nghĩ ."

"Con bé thực sự vui , là chỉ chúng vui và yên tâm mà thôi..."

Nghe những lời đó, lòng Trần Thị nặng trĩu, chua xót, cảm động.

Trong mắt bà, lão phu nhân đôi khi nghĩ quá nhiều, lo lắng quá nên cho bản thoải mái.

đằng những suy nghĩ đó, chất đầy sự quan tâm và yêu thương.

Không thì mặt ngoài cứ hòa nhã, nở nụ với , đóng cửa ai mà quan tâm là thật giả?

Lão phu nhân đối với con cháu trong nhà, dù con đẻ , đều hết lòng.

Ánh mắt Trần Thị vẫn luôn dừng gương mặt Lâm Vân Yên.

Cháu gái vốn dĩ xinh , đôi mắt như , lúc trong mắt ánh lên niềm vui, nếu nụ ngập tràn thì là cả những làn sóng lấp lánh, chảy qua hề giấu giếm, từ đôi mắt đến khóe môi.

Nếu là niềm vui thật sự, thì là gì đây?

Trần Thị âm thầm gật đầu.

Lão phu nhân lúc chắc thể yên tâm .

Lòng Trần Thị như trút một gánh nặng, thì thấy miệng lưỡi lách chách của Lâm Vân Phương phần ồn ào quá, bèn trêu: "Con cũng định học thuộc ? Sau hợp bát tự cho hả?"

Lâm Vân Phương khúc khích.

Lâm Vân Yên bỗng nhớ đến "quá khứ" của Lâm Vân Phương.

Vị tam phu bây giờ vẫn còn ở quê nhà Đoạn thị.

Nếu Tam gặp họa , bà nội cũng sẽ cố chọn một chồng từ trong tộc...

Lâm Vân Yên đặt cuốn sổ xuống, hỏi Trần Thị: "Muội tính, con , để con tính giúp ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-178-nu-cuoi-ngap-tran.html.]

Trần Thị thì ngẩn .

Tất nhiên bà tin Lâm Vân Yên tính toán, chắc chỉ là đùa vui mà thôi.

Trần Thị mất vui, : "Vậy căng tai ."

Lâm Vân Phương cũng : "Muội cũng đây, tính chịu ."

Lâm Vân Yên nghiêm túc nhớ .

Khi đó, bà nội lo lắng nhiều vì hôn sự của Lâm Vân Phương, chọn lựa mãi, định định, lúc hợp bát tự, ngày nào cũng bái Phật, cho đến khi kết quả , thấy lời luận , bà xúc động đến rơi nước mắt.

Kết quả bát tự, tất nhiên thể quyết định cả đời sẽ thế nào.

với Tiểu Đoạn Thị và Trần Thị khi , đó là chỗ dựa tinh thần quan trọng nhất khi gả Vân Phương xa.

Lâm Vân Yên cũng từng xem kết quả đó, thể nhớ hết, nhưng những lời đó, nàng vẫn nhớ.

Nàng từng câu từng câu , Trần Thị mà bật .

Lâm Vân Phương xong, bĩu môi : "Toàn lời bình thường thôi."

"Bình thường chính là phúc đó con" Trần Thị .

Lâm Vân Yên thêm một bát tự nam, với Trần Thị: "Thẩm tìm xem thử, giống những gì con ."

Nghe , Trần Thị ngẩn .

Vân Yên thật thú vị, dựng lên cả câu chuyện đùa cợt mà đầy đủ như thật.

"Vậy sẽ ghi ." Trần Thị chịu phối hợp, như thể chuẩn hành động: "Nếu thực sự hợp, lật tung thiên hạ, cũng tìm cho bằng , để rể nhà ."

Nói xong, bà ha ha.

Lâm Vân Yên cũng .

Nàng lời của thím đa phần là đùa, nhưng hạt giống gieo xuống, nếu thực sự một thiếu niên nào đó hợp bát tự mặt, thím sẽ nhớ mối duyên .

Cười xong, Trần Thị cất cuốn sổ hợp bát tự .

Thứ quan trọng, giữ cẩn thận, khi lễ nghi cần dùng.

"Phụ Quốc Công chắc cũng kết quả ." Trần Thị dặn dò: "Theo ý của An Dật Bá phủ, ngày mai Bá gia sẽ tâu kết quả lên Thánh Thượng, trình Hoàng Thái Hậu, đó đợi Thánh Thượng hạ chỉ."

"Khi Thánh chỉ trong tay, theo trình tự chuẩn , chừng xuân sang hoa nở, sẽ lễ đính ước."

Lâm Vân Phương tò mò hỏi: "Vậy chẳng còn hai ba tháng nữa ?"

"Chứ con tưởng ?" Trần Thị hờ hững gõ nhẹ nàng.

Con cháu nhà công hầu, quốc công cưới quận chúa, ngày sẽ rực rỡ thế nào?

Rực rỡ chỉ ở ngày lễ chính, mà từ khi đưa lễ đến cũng thể sơ sài.

Không như những cái nhà xảy chuyện, gấp rút "xung hỷ" .

Bát tự của họ còn chẳng hợp đủ ngày tháng nữa.

Lâm Vân Phương nhớ cảnh đính ước của đại tỷ đó, lẩm bẩm: "Thật sự tốn thời gian."

Trong viện Thanh Phác, Lâm Vân Tĩnh ôm lò sưởi giường.

lúc nàng đến kỳ, cả dễ chịu chút nào.

Nghe kết quả hợp bát tự của Lâm Vân Yên , nàng bèn gọi nha đến và dặn: "Đến Vườn Bảo An báo tin vui, tiện thể với Nhị rằng, đợi khỏe hơn sẽ giúp vẽ hoa văn. Nhất định sẽ cho một cái khăn trùm đầu thật ."

Nha lệnh ngay.

Hoàng thị bước , tức buồn : "Khó chịu thế mà vẫn nhớ đến việc giúp khác. Quận chúa đang chờ con đó, mau khỏe sớm nhé."

 

 

Loading...