Yến Từ Quy - Chương 210: Cảm thấy không thoải mái

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:16
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , Lâm Vân Yên chỉ mỉm . Từ khi Tô Kha cả nửa thành dân chúng chê, nàng Từ Giản đang tính toán điều gì. Hồi đó, Từ Giản vốn chẳng liên quan gì đến chuyện nhưng ghé đến Ngự Thư Phòng, thậm chí còn rủ Hạ Thanh Lược cùng diện kiến Thánh Thượng. Giúp nàng và phủ Thành Ý Bá chỉ là tiện tay mà thôi. Chủ đích lớn hơn ở Lý Thiệu.

Trong những năm tới, Lý Thiệu nhất định sẽ cuốn những chuyện rắc rối đó. Thánh Thượng càng xử phạt nặng Phủ Hứa Quốc công và Tô Kha, đến khi càng khó lòng nương tay với kẻ trướng Thái tử. Vì thế, khi đó Lâm Vân Yên mới , Từ Giản mượn chuyện của nàng để dựng nên sân khấu cho chính kế hoạch của .

Từ Giản đang tính đến " ". Chỉ điều, nửa năm , Lâm Vân Yên cũng ngờ rằng Tô Kha tiếp tục gây chuyện. Một , khiến chịu lưu đày ba ngàn dặm.

"Thái tử”... Lâm Vân Yên cân nhắc, : “Thánh Thượng yêu quý Thái tử, dù là con trai phạm , ngài cũng chắc nặng tay”.

Từ Giản xoa đầu ngón tay thành chén , : "Nếu chỉ xét đến tấm lòng của một phụ , Thánh Thượng hẳn sẽ nương tay với Thái tử, thậm chí to hóa nhỏ. nếu xử phạt nặng con dung túng con , ngài sẽ tự thấy thoải mái”.

Từ Giản hiểu tính cách của Thánh Thượng. Kết cục của Tô Kha hiện tại là do chính đẩy đến đường cùng. nếu chuyện của phủ Vân Dương Bá và Lưu gia, Từ Giản ngầm thêm dầu lửa với Tào công công, Thánh Thượng lẽ giận đến mức tuyên án lưu đày. Xét về tội trạng của Tô Kha, án phạt thật sự là quá nặng. Sáng nay triều cũng thiếu tiếng khác. Có mấy vị ngự sử , khi mắng Tô Kha thậm tệ, tấu xin Thánh Thượng rút phán quyết, đưa bản án hợp lý hơn. Tranh cãi kéo dài gần ba khắc, Thánh Thượng hề ngắt lời ai, cứ thế lắng hết. Cuối cùng, ông thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của .

Ông chính là phán nặng. Công tử của các phủ công hầu bá, xuất nhất, giáo dưỡng nhất, đám con cháu lẽ là rường cột của triều đình trong tương lai. Dù năng lực hạn, thể tỏa sáng nơi triều đình chiến trường, thì cũng thể thiếu phong thái quân tử, lời ăn tiếng cũng gương cho cùng tuổi. Giờ thì . gương đấy. Làm gương trong việc rối bời hỗn độn, mối quan hệ rõ ràng, thậm chí còn dám toan tính mưu hại tính mạng khác. Phong khí nếu ngăn chặn, phạt cho thật nặng, thì nhà nhà bắt chước, trong kinh thành là những kẻ coi thường tính mạng khác, chỉ con cháu quyền quý. Hại của Bá phủ mà vẫn rút lui, nếu coi mạng của dân thường như cỏ rác, thì dân còn chỗ nào mà kêu oan?

Lời nặng nề mà sâu sắc. Trong Kim Loan Điện, văn võ đại thần đều quỳ xuống, nào ai dám thêm gì nữa. Từ Giản hiểu rõ, và các lão thần khác cũng hiểu, Tô Kha giẫm lên giới hạn của Thánh Thượng.

"Coi mạng như cỏ rác”.

Năm Thái Hưng thứ hai mươi bảy, Thánh Thượng khi còn là Lục Hoàng tử, vì rời khỏi chùa Định Quốc giữa đêm? Là vì thôn làng núi sơn tặc tràn , thiêu g.i.ế.c cướp bóc. Vì vùng Kinh Kỳ xuất hiện loại sơn tặc hung tợn đến ? Vì chúng là tử sĩ giả dạng, mục đích là để triều đình sức tiêu diệt, nhằm mưu cầu công lao khi dẹp loạn. Cái gọi là công trạng , ở địa phương nhiều phần là dân đói đóng thế. Và chuỗi sự kiện đó, là cuộc tranh giành hoàng quyền, là mấy vị của Thánh Thượng, vì ngai vàng mà chẳng màng đến sinh mạng của bách tính. Đó là điều Tiên Đế thể chịu đựng, cũng là điều Thánh Thượng thể chấp nhận. Quan điểm của Thánh Thượng về tội của Tô Kha tất nhiên phần phóng đại, nhưng "con đê nghìn dặm sụp đổ do ổ kiến", ai thể ông suy nghĩ quá kỹ lưỡng? Cuối cùng, vẫn là ba tung hô "Vạn tuế".

Ngày hôm nay, ai kích động ngọn lửa, thậm chí còn ngự sử khuyên giải, nhưng Thánh Thượng vẫn nhượng bộ. Có chuyện nền , Thái tử gây chuyện, Thánh Thượng sẽ cân nhắc kỹ hơn. Lâm Vân Yên hiểu ý " thoải mái" mà Từ Giản . Nói cho cùng, bọn họ là đang đối đầu với Thái tử, mà như thế gần như cũng đồng nghĩa với việc đối đầu với Thánh Thượng. Vì thế mỗi bước lấy lòng Thánh Thượng đều quan trọng.

"Những chuyện của Thái tử gây , tuy đồn đại nhưng bằng chứng”. Lâm Vân Yên : “Hắn cẩn thận”.

Nàng nhớ, đây khi An Dật Bá gặp chuyện, Bá gia mấy chỉ vấn đề của Thái tử triều. Phần lớn là chuyện nhỏ. Thích uống rượu, uống linh tinh, phong thái của một Thái tử. Lý Thiệu tiểu ngự tọa, Bá gia mắng đến ngẩng đầu lên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-210-cam-thay-khong-thoai-mai.html.]

nọ, Bá gia còn mắng cả việc "vui đùa với các cô nương", “cưỡng đoạt dân nữ", “ sẽ ngày gây chuyện ". Lần đó, Lý Thiệu đầu tố cáo với Thánh Thượng, An Dật Bá "vô căn cứ", “vu khống Thái tử, lòng ác độc". An Dật Bá bằng chứng cụ thể, Thánh Thượng quở trách, phạt về đóng cửa suy ngẫm. Việc chôn mầm mống oán thù, ân oán chất chồng, cả nhà An Dật Bá cuối cùng đều lao ngục.

Sau đó, Lâm Vân Yên và Từ Giản điều tra về Thái tử. Chỉ thể , sự việc thì đúng là , nhưng chứng cứ thì đủ.

Từ Giản đặt chén xuống, : "Sau năm mới, sẽ đến theo giúp việc cho Thái tử”.

Nghe , Lâm Vân Yên ngẩng đầu thẳng mắt . Có khoảnh khắc, nàng nghĩ nhầm. Trước đây, rõ ràng Từ Giản cố tránh tiếp xúc nhiều với Lý Thiệu. Thậm chí, nửa năm , còn từ chức ở Binh Bộ, như một kẻ nhàn tản. Sao bỗng nhiên ...

Khoảnh khắc tiếp theo, một suy nghĩ lóe lên trong đầu. Lâm Vân Yên chợt hiểu ý định của Từ Giản. Nếu cứ ở Binh Bộ, "nắm" Lý Thiệu, Từ Giản chẳng còn cách nào khác ngoài việc lập công trạng. Hắn tất nhiên thể , nhưng dáng vẻ "nhàn tản" sẽ chẳng còn nữa. Tiến lùi khéo léo, Thánh Thượng nghĩ tới việc sắp xếp cho đến cơ quan nào việc, tạo cơ hội cho tiếp cận Lý Thiệu. Bị Từ Giản năng lực quản thúc, Lý Thiệu cảm thấy phiền. Bị Từ Giản nhàn tản, ngày ngày trêu quản thúc, Lý Thiệu còn thấy phiền hơn.

Vị Thái tử trẻ mười mấy tuổi, một khi phiền muộn thì những chuyện lộn xộn giấu kín suốt mấy năm qua, tám phần sẽ lộ . Kiếp , nàng và Từ Giản theo chứng cứ khi sự việc xảy , khó khăn chồng chất. Giờ thể đổi hướng, chờ Lý Thiệu ngay nửa đường, kéo cùng những vết nhơ còn kịp dọn dẹp, đến thẳng mặt họ.

Tính , sớm hơn ba bốn năm. Khả năng thu dọn tàn cuộc, che đậy sự thật, là thứ thể cải thiện trong ba bốn năm. Nghĩ thông , Lâm Vân Yên chống tay lên má, mỉm : "Nếu tính toán như thế, chắc sẽ tức điên lên mất”.

"Nếu tính toán , thì cũng chẳng định để chúng sống yên”. Từ Giản , lưng tựa ghế, ánh mắt dõi theo Lâm Vân Yên: “Vẫn là Quận chúa thông minh lanh lợi, chuyện nhẹ nhàng”.

Lâm Vân Yên chớp mắt. Khen thì khen đấy, nhưng giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.

"Ở chung một con thuyền lâu, dù là con châu chấu cũng cách để rơi xuống”. Lâm Vân Yên Từ Giản, đôi mắt xinh ngập đầy ý : “Muốn khen thì khen cho đàng hoàng, cấm khen”.

 

 

 

Loading...