Yến Từ Quy - Chương 217: Đây cũng là duyên phận

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:25
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không biến cố long trời lở đất, cũng chẳng sự thăng trầm lớn lao, những đổi mà năm tháng mang đều âm thầm, tích tụ qua từng ngày. Hà ma ma nghĩ kỹ, gần đây khi nấu ăn, chính bà cũng dần dần bớt gia vị. Không vì lời dặn của thầy thuốc, mà tự nhiên thành thói quen thôi. Hôm nay nếu Quận chúa đến dùng cơm tối, bà cũng nhớ ngày xưa mà nêm thêm chút hương vị.

Lâm Vân Yên hỏi: "Trong Ngự Thiện Phòng cũng nhiều lâu năm lắm, năm rời cung?"

Hà ma ma thở dài. Đã nhắc đến những chuyện xưa, bà cũng giấu diếm:

"Lúc ở quê định hôn, bên nam giục cưới. Ai ngờ rời cung, nhận tin họ hủy hôn. Ta cho tìm hiểu mới , lòng đổi , còn bịa chuyện bôi nhọ ở quê, về đó nữa. lúc phủ Quốc công thuê đầu bếp nên đến thử tay nghề. Phu nhân - chính là tổ mẫu của Quốc công gia - thích món nấu, nên mới thể ở kinh thành sống tiếp”.

Có chỗ , dần dần bà cũng quen với cuộc sống ở phủ Quốc công. vài năm , Quách phu nhân qua đời, để duy nhất cô con gái là Từ Miểu.

"Miểu cô nương hiền lành, dịu dàng, nhớ mẫu ”. Hà ma ma chậm rãi kể: “Cô thường đến nhà bếp, học mấy món mẫu thích để tự tay nấu nướng, cúng bái. Nhiều như thế, với nàng cũng thiết, thỉnh thoảng nàng sẽ với những chuyện tiện với nha ma ma. Đại khái đều liên quan đến cha nàng”.

Đó là những nỗi lo của đứa trẻ mất từ nhỏ.

"Phụ tái hôn ? Kế mẫu sẽ là thế nào? Liệu với ?"

"Mấy ma ma xung quanh luôn khuyên rằng tái hôn là chuyện bình thường, nếu mãi canh cánh trong lòng, thì sẽ khiến phụ khó xử”.

" phụ từng an ủi rằng, ý định tái hôn, nhớ mẫu ”.

"Chẳng lẽ là do quá cố chấp? Phụ tái hôn, thì bên cạnh cũng sẽ các di nương mà”.

"Ta chỉ là con gái, phụ nối dõi...”.

Nghe , Hà ma ma tất nhiên thấy thương Từ Miểu, đồng thời cũng thấy Từ Mãng chẳng dễ dàng gì. Người đàn ông năm năm quên vợ quá cố , so với kẻ năm xưa đính hôn trở mặt với bà, quả thật khác như trời với đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-217-day-cung-la-duyen-phan.html.]

"Suy nghĩ vốn nên , tự thế, nhưng lúc Miểu cô nương, chỉ chăm sóc cô thật ”. Hà ma ma cúi mắt, : “Lão Quốc công gia tinh tường như , ? Ông tìm , rằng ông cảm kích vì bên cạnh Miểu cô nương, nhưng ông cũng những ý nghĩ . Trước mắt vẫn là bình yên, nhưng lâu dài, e rằng tâm tư biến đổi sẽ dẫn đến xung đột, ông mong tự suy nghĩ kỹ. Ta hiểu lời ông , nên gì là nhất nên xin từ chức. Lão Quốc công gia tử tế, giới thiệu cho một mối lương duyên . Tiệm Đào Hạch Trai cũng nhờ sự ủng hộ của ông mà mở . Sau khi lấy chồng, sống , chồng hiền hậu, con trai hiểu chuyện, con dâu hiếu thuận. Nhớ chuyện xưa, từng mơ hồ lầm lỡ, may mắn lời khuyên, gặp quý nhân, giúp vượt qua sự mơ hồ”.

Nói xong, Hà ma ma mỉm , nụ pha chút ngượng ngùng, chân thành. Lâm Vân Yên bà, cũng nhịn mà bật . Bà thật lòng, nên khi gặp lúc khó khăn, mới gặp chỉ lối cũng thật lòng như . Những chuyện xưa bà nhớ hề tiếc nuối, chỉ cảm thán, thể thấy đúng như lời bà , tuổi già , thứ thấu suốt. Và sự ngượng ngùng đó, tuyệt nhiên là những ý nghĩ nên với lão Quốc công gia, chỉ là mặt cháu trai đến chuyện cũ, thật khó tránh khỏi cảm giác khó xử thôi.

Nghĩ thế, Lâm Vân Yên đầu Từ Giản. Từ Giản rõ ràng cũng là đầu thấy. Thấy Lâm Vân Yên , đôi mắt trong veo tràn đầy ý , bật : "Tổ phụ là thú vị”.

Ông nội mà là một ông cụ thú vị. Trước đó, ông chắc hẳn là một trung niên thú vị. Có cô gái thầm mến ông cũng gì lạ. Ông nội ngoại hình tuấn tú, phận cao quý, chỉ một cô con gái, khi bà nội qua đời, Từ Giản nghĩ, các tiểu thư nhà quan mong kế mẫu của bà chắc chắn nhiều đếm xuể. Lâm Vân Yên Từ Giản , nhịn mà bật . Mắt cong cong, một lúc, nàng : "Bà ở trong Ngự Thiện Phòng nhiều năm, hẳn là cũng chút chuyện về Tiên Đế tiền triều. Mấy vị Điện hạ là thế nào? Ta Hoàng Thái hậu kể nhiều về Định Vương, còn những khác, bà ít khi lắm”.

Nàng đột nhiên hỏi, Hà ma ma cũng nghĩ nhiều, chỉ coi như câu chuyện kéo dài. Hộp thoại mở , Quận chúa hứng, bà cũng hồi tưởng: "Ta ở Ngự Thiện Phòng, gần như tiếp xúc với mấy vị Điện hạ, đều là đồn thôi.Đại Điện hạ, Định Vương thật đáng tiếc, chúng trong cung ai cũng thích , tính tình hòa nhã, từng thấy phạt bừa bãi, dễ hầu hạ. Tấn Vương, điềm tĩnh, tính cách cũng . Tam Điện hạ trầm lặng, hoạt bát, nhưng Điện hạ sinh trong cảnh như , thể hoạt bát như trẻ con bình thường, hơn nữa mẫu phi nghiêm khắc. Tứ Điện hạ tính tình từ nhỏ nóng nảy. Ngũ Điện hạ mất sớm, đương kim Thánh Thượng khi còn nhỏ dễ thương, nhưng lúc đó ai cũng còn quá bé...”.

Còn nhỏ hơn nữa, như Bát hoàng tử giờ phong Hiền Vương, Đức Vinh Trưởng Công chúa, Hà ma ma càng thể nhớ nổi. Nói chuyện như thế, mâm cơm nguội cả . Hà ma ma dậy: "Đồ nguội ăn , hâm nóng mang ”.

ham Thần vội giúp.

Lâm Vân Yên Hà ma ma, : "Nghe bà kể thế, chút tiếc nuối, chắc lúc mẫu cung bà rời , nên thưởng thức món bà nấu”.

"Trong Ngự Thiện Phòng bao nhiêu đầu bếp giỏi”. Hà ma ma vội xua tay, định khiêm tốn vài câu, chợt nghĩ gì đó, đổi giọng: " là bỏ lỡ thật. Khi đang nấu ăn cho tổ mẫu của Quốc công gia. Không ngờ một vòng lớn như thế, giờ nấu cho Quận chúa, đây cũng là duyên phận nhỉ. Duyên của với Quốc công gia”.

Tham Thần đóng rương đồ ăn, thấy thế thì tay khựng , trong mắt lóe lên ngạc nhiên, đó là khâm phục. Hà ma ma quả là lợi hại, cách chuyện. Chỉ mấy câu , dù gia ngoài mặt vẻ bình thản, nhưng tâm trạng rõ ràng đang . Đợi Hà ma ma và Tham Thần , nụ mặt Lâm Vân Yên dần dần đông , chút nặng nề.

"Đã mời đại phu khám cho bà ?" Nàng nhẹ giọng hỏi Từ Giản: “Ta thấy bà giống như bệnh”.

Kiếp , nàng từng ăn đồ Hà ma ma nấu. Trước khi nàng lấy Từ Giản, Đào Hạch Trai chuyển nhượng đầu năm Vĩnh Gia thứ mười hai. Bởi Hà ma ma qua đời, quản lý tiệm là Hà Nhuy cùng gia đình về quê. Giờ là tháng Chạp năm mười một, dù nàng chắc "đầu năm" là khi nào, nhưng cũng chỉ còn mấy tháng nữa thôi.

Từ Giản hiểu ý Lâm Vân Yên, : "Hơn một năm nay vẫn đang bồi bổ cơ thể cho bà, bệnh tật gì cả, vài hôm cũng bắt mạch, tất cả đều bình thường”.

 

Loading...