Yến Từ Quy - Chương 18: Bận tâm thật nhiều

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:08
Lượt xem: 150

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quận chúa thích cầu thang ?

Hay là Quận chúa Quốc công gia cầu thang.

Kinh Đại Bão âm thầm tự trách, lúc nãy hiểu chứ. Chân của Quốc công gia thương tích, ai cũng . Cũng từng khuyên Quốc công gia nghỉ ngơi, nhưng cũng chỉ qua loa.

Quốc công gia là lớn, thể tự đ.á.n.h giá liệu thể cầu thang , giống như tối qua, thấy thoải mái thì trong sân.

Mấy họ công việc xung quanh, tuy lo lắng cho vết thương của Quốc công gia nhưng chẳng ai cẩn thận đến thế. Đâu giống như Quận chúa. Quận chúa tinh tế, chỉ thấy cầu thang lo lắng cho vết thương của Quốc công gia.

Nói về Quốc công gia, việc triệu Kinh Đại Bão kinh là vì chuyện ăn ở ngõ Lão Thật. Từ Dư Hàng đến kinh thành, cách một nửa đất nước, thể thấy Quốc công gia coi trọng chuyện . Tiền bạc chuẩn xong, ở nha môn cũng mở lời, chỉ chờ giao tiền ký hợp đồng, thứ đều gọn gàng đấy. Thế nhưng, Quận chúa nhờ Trần Quế đến hỏi, Quốc công gia lập tức đồng ý chia một phần. Đó là một vụ ăn lớn, đừng Quốc công gia rằng "Không chỉ để kiếm tiền, lỗ cũng " nhưng thực tế chuyện sửa chữa thế nào, kiếm tiền , Kinh Đại Bão rõ cả .

Kinh Đại Bão càng nghĩ càng thấy, giữa Quốc công gia và Quận chúa, hẳn sự thấu hiểu nào đó. Nếu xa lạ thì thể đối đáp gay gắt như thế vẫn thể bàn chuyện ăn xong xuôi. Kinh Đại Bão lăn lộn trong thương trường Giang Nam nửa đời , từng thấy chuyện như .

Suy nghĩ theo hướng , những lời qua tiếng và sự căng thẳng cũng một ý nghĩa khác. Từ Giản theo lối phía mà giống như lúc đến, vén rèm bước viện.

"Quốc công gia." Kinh Đại Bão bước theo : "Vị Quận chúa Ninh An quả nhiên là bảo bối trong tay Thái hậu, cưng chiều, thảo nào nàng thẳng thắn như thế, dù đối diện với ngài cũng chẳng mấy khách sáo."

Từ Giản liếc Kinh Đại Bão một cái, gì, tiếp tục . Kinh Đại Bão : " cao quý, lúc mời lên lầu, sắc mặt nàng nặng nề ."

Lúc , Từ Giản khựng , hỏi: "Nàng thấy cầu thang thì lập tức biến sắc ?"

" ." Kinh Đại Bão vội đáp: "Ban đầu còn mỉm , nhưng thấy cầu thang thì mặt xụ xuống, lên đến lầu thì càng vui. Ta thấy cũng chẳng trách Quận chúa, cầu thang quả thật hẹp khó ..."

Từ Giản , nhớ dáng vẻ của Lâm Vân Yên khi gian phòng, khóe mắt khẽ giật giật, bật thành tiếng: "Chả trách lên hỏi thăm 'vẫn khỏe chứ'", xong, cúi , tay nắm thành quyền, nhẹ nhàng gõ lên chân , lẩm bẩm: "Bận tâm nhiều thật đó"

Kinh Đại Bão tai thính, tất nhiên rõ. Hắn c.ắ.n môi, cố gắng nhịn . Dù trong nhiều chuyện bằng Từ Giản, nhưng về mấy chuyện "đại sự cuộc đời" , từng trải hơn nhiều. Nhìn xem, thử một chút hiểu rõ ngay đấy. Chỉ với mấy câu mà tâm trạng Quốc công gia lên hẳn. Kinh Đại Bão quan sát Từ Giản thêm chút nữa.

Từ Giản dáng cao lớn, từ nhỏ tập võ nên hình cao ráo vạm vỡ. Lão Quốc công hồi trẻ cũng là một tuấn tú, còn vợ ông là một mỹ nhân tuyệt sắc. Hai sinh một cô con gái duy nhất, cũng thừa hưởng dung mạo đẽ, ai ai cũng khen phủ Quốc công một tiểu thư trăm nhà cầu. Nếu lão Quốc công tìm một rể văn võ song thì ngưỡng cửa giẫm nát nồi.

Nói về Lưu Tĩnh, Kinh Đại Bão thật thích cách của Lưu Tĩnh. chỉ về diện mạo, cũng khen ngợi. Nếu là dáng vẻ một trai tuấn, thể khiến tiểu thư nhà họ Từ gặp say đắm, một mực đòi gả. Từ Giản cũng thừa hưởng dung mạo ưu tú của cha , lẽ vì lớn lên bên ông nội Quốc công từ nhỏ nên ít tiếp xúc với Lưu Tĩnh nho nhã, nên cặp lông mày kiếm của càng thêm phần oai phong.

Về phần Quận chúa, hôm nay nàng mặc nam trang, nhưng Kinh Đại Bão nét mặt nàng đó là một mỹ nhân tuyệt sắc.

Quả là "yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu".

Một bên là Quốc công gia, một bên là Quận chúa trong bá phủ, tính cũng môn đăng hộ đối.

Duy chỉ điều tiếc nuối là chân của Quốc công gia què.

nếu hai vốn chút ăn ý, thì việc kết thành phu thê vẫn thể diễn thuận lợi.

Chuyện tình cảm, nếu như lớn dễ dàng can thiệp thì lão Quốc công gả con gái duy nhất cho Lưu Tĩnh... võ nghệ, thể chiến trường.

Nói cũng , Quốc công gia giờ cũng đến tuổi, nên bàn một mối hôn sự .

Trong phủ mong đợi, trong lòng một chỗ dựa, cũng đến mức ban đêm trong cái sân tối mịt để g.i.ế.c thời gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-18-ban-tam-that-nhieu.html.]

Đến lúc vợ, con, gia đình, lão Quốc công suối vàng cũng thể yên lòng.

Trong thoáng chốc, Kinh Đại Bão nghĩ ngợi đủ thứ, đến mức cảm thấy sốt ruột.

Như thể đang trận, hai bên giằng co, thổi kèn, đ.á.n.h trống, thể thiếu ai.

Đợi khi trở về Dư Hàng, ai sẽ hô hào gõ trống đây?

Hắn bàn bạc chuyện với Tham Thần.

Cùng lúc đó, xe ngựa tiến phủ Thành Ý Bá, Lâm Tuần và Lâm Vân Yên cùng đến gặp Tiểu Đoạn Thị.

Nhận lấy văn thư từ tay Lâm Tuần, ánh mắt Tiểu Đoạn Thị dừng con dấu đỏ tươi.

Một là dấu ấn của Quận chúa Vân Yên, dấu còn ...

Nếu bà nhầm, đây là dấu của phủ Phụ Quốc công.

Phủ Phụ Quốc công chỉ một chủ nhân, Kinh Đại Bão, chẳng là vị Phụ Quốc công trẻ tuổi đó ?

Việc ... quả thực còn hơn cả bối cảnh nhà họ Lâm.

Có thể thương lượng một kết quả chia sáu - bốn từ chỗ Phụ Quốc công, Tiểu Đoạn Thị vô cùng hài lòng.

"Quả nhiên là Vân Yên bản lĩnh." Tiểu Đoạn Thị khen ngợi: "Chúng đến xin một phần, lấy phần nhỏ cũng là , nhưng xét về chi tiêu bạc lẻ, chúng vẫn lời hơn."

Lâm Vân Yên mỉm : "Con cò kè, giá là do chính Quốc công đưa , , tam thúc?"

Lâm Tuần ngẩng lên, thấy Tiểu Đoạn Thị đang tò mò , đành gượng gạo.

Mẫu quá trình bàn bạc chuyện ăn, nhưng Lâm Tuần dám .

Những chuyện gươm đao, t.h.u.ố.c súng, thể khiến mẫu mà chóng mặt.

Lâm Tuần dám kể, nhưng Lâm Vân Yên thì chẳng ngần ngại, kể từ đầu đến cuối quá trình Đào Hạch Trai, thiếu một chi tiết nào cho Tiểu Đoạn Thị.

Nào là "hỏi thăm sức khỏe", nào là "buông rèm nhiếp chính", nào là đến Phủ Thuận Thiên cáo trạng, chi tiết nào bỏ sót.

Tiểu Đoạn Thị nhiều đỡ trán, nụ môi cũng giữ .

Mãi , bà mới thốt một câu: "Không ngờ Phụ Quốc công trẻ tuổi mà độ lượng như ."

"Nói chuyện lễ nghĩa với , thích, chúng thẳng, những lời khó , công việc dễ dàng hơn." Lâm Vân Yên dâng cho Tiểu Đoạn Thị: "Người xem, con thẳng chẳng ?"

Tiểu Đoạn Thị: ...

 

 

Loading...