Yến Từ Quy - Chương 184: Khó mà nuốt trôi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:21
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió lạnh dứt.
Tuyết cành cây khô cuốn , rơi mạnh xuống đất.
"Thịch" một tiếng, vỡ tung thành một mảng tuyết trắng xóa.
Âm thanh lớn nhưng khá bất ngờ, đủ để mấy đang mặt đối mặt giật .
Cũng thu hút ánh của một vị quan trung niên bên .
Đó là Hữu Tự Thừa Hà Cận.
Hà đại nhân thấy cảnh , khỏi nhíu mày.
Một chủ bộ, hai thư thừa, đều là quan nhỏ của Hồng Lư Tự, đều là thuộc hạ của ông.
Bình thường việc, dù khéo léo nhưng cái chăm chỉ, đều thành nhiệm vụ.
Hồng Lư Tự cũng chẳng lớn nhỏ gì, mà giữa sân viện bàn chuyện riêng của cấp , để cho Lưu đại nhân bắt tại trận?
Thật đúng là vụng về.
Trong lòng thầm trách, Hà Cận vẫn bước lên, giúp ba một tay.
"Lưu đại nhân." ông bước nhanh tới, cúi chào Lưu Tĩnh, : "Ta còn kịp chúc mừng đại nhân."
Môi Lưu Tĩnh mím thật chặt.
Câu của Hà Cận khẳng định những phỏng đoán của Lưu Tĩnh.
Thánh chỉ ban hôn của cung đình, là cho Từ Giản và quận chúa.
Không màng đến cảm giác trong lòng là gì, giờ đây mắt Lưu Tĩnh còn chuyện cấp bách hơn.
Ông là "" là " ".
Nếu ông , thì rõ ràng Từ Giản bàn chuyện hôn sự, đếm xỉa gì đến Lưu Tĩnh, coi ông như tồn tại.
Những quan ngự sử khó tính thể lợi dụng chuyện để rùm beng.
Chỉ là Thánh Thượng ban chỉ ...
Lưu Tĩnh dám chắc ý của Thánh Thượng, dám tùy tiện tỏ như gì, nhưng nếu là ông ""...
Lại thấy nuốt trôi.
Hà Cận bận tâm Lưu Tĩnh đang nghĩ gì.
Lưu Tĩnh trả lời, Hà đại nhân cứ tiếp tục: "Khắp kinh thành, chẳng vị tiểu thư nào Hoàng Thái Hậu yêu quý hơn quận chúa Ninh An. Phụ Quốc công kết đôi cùng quận chúa, đúng là một mối hôn sự khiến ..."
Lời đến bên môi, Hà đại nhân nhanh trí, bèn "vinh hoa cửa lớn" thành "khiến ngưỡng mộ".
Dù sửa nhanh nhưng giấu nổi sự khô khan.
Hà đại nhân da mặt dày, coi như lỡ lời, tiếp tục : "Ta sáng nay buổi chầu, đại nhân còn cảm thán rằng đây quan tâm Phụ Quốc công đủ, hàn gắn mối quan hệ .
Ta thực sự cảm động.
Quan thanh liêm còn khó xử chuyện nhà, huống hồ chuyện gia đình thật khó mà phân biệt ai đúng ai sai, đa phần đều là qua mà thôi.
các bậc trưởng bối thường tự cao, thích giữ thể diện, dù bản sai cũng chẳng nhận, càng nghĩ đến việc bù đắp.
Lưu đại nhân như .
Ngài sẵn sàng thừa nhận khuyết điểm của đồng liêu, còn cố gắng sửa chữa, chỉ riêng điều , khâm phục ngài.
Ta học tập ngài.
Cũng xin chúc ngài toại nguyện."
Một loạt lời tuôn như dòng suối nhỏ, chút ngắt quãng, giọng điệu thành thật vô cùng.
Không chỉ ba quan nhỏ đến trố mắt, hiểu chuyển sang khâm phục, ngay cả Lưu Tĩnh cũng chút lúng túng.
Hà Cận sai gì ?
Không.
Chỉ là những chiếc "mũ cao" khiến Lưu Tĩnh thấy yên tâm.
Dĩ nhiên, những cái mũ ông thích, ông hài lòng và đội, nhưng ông đích lấy mà đội, chứ để Hà Cận dâng lên đầu, đè đến che cả tầm mắt, Lưu Tĩnh chắc liệu phía cái hố .
Theo lý, Hà Cận là thuộc hạ, cũng chẳng đụng chạm gì với ông.
Không đến mức đào hố hại ông...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-184-kho-ma-nuot-troi.html.]
Lưu Tĩnh vẫn giữ chút dè dặt, chỉ trả lời khách sáo: "Hà đại nhân khách khí ."
"Ngài hỏi ba họ đang bàn gì đúng ?" Hà Cận tươi: "Cũng chỉ là chuyện thôi. Dù đổi họ nhưng huyết thống đổi, dù là con trai cháu vợ, đều là chuyện mừng lớn. Ngài quan tâm Phụ Quốc công như , nay ngài mối lương duyên, chắc ngài cũng vui mừng từ tận đáy lòng, chúng chúc mừng ngài cũng để lấy hên thôi. Chỉ là... thế nào nhỉ, góp lễ cho công tử với tiểu thư phủ Vân Dương Bá, sắp Tết đến, tiền bạc quả thật dư dả lắm, mừng Phụ Quốc công, là đầu năm tới thì..."
Nói đến đây, Hà Cận chà xát tay, tỏ lúng túng.
Ông còn cố gắng nháy mắt hiệu cho ba , miệng : "Ta mặt dày thẳng , các ngươi ?"
Ba nào Hà đại nhân lòng giúp họ gỡ rối?
Lòng ơn, miệng đỡ lời.
"Là như ạ."
"Xin chúc mừng Lưu đại nhân."
"Quả thật eo hẹp, lì xì cho lũ trẻ nữa, đành để sang năm..."
Lưu Tĩnh chỉ hai tiếng.
Nụ gượng, giống với thái độ thường ngày.
Lưu Tĩnh thực sự thể vui, mà Hà Cận và những cũng chỉ giả vờ bình yên, chẳng cần ông thật giả.
"Mọi lòng ." Lưu Tĩnh : "khách sáo quá!"
Sau vài lời qua , coi như chuyện giải quyết thỏa.
Lưu Tĩnh lấy cớ văn thư, trở thư phòng.
Cửa khép, nụ khô khan mặt ông cũng biến mất.
Hay cho Hà Cận!
Lễ mừng ư, eo hẹp ư?
Lưu Tĩnh tự nhận là quan thanh liêm, đến mức hai tay áo trống rỗng, nhưng tuyệt đối hề tham ô, bỏ túi riêng.
Càng mượn cớ việc hỷ tang trong nhà để thu lợi.
Trước đây, khi Tấn nhi đính hôn, nha môn chút biểu hiện, ngoài hai vị thiếu khanh tặng riêng phong bì, thì những quan viên khác gộp chung một bao.
Chỉ để thêm niềm vui, tạo khí, vốn chẳng nhiều tiền bạc gì.
Tính , tới chủ bộ và thư thừa thì chắc chẳng đủ mua rượu ở quán đầu phố.
Thật , Hà đại nhân là ý giúp đỡ.
Giúp ba , cũng giúp Lưu Tĩnh.
Mũ cao đội, việc gỡ, bên ngoài xem ai nấy đều hài lòng, nhưng Lưu Tĩnh thực sự chẳng vui nổi.
Lưu Tĩnh để ý lễ mừng dày mỏng, nhưng ông thấy phiền vì Hà Cận đem chuyện đó cái cớ.
Thêm nữa, Hà Cận tâng bốc ông lên tận trời, giờ nếu ông ý kiến tiêu cực nào về hôn sự của Từ Giản, dù chỉ một chút...
Chẳng sẽ thành "miệng sửa sai, nhưng hề sửa, còn mặt dày" ?
Như thế càng khiến Lưu Tĩnh vững.
Đã , lời của Hà Cận từ đầu tới cuối là lời , Lưu Tĩnh bắt cũng chẳng tìm .
Lưu Tĩnh xuống bàn, uống cạn một chén .
Trà miệng nguội ngắt răng ông ê buốt.
Lưu Tĩnh đặt chén xuống, thầm mắng một tiếng "xui xẻo".
Không nghĩ thêm về Hà Cận, Lưu Tĩnh trở với chuyện "Từ Giản và quận chúa".
Đoán thì vẫn đoán.
chấp nhận thì tài nào chấp nhận nổi.
Thánh Thượng dẫn Từ Giản tới Từ Ninh cung, cho Từ Giản mang lời tới Thành Ý Bá, đều là sự nhiệt tình của Thánh Thượng.
Thánh Thượng thể quyết định một lời, nhưng liệu thể nào ngài để ý đến ý của Hoàng Thái Hậu ?
Hoàng Thái Hậu thể quan tâm ý của quận chúa chứ?
Từ Giản thì gì ho, mà khiến quận chúa để mắt tới chứ?