Yến Từ Quy - Chương 208: Một mối duyên lành

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:14
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe Trần Quế , mặt Dư Phác dù vẫn còn đỏ bừng, nhưng thần sắc thả lỏng hơn nhiều. Tuy từng học các đối đáp và ứng xử trong giao tiếp, nhưng khi vận dụng vẫn còn lúng túng. Dẫu , ít cũng thể phân biệt thiện ý ác ý ẩn lời của đối diện, là thật lòng chỉ là lấy lệ, đều cảm nhận .

Trần đông gia chân thành. Ông đại diện cho Bá phủ, lòng ơn, xem xét cảnh của , rõ ràng là hời hợt cho qua. Bên ngoài đều , phủ Thành Ý Bá việc quy củ và đàng hoàng, quả thật sai chút nào. Và nếu đối xử như thế, mà từ chối quá sạch sẽ, thì quả thật là điều. Nghĩ , Dư Phác kính cẩn cúi đầu.

"Hôm đó đường núi quả thực là tình cờ gặp , thấy xe ngựa gặp nguy, tất nhiên cùng những qua đường khác cứu ”. Hắn ngại ngùng: “Đến khi thấy ma ma lượt hỏi danh tính, mới đó là xe của phủ Thành Ý Bá. Nói thật với đông gia, quả thật sợ bàn tán, cho nên mới vội vàng rời , ngờ để quên một tờ giấy. Ra tay cứu giúp là việc nên , nhưng giấy bút quả thực là thứ cần, cảm ơn quý phủ chu đáo”.

Nghe , Trần Quế bật sảng khoái. Ông từng tiếp xúc với nhiều sách. Có cực kỳ cố chấp, mở miệng là "chi hồ giả dã", chẳng thể chuyện đàng hoàng, tự mãn, nghĩ rằng học vấn hơn , coi thường những thương nhân đầy mùi tiền như ông, tự cho là trong sạch, hai tay trắng gì, đến mức ăn còn chẳng đủ, mà nhận thiện ý của khác...

Đủ loại đều . Dư Phác như thực là dạng thường thấy của những thí sinh trẻ tuổi. Biết rõ trái, giao lưu với khác, nhưng đến mức cầu cạnh, từ trường học đến trường thi, chờ ngày quan trường, từng bước từng bước lên. ở Dư Phác, một điểm khiến Trần Quế tán thưởng. Thanh niên thật thà. Hắn hề giả bộ.

Thiếu là thiếu, chỉ đơn giản trình bày sự thật, cảm ơn vì món quà, chứ lấy đó để mượn cớ đòi hỏi. Một thật thà như , nếu bước quan trường thì tám phần sẽ gặp nhiều bất lợi. Mà ở thương trường, quá thật thà cũng sẽ coi là "gà". Trần Quế hiểu điều , nhưng khi ngoài, ai cũng mong gặp thật thà như . Mọi thẳng thắn việc với , tiện lợi, tiết kiệm công sức và thời gian. Nghĩ , Trần Quế mời Dư Phác , : "Không ngươi , bên quan phủ đang sắp xếp chỗ ở cho các thí sinh ?"

Dư Phác gật đầu. Nghe sẽ đợi Tết Nguyên Đán, nhưng gần đây quan phủ dán thông báo khắp nơi, rằng Tết chuẩn sẵn một loạt nhà cửa. Tất nhiên, thể sắp xếp cho hết , sẽ ưu tiên những thí sinh cảnh khó khăn , còn ai đến lượt thì quan phủ sẽ phát tiền mặt để tiện việc ăn ở.

Trần Quế : "Tiểu ca là thẳng thắn, cũng vòng vo. Chúng ngóng là ngươi đăng ký chỗ ở, vì ?"

Dư Phác ngẩn , ngượng ngùng : "Ta đang tá túc tại nhà , so với chỗ ở thì tiền mặt sẽ tiện hơn”.

Nghe , Trần Quế hiểu. Tiền mặt, một là để đưa cho xem như chi phí chỗ ở, hai là thể mua thêm giấy bút, tham gia thêm vài buổi hội , hội thơ. Trần Quế nhấp một ngụm .

Trước khi đến, Quận chúa sơ về cảnh của Dư Phác. Người đó là họ hàng xa, cả nhà bảy cùng hai gia đình khác cùng thuê một căn nhà, sinh hoạt hàng ngày chật chội, bất tiện thế nào, thể tưởng tượng . Người thực bụng, đối xử tử tế với Dư Phác đang ở nhờ, nhưng dù gian hạn, ảnh hưởng đến việc ôn thi của . Nhất là đến dịp Tết, hàng xóm láng giềng đến thăm , ồn ào rôm rả, chẳng thể nào tập trung sách. Trần Quế đoán, để hiểu rõ cảnh như , chắc chắn là do Vương ma ma tay.

"Gần đây thường qua các cuộc hội thơ, thật danh ngươi, ai cũng khen bài của ngươi ”. Trần Quế : “Ta nghĩ ngươi khả năng đỗ đạt, vì việc chuẩn kỳ thi càng thể qua loa. Mái nhà của thể che mưa che nắng, nhưng cũng ít bất tiện, nếu vì những bất tiện đó mà lỡ dở việc ôn thi, thì đáng. Bao năm đèn sách, chẳng chỉ vì ngày ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-208-mot-moi-duyen-lanh.html.]

Dư Phác mím môi, trả lời.

Trần Quế tiếp tục thuyết phục: "Ta ngươi lo lắng, việc ăn uống đều cần tiền, nhưng ngươi nghĩ , học hành bao nhiêu năm, tiền học cũng bỏ , lẽ còn tiếc chi phí cho đầy một tháng ? Hơn nữa, sống cùng các thí sinh khác, thể trao đổi học thuật, ? Bá phủ thật, chỉ nhờ ít giấy bút để báo trả lời ân tình, cũng thể yên lòng. Hy vọng ngươi nhận lấy thiện ý của phủ, để thể yên tâm mà trường thi, phát huy tài năng, đó cũng là cách chúng trả ơn”.

Nói xong, Trần Quế lấy trong tay áo một túi bạc, đặt lên bàn, đẩy đến mặt Dư Phác. Dư Phác thẳng lưng, hồi lâu lên tiếng. Ý của Trần đông gia rõ ràng. Chỉ cần đến quan phủ đăng ký, Bá phủ sẽ giúp chỗ ở, chi phí kỳ thi cũng hỗ trợ. Đưa tiền, thực sự là nặng mùi tiền bạc, nhưng cuộc sống thì thể thiếu tiền, và đó quả thực là thứ cần nhất lúc . Nghĩ đến cảnh của gia đình , nghĩ đến già ở quê nhà đang mong chờ tin , Dư Phác siết chặt tay.

"Bá phủ và đông gia lòng ”. Dư Phác : “Nếu vẻ cao ngạo, trở thành kẻ vô ơn, chỉ là...”.

"Tiền cho tiểu ca vay, vay trả, khi ngươi quan trường, lãnh lương , nhớ trả ”. Trần Quế : “Bá phủ trả ơn, chỉ đơn thuần bằng tiền như ”.

Nghe khiến Dư Phác cũng bật . Sự khó xử cuối cùng trong lòng cũng tan biến. thế, phủ Thành Ý Bá là gia đình chính trực, đưa tiền cho một cách tùy tiện như thế chứ? Hắn tình cờ gặp chuyện, tay cứu giúp. Bá phủ chọn cách báo đáp như , là bởi vì thấy tài, thể nên sự nghiệp.

"Như đông gia , đây chính là một mối duyên lành”. Dư Phác dậy, cúi đầu cảm tạ: “Ta xin nhận khoản tiền , nhất định sẽ cố gắng hết ”.

Trần Quế thì vui mừng vô cùng. Người thật thà thật là . Nếu là quá cố chấp, ông cũng chẳng ăn thế nào với Quận chúa và Bá phủ nữa.

Phần , Dư Phác cầm túi bạc, ôm theo giấy bút xuống lầu, trở với nhóm thí sinh. Có hỏi. Dư Phác trả lời: "đông gia giúp phân tích, cũng lý, lát nữa sẽ đến quan phủ xin chỗ ở”.

"Ta nên mà”.

Phía khác, Trần Quế phủ Thành Ý Bá, đến viện Tải Thọ thuật tình hình hôm nay.

"Là một thật thà, thấy sẽ nên việc”.

 

Loading...