Yến Từ Quy - Chương 207: Nuông chiều như thế chẳng khác gì hại con
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:13
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồng ma ma chắp tay, cúi hành lễ với lão phu nhân Hứa Quốc công.
“Nô tỳ đến để xem Tam công tử một ”. bà : “Phu nhân chúng vẫn còn bệnh, tiểu thư thương ở cổ chân, kẻ gây chuyện hôm nay gặp kết cục , nô tỳ đặc biệt đến xem để còn về báo với chủ tử”.
Cả lão phu nhân Hứa Quốc công run lên vì tức giận. Tô Kha nghiến răng: “Giờ ngươi thấy ? Hài lòng chứ? Biến ”.
Hồng ma ma mặt biến sắc: “Đã thấy , cũng coi như hài lòng. Đợi Tam công tử rời khỏi thành, nô tỳ mới về phủ cũng muộn”.
Cách đối đáp , lời lẽ thì nhẹ nhàng, nhưng thái độ đầy khiêu khích. Lão phu nhân Hứa Quốc công thể nhịn nổi, bèn buông lời mắng mỏ:
“ là hổ xuống đồng bằng ch.ó khinh. Một ma ma cũng dám lên mặt với Phủ Hứa Quốc công chúng . Giờ thật hối hận, hối hận khi xưa định cái hôn sự đó cho Kha nhi. Một đứa con gái do sinh, nhà đàng hoàng cầu , còn các ngươi thì ? Hủy hôn vẫn buông tha cho chúng . Nếu vì dính Lâm Vân Tĩnh , Kha nhi mà gặp chuyện? là xui xẻo”.
Không xa, phu nhân Quốc công bừng tỉnh. Ban nãy bà đến kiệt sức, các nha dìu lên xe nghỉ. Ai ngờ, chỉ mới một lúc, chồng bà ... Trước khi ngoài, rõ ràng bàn bạc kỹ càng, chỉ gặp Kha nhi, tuyệt đối nhắc đến chuyện cũ. Giờ thì chỉ nhắc, mà còn hung hăng, ngang ngược như thế. Lát nữa bà mà giải thích với Quốc công gia đây.
Bất chấp thể mệt mỏi, phu nhân Quốc công vội xuống xe, loạng choạng chạy đến bên lão phu nhân, ghé tai khuyên: “Mẫu , đừng nóng, chỉ là một ma ma thôi, đáng để tức giận ”.
Hồng ma ma giận dữ, nhưng bà kiềm chế: “Người là đúng. Dù khi xưa Tam công tử đính hôn với ai, những chuyện bê bối của ngài phanh phui, cô nương nhà ai mà chẳng hủy hôn. Nói cũng là may cho tiểu thư nhà chúng , phát hiện khi thành , nếu là khi cưới, thoát ? Đã hủy hôn, hai bên coi như đường ai nấy , còn liên quan gì nữa. Tam công tử cố ý mưu hại, suýt nữa hại c.h.ế.t phu nhân và tiểu thư nhà . Người ai xui xẻo đây?”
“Ngươi!” Lão phu nhân Hứa Quốc công nổi, m.á.u huyết dâng lên, thể ngừng miệng. Bao nhiêu lời biện hộ cho Tô Kha đều tuôn hết. Phu nhân Quốc công lo đến mức bịt miệng chồng, nhưng cũng chỉ kịp che một nửa. Thấy xung quanh tụ tập càng lúc càng đông, tiếng bàn tán cũng râm ran, mắt bà bỗng tối sầm, ngất .
Quan quân giữ cổng thành thấy tình hình bất , vội vàng đến giữ trật tự. Họ cho áp giải Tô Kha khỏi thành, để nhà Phủ Hứa Quốc công dìu lão phu nhân và phu nhân Quốc công .
Hồng ma ma khẽ thở dài: “Nuông chiều như thế chẳng khác gì hại con”.
Dứt lời, bà theo bóng dáng Tô Kha cuối trở xe ngựa. Dân chúng giải tán, vẫn đó bàn tán ngớt.
“Lão phu nhân t.h.ả.m thế, còn tưởng bà là hiền lành, hóa hung dữ như ”.
“Không hung dữ thì nuôi đứa cháu như thế? Rõ ràng cháu bà bê bối, cuối cùng đổ cho khác”.
“Phủ Thành Ý Bá đúng là may mắn, nếu cưới xong mới phát hiện, với cái tính ngang ngược của Phủ Hứa Quốc công thì chắc khó mà hòa ly”.
“ thế! phủ Thành Ý Bá trông vẻ thích ầm ĩ, chỉ lý lẽ”.
“Nhìn ma ma nhà kìa, tức đến thế mà chuyện vẫn rõ ràng mạch lạc”.
“Dạo mấy sách gọi kiểu là gì nhỉ?”
“Bất khuất, ngạo mạn”.
“ , bất khuất ngạo mạn!”
Trên xe ngựa, Hồng ma ma nhận chén đồ uống Vãn Nguyệt đưa cho, uống một ngụm để trấn tĩnh. Một bát đồ uống ngọt ngào trôi xuống, bà cảm thấy cả dễ chịu hơn hẳn.
“Vẫn là Quận chúa cách”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-207-nuong-chieu-nhu-the-chang-khac-gi-hai-con.html.]
Hồng ma ma với Lâm Vân Yên. Lâm Vân Yên mỉm . Nàng rằng, chỉ Tô Kha mà lão phu nhân Hứa Quốc công cũng chịu nổi sự khiêu khích. Một khi m.á.u huyết dâng trào thì chẳng lời nào là . Còn chuyện ngất xỉu vì quá xúc động, rõ ràng là kế thừa từ phu nhân Quốc công .
“Một là một, hai là hai, Tô Kha điều ác , thể để chỉ nhớ mỗi tình nghĩa tổ tôn của họ”. Lâm Vân Yên .
Hồng ma ma gật đầu: “Thượng bất chính, hạ tắc loạn, nhất định rõ bộ mặt thật của họ”.
Dứt lời, bà vỗ ngực: “Không giấu gì Quận chúa, lúc nãy những lời đó, trong lòng cứ đập thình thịch. Muốn mặt lão phu nhân thấy mồi là cắn, thể , đành cứng mặt , suýt chút nữa nhịn nổi”.
Vãn Nguyệt : “Chuyện bà học Vương ma ma, bà giỏi lắm”.
Lâm Vân Yên nhướn mày: “Tiễn Tô Kha xong, chúng gặp Dư Phác”.
Hôm nay ở Nam thành một buổi hội thơ. Trần Quế ngóng, rằng Dư Phác sẽ tham gia.
Đến nơi, Hồng ma ma xuống xe. Trần Quế chờ sẵn, lén chỉ tay: “Đứng bên , mặc áo màu xanh đậm”.
Hồng ma ma kỹ: “Không sai, chính là hôm đó giúp chúng mà để tên”.
“Xác nhận là ”. Trần Quế : “Bà cứ về báo với Quận chúa, chuyện sẽ xong xuôi”.
Buổi hội thơ kéo dài đến chiều. Trần Quế bước , chào hỏi vui vẻ với nhóm học trò. Có hỏi: “đông gia đến để quảng bá cho Sinh Huy Các ?”
“Chúng sắp mở cửa đón khách ”. Trần Quế : “Ta đến kết chút duyên, mong các vị ghé qua nhiều”.
Văn phòng tứ bảo mà Trần Quế tặng, theo con đường của những buổi hội thơ, đồ dùng hữu ích cho học trò, quá đắt, là phần thưởng cho nổi bật, nhận cũng thấy áp lực. Trần Quế là khéo ăn , cần kết giao, gặp chỉ cần chào hỏi là đủ lịch sự.
“Dư tiểu ca”. Trần Quế vui vẻ: “Có thể cho mượn chút thời gian ?”
Dư Phác đồng ý. Hai lên gian nhã phòng lầu.
Trần Quế thẳng vấn đề: “Hôm đường núi, cảm ơn tiểu ca tay tương trợ”.
Dư Phác ngẩn . Hắn Trần đông gia qua lời của vài học trò khác, đông gia ăn văn phòng tứ bảo, gần đây chạy khắp nơi. Nên khi Trần đông gia gặp , cũng nghi ngờ.
“Chuyện ...”.. Dư Phác gãi mũi, ngượng ngùng: “đông gia ?”
Trần Quế : “Tiểu ca hôm vội vã , để quên một tờ giấy, chúng tìm ngươi từ nét chữ”.
Nghe , Dư Phác đỏ mặt: “Ta... ...”..
Trần Quế thấy phản ứng như , nhịn .
“Ta , tiểu ca thấy gặp khó khăn, nghĩa khí giúp đỡ, đòi hỏi gì, càng ‘ trường thi giao du quyền quý’, nên mới để tên mà ngay”. Trần Quế chắp tay: “Tiểu ca nỗi lòng của , phủ Thành Ý Bá là bên nhận ân, càng thể dùng danh nghĩa báo ân để khiến ân nhân khó xử. Vì , mặt phủ mặt, âm thầm cảm tạ ân đức của tiểu ca, tặng chút giấy bút, mong tiểu ca đừng từ chối”.