Yến Từ Quy - Chương 197: Chỉ lo đầu không lo đuôi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:34
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Giản chỉ đến đó.

Từ khi Trần Quế đến nha môn báo án, bắt đầu nghi ngờ Tô Kha.

Thậm chí, khi Trần Quế lén với "Quận chúa nghi ngờ chuyện mờ ám", Từ Giản còn thể chắc chắn, "" mà Lâm Vân Yên ám chỉ chính là Tô Kha.

Chỉ là bất kỳ chứng cứ nào thì Thành Ý Bá phủ thể tùy tiện nghi ngờ Hứa Quốc Công phủ .

Từ Giản thì giống .

Hắn nhận mệnh Thánh Thượng đến phủ Thuận Thiên, vài câu với Đan đại nhân, cũng là nghi ngờ vô cớ.

Đó gọi là góp ý để tìm manh mối trong vụ án.

Hơn nữa, cũng hề nêu tên.

Ai bảo Tô Kha "giỏi giang" như , nhắc đến công tử bột, Đan đại nhân lập tức nghĩ đến .

Bên , Đan Thận đang suy tính để đ.á.n.h rắn động cỏ, tăng thêm mâu thuẫn mà dò la về Tô Kha, thì bên , Trương Viên ngửi ngửi mùi thơm ngào ngạt, bụng cồn cào kêu rột rột.

Hắn hẹn gặp Trần Quế ở ngoài nha môn.

Trần Quế tới, phía là một hầu kéo theo chiếc xe đẩy, phủ một lớp vải, bên cạnh còn một bà lão mặt mũi hiền lành.

"Phủ đưa cái ...." Trương Viên nuốt nước bọt: " ngửi thấy thơm quá!"

Trần Quế ha hả.

"Tam phu nhân chuẩn lễ tạ, nay sắp đến Tết, tặng tiền bạc thì tầm thường, ít thì gì, nhiều thì dễ gây ghen tị, trang trại chuẩn nhiều vịt khô, lạp xưởng, nên mang tặng cho giúp đỡ, để dịp Tết thêm món ăn."

"Trời tối , nha môn gõ cửa nhà khi họ sợ, trong nhà nữ quyến, Quận chúa mới bảo Vương ma ma cùng, cho tiện bề chuyện."

"Trương đại nhân với các nha dịch đều công vụ bận rộn, đợi khi nha môn đóng cửa, mang hai con vịt tới. Nói chứ từ chiều tới giờ ăn gì, mỗi chia hai chiếc bánh bao, lót một chút?"

Trương Viên mà ấm lòng vô cùng.

Tặng lễ tạ mà để nhận khó xử.

Tiền bạc tuy , nhưng dễ gây chú ý thì .

Bọn họ là thi hành công vụ thể nhận đồ, nhưng khi nghỉ ngơi ai chia cho cái đùi vịt, ai gặm cái cánh vịt, nhấp ngụm rượu nóng, chẳng ai dám bảo đó là "bỏ túi riêng".

Giờ cho hai cái bánh bao cũng chẳng nhận hối lộ gì.

Suy nghĩ chu như , thật là sự thể hiện tôn nghiêm của phủ Thành Ý Bá.

Trước đây đồng liêu trong nha môn vẫn nhỉ?

Nếu tất cả con cháu nhà công hầu trong thành đều giống Thành Ý Bá phủ, nha môn sẽ bớt nhiều phiền phức.

Thật chẳng sai chút nào.

Trương Viên gọi hai nha dịch chia bánh bao, ăn xong mới xuất phát.

Đi từng nhà gõ cửa mới thấy cái tài chuyện của Vương ma ma.

Một giỏ đầy lạp xưởng vịt khô, lời chân thành cảm tạ, giúp những đối diện với nha môn còn lo lắng đề phòng, mới an tâm kể tình huống lúc đó.

Bận rộn đến tối mịt, sáng sớm hôm nốt vài nhà còn cùng mấy hộ ngoài thành, Trương Viên mới tổng hợp lời khai các bên, đưa cho Đan Thận xem.

Đan đại nhân xem mà đầu căng lên.

Theo chỉ dẫn của một ni cô trong am nhỏ, nha dịch tìm một thương gia xuống núi chiều qua.

Theo lời lái xe, họ xuống núi sớm hơn Thành Ý Bá phủ hai khắc, đường núi đúng là khó nhưng chỗ nào quá trơn.

"Ta lái xe ba mươi năm , đây là nghề kiếm cơm, đường trơn , ? Lúc xuống núi thuận lợi. Đường trơn á? Là tay lái mới ? Lão phu xe đó đáng tin ?"

Những bụng giúp đỡ, lên núi, xuống núi.

Một bà lão nhanh nhẹn kể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-197-chi-lo-dau-khong-lo-duoi.html.]

"Lúc lên núi thấy một chiếc xe ngựa đậu đó, bèn gọi với phu xe bảo, ngựa nổi cũng kéo sát bên trong, dừng ngoài mé? Nhỡ xe ngựa từ núi xuống giữ ngựa, chẳng xảy chuyện ?

Khi xuống núi, xe đó còn, gặp chiếc xe gặp nạn vội tới giúp.

Ta cũng chẳng bá phủ bá phủ, gặp gặp nạn, chẳng nên giúp ?

Xe ngựa đó ? Xe màu xanh, loại phổ biến nhất trong thành."

Dưới chân núi, gần quan đạo, một quán .

"Hôm qua ngày gì đặc biệt, xe ngựa lên xuống núi ít, trừ mấy xe xuống núi buổi sáng, nhớ chỉ năm chiếc xe. Xe của Thành Ý Bá phủ , đều bảo suýt chút nữa họ gặp chuyện. Trước xe nhà họ, buổi chiều một chiếc, dừng uống nóng, đó là một chiếc xe màu nâu đỏ, nhà giàu, mới đến xe nhà bá phủ, cuối cùng là hai chiếc xe màu xanh, chắc là xe thuê từ trong thành ?"

Ngay đoạn , Trương Viên ghi chú.

Xe màu nâu đỏ là của thương gia.

Đọc tiếp, thể xác định nguồn gốc của nước đổ.

Trên núi một ngôi chùa nhỏ, bình thường đông khách, trong sân một giếng nước, mùa đông nước ngừng chảy, thỉnh thoảng tới lấy nước.

"Hôm qua, khi ngủ trưa dậy, thấy hai mỗi xách hai thùng nước , cũng thấy lạ, nước ở chùa ngon, pha khó uống, bình thường chẳng ai lấy nhiều như . Hai đó chắc là hầu trong phủ nào đó, trang phục khác với dân thường. Sư bảo xe ngựa đỗ ngoài chùa, chiều họ rời , nhưng thấy ai chùa thắp nhang."

Xem xong, Đan Thận mặt mày ngớ đưa bản lời khai cho Từ Giản, tựa đầu nghỉ ngơi, sắp xếp trong đầu.

Người hầu mỗi xách hai thùng nước, cứ thế đường hoàng đường núi, chắc chắn thấy.

Nha dịch hỏi qua bao nhiêu như ai nhắc đến, thể thấy bốn thùng nước khi khỏi chùa chất lên xe.

Chiếc xe ngựa màu xanh khả nghi.

Xe ngựa thể chứa, thì trong lúc vị sư thấy, khi họ lấy thêm mấy thùng nữa.

Bà lão lên núi, thúc giục xe ngựa dời , là khi thương gia xuống núi.

Vì hôm đó ít xe ngựa, khi thương gia , chỉ còn hai chiếc xe thuê, và Thành Ý Bá phủ.

Nói cách khác, chiếc xe màu xanh đó luôn ở gần đó chờ nhưng gì, vì mục tiêu rõ ràng.

Khi xác định xong, chỉ cần ai qua, đổ nước trong thùng xuống.

Hai chiếc xe ngựa đỗ về chùa, còn kẻ chủ mưu...

Chỉ đợi xem trò vui thôi mà.

Chuyện bài bản ? Thật là bài bản chút nào.

Đã suy nghĩ kỹ , nghĩ tới việc dọn dẹp hiện trường ? Chưa hề.

Nếu là một từng lăn lộn trong quan trường hai năm, sai nha vài tháng, bày trò hại kiểu , chắc chắn thể một cách thần quỷ .

Đan Thận nếu tay, khỏi cần phân tích, suy đoán từng bước, cũng thể chiếc xe ngựa lăn lóc đến vỡ vụn mà vẫn chỉ là "quá đen đủi" thôi.

Làm mà nha môn thể manh mối chứ?

kiểu "chỉ lo đầu lo đuôi" , khiến đầu Đan Thận chỉ hiện lên hình ảnh m.ô.n.g trần đầy vết c.ắ.n của Tô Kha, và cái cảnh nửa dân chúng chứng kiến đó.

Đè cái trán đang căng thẳng, Đan đại nhân thở dài một tiếng.

Không của , thật sự của .

Chẳng thể nghĩ đến Tam công tử Tô Kha .

Để bao nhiêu sơ hở như thế, còn trở ?

Thật sự là coi Đan Thận là kẻ ngốc mà.

"Ta sẽ cho hỏi thăm vài hàng xe , hôm qua nhà ai thuê xe ngựa khỏi thành." Đan Thận thương lượng với Từ Giản.

 

Loading...