Yến Từ Quy - Chương 214: Đừng không biết điều

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:22
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vòng săn bắn. Xe ngựa dừng . Người hầu chạy nhanh đến, dọn sẵn bậc lên xuống, cúi chào bên trong: "Tiểu nhân xin bài kiến Tấn Vương”.

Màn xe vén lên, bên trong cúi bước . Khi thẳng , Lý Độ thoải mái chỉnh tay áo, liếc xung quanh, hít sâu một dài. Nhìn làn trắng phả từ miệng, thở dài: "Hôm nay lạnh thật đấy. Thái tử đúng là còn trẻ đầy sức lực, trời lạnh thế mà vẫn còn hứng săn. Mà Thái tử ?"

Người hầu vội trả lời: "Thái tử trong rừng ”.

"Ồ?" Lý Độ hỏi: “Tìm thấy dấu vết con mồi ?"

Người hầu lắc đầu: "Hình như thấy”.

Lý Độ mỉm : "Thái tử vẫn , lúc nào cũng nóng vội. Đi dắt ngựa đến đây, tìm ”.

Rất nhanh, hầu dẫn ngựa yêu của Lý Độ đến. Đó là một con ngựa lông vàng xám, trông qua chẳng gì nổi bật, nhưng huấn luyện , chân dài, khá mạnh mẽ vạm vỡ. Lý Độ vỗ vỗ cổ ngựa, nhảy lên lưng ngựa, tiến trong rừng. Tùy tùng, thị vệ đều theo .

Mùa đông lạnh, ít hoàng quốc thích đến rừng săn, tuyết của vài trận vẫn còn đọng . Lý Độ dễ dàng tìm thấy dấu vết của nhóm Lý Thiệu qua những dấu chân tuyết.

Lý Thiệu đeo cây cung dài lưng, đang lưng ngựa, thấy tiếng thì đầu : "Bá phụ đến ?"

Lý Độ giục ngựa song song với Lý Thiệu, : "Thái tử thu hoạch gì ?"

"Vẫn ”. Lý Thiệu trả lời: “Cũng chẳng bọn chúng trốn hết ”.

"Thế thì gấp gì? Lần nào cũng thấy con chạy , ai cũng dám để con một , lùng sục ầm ĩ, con mồi nào chẳng dọa chạy mất”. Lý Độ : “Chờ , để thị vệ thám báo, chia , dấu vết thì hãy xông lên”.

Lý Thiệu chút phục. Hắn vốn vẫn thế, chẳng săn con hươu béo ? những lời của nhị bá phụ cũng lý, Lý Thiệu đành nuốt xuống sự phục, hiệu cho các thị vệ tìm hươu.

Lý Độ theo bên cạnh Lý Thiệu, để ngựa từ từ tiến về phía .

"Săn b.ắ.n là việc vui”. Lý Độ : “Ta vẻ mặt của con, thấy như đang việc khổ sai ?"

Lý Thiệu bĩu môi. Chẳng ép khổ sai đó ?

"Phụ hoàng bảo con năm mới Lục Bộ quan chính”.

Lý Độ thì ngẩn , đó bật : "Đây chẳng là chuyện ? Vào Lục Bộ quan chính, tiếp xúc việc thực tế, còn trực quan hơn việc chỉ Tam Cố giảng dạy. Con theo Tam Cố học nhiều năm, quan niệm tích lũy cũng ít, giờ là lúc dùng chúng để phân tích thực tế ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-214-dung-khong-biet-dieu.html.]

Có nền tảng lý luận, sẽ thể phân tích thực tế một cách sâu sắc. Và khi tiếp xúc với thực tế, sẽ kinh nghiệm, từ đó thấu hiểu sâu hơn những điều Tam Cố giảng.

"Phụ hoàng cũng ”. Lý Thiệu , ngừng một chút, tiếp: “Con ghét việc quan chính, chỉ là thích phụ hoàng để Từ Giản cùng con”.

Lý Độ bật . Thánh Thượng sắp xếp như , Lý Thiệu thấy vui, nhưng Lý Độ chẳng hề bất ngờ. Hết đến khác ban hôn, còn phái Từ Giản đến Thuân Thiên Phủ, thỉnh thoảng triệu Ngự Thư Phòng, sự quan tâm của Thánh Thượng đối với Từ Giản là quá rõ ràng. Ý đồ trong đó cũng khó đoán. Lý Thiệu thiếu một bạn đồng học. Nói bạn đồng học cũng , Thái tử thiếu một thể thúc đẩy , dẫn dắt , chứ là những bạn đồng học chỉ theo .

Từ Giản chính là như .

Rốt cuộc thì trong triều đình, con cháu quý tộc ai khác ngoài Từ Giản dám lời nào mà trói Thái tử chứ. Năm ngoái khi Lý Thiệu về kinh, kể khổ chuyện với , Lý Độ cố nhịn lắm mới bật tại chỗ. Có mối thù riêng như thế thì Thái tử thể cam lòng để Từ Giản quản lý ? Vị hoàng lục , trong chuyện vẫn còn quá ngây thơ.

Lý Độ nghĩ , nhưng khi mở miệng lật bài của Lý Thiệu: "Nói thật, cứ nghĩ ít nhất một hai năm nữa, Thánh Thượng mới để con quan chính. Ngài nuôi dạy con, tin tưởng con, quyết trao cả giang sơn cho con. Giữ mãi buông, sợ con kìm hãm; buông sớm lo nền móng vững, khiến con đường vòng. Quan hệ cha con trong hoàng gia là quân thần, nhưng khi đối xử với con, ngài thật lòng là một cha già lo cho con, suy nghĩ nhiều. Với sự cân nhắc , còn ai phù hợp hơn Từ Giản để đồng ý yêu cầu của ngài nữa chứ?"

Lý Thiệu mím môi, chăm chú lời của Lý Độ. Hắn hiểu tấm lòng của phụ hoàng đối với , cũng bá phụ là thật.

" con thật sự thích Từ Giản, đó khó mà hoà hợp với con". Lý Thiệu lẩm bẩm.

Lý Độ vỗ vỗ lưng , : "Ta cho rằng, thể chỉ đổ cho Phụ Quốc công”.

Lý Thiệu tròn mắt, chất vấn: "Lẽ nào là của con?"

"Không là ý ”.

So với sự nóng vội của Lý Thiệu, Lý Độ vẫn chậm rãi: "Người đồng trang lứa với , việc hoà hợp là một môn học. Con là trưởng tử, các khác kém con nhiều tuổi, khi con học cùng Tam Cố, bọn chúng còn . Trước đây hai vị bạn đồng học cũng chỉ theo con vài năm mỗi một nơi. Từ Giản cũng thế, tuy một cùng tuổi, nhưng hai ít khi qua , ? Ta nhớ luôn theo học văn luyện võ bên cạnh lão Quốc công gia, cũng chẳng thấy kết giao bạn bè gì. Sau đó sớm kế thừa tước vị, bước chân triều đình, tuổi còn trẻ già dặn, nên con mới thấy khó mà hoà hợp”.

Lý Thiệu hừ một tiếng. Từ Giản già dặn ư? Lúc Từ Giản triều đình xem trò của khác, chút gì già dặn ? Bá phụ cho Từ Giản thôi. bỏ qua điểm , những lời còn vẻ cũng lý.

Lý Độ thấy hừ thì khỏi bật : "Ta con đang nghĩ gì, con nghĩ Phụ Quốc công cả ngày xem trò , đúng ? Con thích Phụ Quốc công theo , theo thấy, Phụ Quốc công chắc theo con. Đi theo con quan chính ở Lục Bộ, thì chuyện gì để xem chứ? Chỉ càng thấy chán thêm thôi. Thánh mệnh khó trái. Con cứ coi như thể hiện sự hiểu lòng phụ hoàng, việc của , học điều gì, Từ Giản giao việc xong thì còn theo con gì”.

Mắt Lý Thiệu sáng lên. Bá phụ . Hắn rộng lượng, chủ động nhường một bước, tính toán với Từ Giản, nước sông phạm nước giếng. Mong rằng Từ Giản điều.

Hai đang trò chuyện thì thị vệ , chỉ về phía : "Điện hạ, phát hiện dấu vết của con hươu, chúng tiểu nhân bám theo nó ”.

Nghe , Lý Thiệu lập tức quẳng chuyện của Từ Giản đầu, với Lý Độ: "Chúng mau đuổi theo ".

Rất nhanh, họ thấy con hươu đó. Nó kinh động sợ hãi chạy . Lý Thiệu thích để thị vệ bao vây chặt, mới để b.ắ.n mũi tên cuối cùng, kiểu săn sẵn mồi thế chẳng chút thành tựu gì, nên vòng vây khá lỏng lẻo. Thấy con hươu sắp chạy thoát, Lý Thiệu dương cung bắn, mũi tên bay vút, ghim đùi của con hươu. Con hươu kêu lên vì đau, hoảng sợ lao . Lý Thiệu lớn, theo vết m.á.u đỏ tuyết, xông lên đầu tiên.

 

Loading...