Yến Từ Quy - Chương 186: Đúng là nông cạn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:23
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Tấn đưa tay chạm lên cổ.

Vừa ho dữ quá, đến thở cũng thoải mái.

Thấy lão quản gia bên cạnh đầy lo lắng, Lưu Tấn phất tay: "Ngươi ngoài ."

Lão quản gia ngần ngừ, động đậy.

Lưu Tấn lạnh mặt, giọng khàn khàn: "Ta mệt , ngủ thêm, ngươi ngoài "

Nói xong, cũng chẳng bận tâm lão quản gia phản ứng thế nào, bước đến giường, tự cởi áo ngoài, đá giày, lật chăn xuống.

Quay lưng , trùm chăn gần kín đầu.

Hắn thấy mặt lão quản gia chút nào.

Quan tâm mấy phần? Lưu Tấn rõ.

mà thương hại thì nhiều.

Hắn cần ai thương hại ?

Không, tại thương hại chứ?

Từ Giản ban hôn thì liên quan gì đến Lưu Tấn? Chẳng lẽ định hôn sự? Người sắp cưới chẳng là tiểu thư Bá phủ ?

Từ Giản là Quốc công, cưới tiểu thư Bá phủ cũng chẳng gì lạ.

Nói đúng hơn là vốn như thế.

Còn Lưu Tấn , chỉ là con nhà quan, cưới tiểu thư Bá phủ mới là tài giỏi.

.

Chính là như thế!

Ở giữa phòng, lão quản gia thấy Lưu Tấn im, gì, bèn bước ngoài, khép cửa .

Nghĩ đến dáng vẻ ngơ ngác của công tử lúc , lão quản gia cảm thấy vô cùng xót xa.

Nếu đặt vị trí của công tử, gặp tình huống như , chắc chắn chẳng dễ chịu chút nào.

ngoài khó lòng an ủi.

Ôi!

Gió lạnh thổi tới, lão quản gia xoa tay, đợi khi lão gia về, vẫn nên nhờ lão gia khuyên công tử...

Bên trong, Lưu Tấn tiếng đóng cửa, bèn kéo chăn xuống, để lộ cái đầu đang bức bối, bật dậy.

Tiếng như vẫn còn vang bên tai, đến nhức cả lòng.

Không cần những sự thương hại vô duyên là một chuyện, còn chuyện Từ Giản ban hôn với quận chúa Ninh An là chuyện khác.

Hôm đó rời khỏi cung Từ Ninh, rõ ràng thấy Từ Giản cùng Thánh Thượng.

Vị quận chúa đó mặt lạnh mày nhăn đối với , chẳng lẽ dịu dàng đối với Từ Giản?

Chỉ vì Từ Giản như vịt kêu?

Hừ, quận chúa cái gì chứ, đúng là nông cạn.

Từ Giản cũng , bình thường chẳng coi trọng cách của phụ , chính chẳng cũng chỉ chọn con cưng của Thánh Thượng và Hoàng Thái Hậu ?

Thế gian ngàn vạn con đường, chọn một đường thuận lợi, nhanh chóng, thì gì sai?

Đáng ghét nhất chính là kiểu như Từ Giản, tự , chẳng chấp nhận khác .

Lưu Tấn oán thán trong lòng một hồi, cảm xúc lên xuống, cuối cùng tự thuyết phục , trong lòng lập tức thấy thoải mái hơn.

"Quản gia!" Hắn gọi lớn: "Quản gia!"

Lão quản gia đang canh bên ngoài, Lưu Tấn gọi bèn vội đẩy cửa .

Lưu Tấn chỉ ông: "Ngươi qua phủ Phụ Quốc công một chuyến, từng thấy cảnh ban hôn của hoàng gia, ngươi xem xong về kể cho ."

Quản gia gượng: "Công tử, tiểu nhân phủ Quốc công..."

"Ơ kìa!" Lưu Tấn chỉ một chiếc rương giá: "Mang tặng Từ Giản, là quà mừng của ."

Mang lễ đến cửa, phủ Quốc công nào thể đuổi ?

Quản gia từ chối Lưu Tấn, đành cầm chiếc rương. Mở , bên trong là một chiếc nghiên mực, hẳn là Lưu Tấn mang từ An Lộc Thư Viện về, cũng là món thể tặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-186-dung-la-nong-can.html.]

Quản gia .

Sợ mang lễ , thái độ gây hỏng việc, sợ khi công tử gây chuyện, đến khi lão gia về thì khổ , quản gia nghĩ tới nghĩ lui, bèn tìm thêm hai tiểu đồng đáng tin, bảo họ canh gác , còn thì sửa soạn vội vàng đến phủ Quốc công.

Lưu phủ và phủ Quốc công cách xa.

Nếu xuyên qua hẻm nhỏ, còn gần hơn so với đường lớn.

Chỉ là quản gia xuất phát trễ, lúc ông đến cổng phủ Quốc công, đoàn rước thánh chỉ trong từ lâu.

Bá tánh vẫn tụ tập đông, bàn tán rôm rả.

"Người xuống từ kiệu là thái giám ?"

"Im ngay! Ngứa đầu ? Cả gan ! Người là tổng quản nội thị, dáng vẻ là Thánh Thượng sủng ái. Ngươi là cái thá gì, khí chất như ?"

"Nhìn cái áo, cái mũ, đôi giày , cả bộ y phục của ông đủ cho vợ ngươi tiêu cả năm trời."

"Sao mở rương , còn chẳng thấy bên trong gì."

Quản gia căng tai .

Bỗng nhiên, từ trong phủ Quốc công hai quản gia tóc bạc bước , phía còn mấy tiểu đồng, lập tức thu hút ánh mắt của .

"Thưa bà con hàng xóm." quản gia tươi cúi chào: "Hôm nay phủ Quốc công tin vui, Quốc công gia chuẩn chút tiền mừng, mời bà con cùng chung vui."

Người đến hóng chuyện, đương nhiên mong chờ điều .

Tiền mừng nhiều, nhưng dù vẫn , nếu thêm ít kẹo mừng mang về dỗ trẻ con thì càng .

Phủ Phụ Quốc công trông giàu , tay chắc chắn keo kiệt.

Hơn nữa, hôm nay là ban hôn, đợi đến khi hai nhà lễ nhỏ, hành đại lễ, chắc chắn sẽ còn nữa.

Dân chúng hò reo, chen chúc tiến lên.

Quản gia Lưu phủ dần đẩy về phía .

Trong lúc mơ màng, tiểu đồng kêu lên: "Cùng vui, cùng vui!" bèn đưa tay theo phản xạ.

Một nắm đồng tiền rơi xuống lòng bàn tay.

Đào quản gia lúc mới hồn, đống tiền suýt cầm hết, trong lòng thở dài một tiếng.

So với hôm phủ công tử lễ nhỏ với tiểu thư Trịnh, tiền chia cho dân chúng đến góp vui nhiều quá .

Phủ Quốc công mỗi một nắm.

Lưu gia là rải lên trời, ai nhặt thì lấy.

Nhớ đến lễ vật tặng, Đào quản gia vội chen một bên, tìm quản gia để chuyện.

"Từ thúc." ông tiến tới, nở nụ : "Ta đến chúc mừng Quốc công gia."

Từ Bá là lâu năm của phủ Quốc công.

Khi trẻ từng theo Từ Mãng trận, lập công lớn, ban họ Từ, khi già quản gia trong phủ, việc từ xuống đều ông thu xếp đấy.

Tham Thần và Huyền Túc ngày ngày theo Từ Giản, trong phủ đều giao cho Từ Bá, tin tưởng.

Từ Bá nhận Đào quản gia.

Ông cũng chút suy nghĩ về nhà họ Lưu, bình thường qua chú ý, nhưng đến mừng cũng tiện mặt khó chịu.

"Lưu Phủ lòng , sẽ báo với Quốc công gia." Từ Bá khách khí trả lời.

Thấy sắp từ chối, Đào quản gia đành lấy rương : "Có lễ vật trình tận tay Quốc công gia."

Từ Bá thấy ông cố chấp, bèn : "Công Công truyền chỉ, vẫn còn đang chuyện với Quốc công gia, tiện , ông cũng quản gia bao năm , thông cảm chút ."

Đào quản gia khổ.

Ông thông cảm, nhưng công tử nhà ông nào thông cảm cho ông.

"Vậy đợi thêm chút nữa." Đào quản gia : "Đồ trao tận tay cho Quốc công gia, về báo với công tử chứ?"

Vừa dứt lời, đột nhiên giọng Từ Giản vang từ bên trong.

Công Công chuẩn rời , tiễn ngoài, lúc câu , bèn : "Vậy thì ."

Hắn xem thử, Lưu Tấn tặng gì.

 

 

Loading...