Yến Từ Quy - Chương 182: Thưởng bạc sao có thể ít được?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:19
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại Từ Ninh Cung.

Phu nhân An Dật Bá bước chính điện, cởi áo choàng lông tuyết.

Không vội vã tiến bên trong, bà dừng chân bên lò than, hơ ấm để xua khí lạnh .

Đợi cơ thể ấm áp hơn, bà mới mỉm bước nội điện, cung kính hành lễ với Hoàng Thái Hậu.

Hoàng Thái Hậu đang cửa sổ hé mở, tuyết trắng ngoài trời mà than thở: "Đêm qua tuyết rơi lớn, tích tụ dày đặc ."

Phu nhân An Dật Bá bèn : "Tuyết lành báo hiệu năm mùa."

Hoàng Thái Hậu bật vui vẻ.

Từ bậc thiên tử ngai vàng đến dân cày cấy trông trời, ai mà mong "năm mùa" chứ.

Chờ phu nhân An Dật Bá an tọa, Hoàng Thái Hậu mới : "Hôm nay ngươi đến sớm thật, cả năm trời, hiếm khi ai tới vấn an sớm thế ."

"Không thể đến muộn , thể ." phu nhân An Dật Bá nheo mắt : "Bát tự của quận chúa và Phụ Quốc Công hợp xong . Thần phụ nghĩ bụng tính của lão gia nhà thần phụ sốt ruột lắm, chắc bãi triều Ngự Thư Phòng ngay. Đợi Thánh Thượng xem và hạ chỉ, tin tức truyền đến tai , thì lúc đó thần phụ còn phần gì nữa."

Hoàng Thái Hậu bật ha hả.

Các cung nữ, ma ma bên cạnh cũng theo vui vẻ, tràn ngập tiếng trong nội điện.

Vương ma ma hồ hởi : "Nghe phu nhân , kết quả nhất định là ."

"Ta bảo mà, đây là trời định lương duyên. Hai khi Phụ Quốc Công đến thỉnh an nương nương, trò chuyện với quận chúa hành lang, từ xa mà còn thấy thích mắt vô cùng."

"Phải , trong cung chúng quen bao mỹ nhân , ánh mắt cũng thành kén chọn. Ấy thế mà chỉ thích ngắm quận chúa và Phụ Quốc Công chung, hai một chút thôi là tâm trạng vui cả ngày."

Hoàng Thái Hậu càng thêm hào hứng: "Ta các ngươi đều đang mong xem thưởng bao nhiêu bạc, cho nên ngớt lời khen ngợi."

Phu nhân An Dật Bá lanh lợi, tiếp lời ngay: "Đa tạ ban thưởng, thần phụ là vì nhận chút bạc may mắn nên mới cố ý chạy tới sớm thế ."

Nói , bà lấy từ trong tay áo một quyển sổ, đưa đến mặt Hoàng Thái Hậu: "Người xem, phê rõ ràng, đủ để ban thêm chút bạc thưởng ?"

Hoàng Thái Hậu bầu khí sôi động cho vui vẻ, nét mặt rạng rỡ hẳn lên.

Mở quyển sổ , đôi mắt bà thoáng đầy ý , nhưng từng chút từng chút, nụ hòa tan thành vẻ xúc động long lanh. Ngay cả ánh cũng trở nên mờ nhòe.

Bà hít sâu một , điều chỉnh cảm xúc của .

Đầu ngón tay bà lướt qua từng nét chữ ngay ngắn, miệng cất lời, giọng khàn vài phần: "Ta vui lắm, thật sự vui. Đứa nhỏ ngày nào, giờ sắp định ..."

Vương ma ma lưng , lặng lẽ lau nước mắt.

Niềm vui xen lẫn cảm xúc ngổn ngang trong lòng bà.

Bà vẫn nhớ như in đầu gặp quận chúa, khi là buổi lễ tắm ba ngày sinh.

Lúc đó, nương nương vẫn còn là Trung Cung Hoàng Hậu. Dẫu thương yêu con trẻ đến mấy, bà cũng tiện rời cung để dự lễ, nên cử Vương ma ma .

Tới phủ Thành Ý Bá, càng đứa nhỏ, bà càng thấy quận chúa sinh mang dáng vẻ phú quý, mệnh cách đầy phúc khí. Về báo với nương nương, bà cũng vui mừng thôi.

Ai mà ngờ , phúc khí gì cũng vẹn , chỉ duyên phận con là mỏng manh, khiến càng thêm xót thương nàng.

May mắn , nàng trưởng thành bình an.

Và tương lai sẽ càng hơn.

Phu nhân An Dật Bá vẻ mặt của Hoàng Thái Hậu, nhẹ nhàng an ủi: "Trẻ con cũng lớn cả thôi. Thần phụ già , cũng già."

Hoàng Thái Hậu gương mặt vẫn còn giữ vẻ trẻ trung của phu nhân An Dật Bá mà nửa nửa mắng: "Ai mà chẳng ngươi chăm sóc bản khéo thế nào chứ?"

Phu nhân An Dật Bá đưa tay sờ má, giả vờ than thở: "Người mà bí quyết dưỡng nhan của thần phụ thì thần phụ sẽ mãi hết chuyện. thần phụ thích chuyện vui của quận chúa hơn, nên những điều khiến phiền lòng ."

Mấy lời bông đùa như xua tan đám cảm xúc bùi ngùi trong lòng Hoàng Thái Hậu.

Không khí trong điện trở nên rộn rã vui vẻ.

Không lâu , bên ngoài vang lên tiếng bẩm báo của cung nữ: "Tâu nương nương, Tào công công đến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-182-thuong-bac-sao-co-the-it-duoc.html.]

Tào công công bước , tươi cúi hành lễ.

Hoàng Thái Hậu vội hỏi: "Thánh Thượng ?"

Tào công công đáp, giọng đầy phấn khởi: "Thánh Thượng xem bát tự, long nhan vui mừng, đích thánh chỉ ban hôn."

Nói , ông dâng lên một cuộn tơ vàng: "Thỉnh nương nương xem qua."

Phu nhân An Dật Bá nhướn mày, mỉm Hoàng Thái Hậu: "Thấy , thần phụ sai. Nếu thần phụ đến muộn chút nữa, tranh phần thưởng đầu tiên đây?"

Hoàng Thái Hậu mỉm rạng rỡ, mở cuộn thánh chỉ .

Từng nét chữ đều là bút tích của Thánh Thượng.

Hoàng Thái Hậu quá quen thuộc với chữ của hoàng đế, thể nhầm lẫn.

Chỉ là, từng nét bút đều phóng khoáng hơn thường ngày, đủ để thấy tâm trạng hào hứng phấn khởi của .

Tâm trạng cũng y như đang thánh chỉ .

Hoàng Thái Hậu nheo mắt , dặn dò: "Tâu với Thánh Thượng rằng, ai gia xem và vô cùng hài lòng. Hôm nay ăn thêm một bát cơm cũng ."

Tào công công trả lời, : "Nô tài đợi muộn chút mới hồi bẩm . Giờ nô tài còn đến phủ Phụ Quốc Công để tuyên thánh chỉ."

Nói đến đây, nhớ tới chuyện phu nhân An Dật Bá nhắc đến chuyện thưởng bạc, ông đùa thêm: "Nô tài cũng kiếm chút bạc thưởng đây."

Hoàng Thái Hậu bật ha hả, chỉ tay Tào công công mà : "Nhìn xem, đại hồng nhân bên cạnh Thánh Thượng đấy. Trong cung bao nhiêu nội thị, ai mà giàu sánh bằng ngươi? Vậy mà còn nghĩ đến bạc thưởng ?"

Tào công công tươi : "Bạc thì bao giờ là đủ, mà hỷ sự cũng , càng nhiều càng ."

Hoàng Thái Hậu hỏi tiếp: "Ngươi phủ Phụ Quốc Công, còn phủ Thành Ý Bá thì ? Thánh Thượng phái ai ?"

Tào công công trả lời ngay, chỉ liếc mắt, hiệu cho Tiểu Dư công công bên.

Tiểu Dư công công hiểu ý, lập tức bước , hành đại lễ với Hoàng Thái Hậu: "Xin nương nương ban cho nô tài một cơ hội. Nô tài báo hỷ cho quận chúa, cũng mong kiếm chút bạc thưởng về ăn Tết."

Hoàng Thái Hậu sảng khoái.

Bà thừa đây là ý của Thánh Thượng, bà tham gia hỷ sự cho thêm phần vui vẻ. Chính vì hiểu điều đó, bên cạnh những lời đùa cợt vui vẻ, bà càng cảm nhận sâu sắc tấm lòng hiếu thảo của Thánh Thượng, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc.

"Đi , mau ." Hoàng Thái Hậu , dịu dàng: "Chuyện xong, thể ít bạc thưởng ?"

Tiểu Dư công công vui mừng lĩnh chỉ, cùng Tào công công lui ngoài.

Hai hành lễ, đó chuẩn xuất phát.

Dàn nghi trượng tuyên chỉ khỏi Nam Cung Môn xa, tin tức nhanh chóng lan truyền.

Tại Hồng Lư Tự, Lưu Tĩnh đang cầm bút công văn, thấy tiếng động bên ngoài thì khỏi ngẩng đầu chú ý.

"Tào công công đích , phía kiệu còn mang theo mấy rương lớn, là ban thưởng."

"Nghe đến Hàn Lâm Viện thúc giục Thành Ý Bá về phủ chuẩn lĩnh chỉ ."

"Nếu là Lâm đại cô nương, lẽ nào vinh dự thế ? Hay chúng đoán sai, thật sự là quận chúa ?"

" cháu trai của An Dật Bá xứng với quận chúa ? Chẳng ..."

"Ta hiểu ý ngươi ."

"Chắc chắn là quận chúa, thể sai . Còn một thánh chỉ khác, cùng ban thưởng, về phía Tây Cung Môn. Tiểu Dư công công tuyên chỉ."

"An Dật Bá tích đức lớn đấy..."

Không lâu , ánh tò mò của hai bên Thiên Bộ Lang, đoàn của Tào công công rẽ sang hướng Tây.

Phủ An Dật Bá, ở phía đông thành đấy nhỉ?

 

 

Loading...