Yến Từ Quy - Chương 222: Lại một năm nữa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:30
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giao thừa.

Khắp kinh thành, đèn đuốc sáng rực. Trong phủ Thành Ý Bá cũng rực rỡ ánh đèn. Lâm Vân Phương cạnh Tiểu Đoạn Thị, níu tay bà cụ, vui vẻ đếm: "Con xem danh sách , trong bếp chuẩn nào là vịt muối, đậu phụ tám món, thịt kho mật ong, bánh bao cua, canh viên thịt, còn nhiều nữa, tất nhiên thể thiếu món bà thích nhất là bò khô Lục Hợp ”.

Trần Thị bận rộn chỉ đạo các ma ma, thấy thế thì nhịn bật . Quay đầu, bà dí nhẹ mặt Lâm Vân Phương: "Qua một năm, thêm một tuổi, là đại cô nương , vẫn học thuộc thực đơn như trẻ con ”.

Lâm Vân Phương nhăn mặt với bà, tiếp tục đùa với Tiểu Đoạn Thị: "Người già trẻ nhỏ, ai mà chẳng mong miếng ngon chứ?"

Tiểu Đoạn Thị to. Lâm Vân Yên bên khác, Lâm Vân Tĩnh dặn dò về các kiểu mẫu thêu của hồi môn, động tĩnh bên cũng nhịn bật .

Chân Lâm Vân Tĩnh còn sưng như , nhưng trong nhà cho nàng xuống đất, đều kiệu tre nhỏ, cần dưỡng thêm trăm ngày. Nàng cũng một lúc, : "Ta đang chuyện nghiêm túc với , đừng đ.á.n.h trống lảng. Hoa văn khăn che mặt vẽ cho , cứ theo đó mà thêu, ý gì thì với ”.

Lâm Vân Yên lật xem chiếc khăn đỏ trong tay, khen ngợi: "Đại tỷ thật khéo tay, sống động như thật ”.

Tài nghệ thêu thùa của nàng mà rơi kiểu mẫu do Lâm Vân Tĩnh tự tay vẽ, đúng là uổng phí. Dù , đối với các nàng, đây đều là thú vui thường nhật, sở thích, nếu thì ngày thường cần các nàng vá vá may may chứ? Người năng khiếu như Lâm Vân Tĩnh, tự thích thú thì nghiên cứu thêm. Lâm Vân Yên chú tâm điều , chỉ thể là đủ dùng. Đồ cần cho hôn sự, nàng vẫn cầm kim thêu một chút, cầu một điềm lành. Còn thêu , cũng chẳng ai dám nàng.

Chuyện trò đùa một hồi, trong phòng khách dọn sẵn tiệc, cùng dời sang đó. Tiểu Đoạn Thị ở chủ vị, con cháu kính rượu, các bà quản gia và nha cũng đến, bao điều may mắn, bà cụ uống thêm hai chén, khuôn mặt đỏ ửng.

Đêm dần sâu.

Ngoài pháo nổ rền vang, đinh tai nhức óc. Lâm Vân Phong kéo Lâm Vân Định chạy đốt pháo, pháo hoa b.ắ.n lên trời, tỏa khắp nơi. Lâm Vân Yên và Tiểu Đoạn Thị ngắm. Nàng thấy Tiểu Đoạn Thị cảm thán "Lại một năm nữa”.

Chớp chớp mắt, nàng cũng khẽ gật đầu: "Lại một năm”.

Tiểu Đoạn Thị thấy, ngoảnh đầu nàng, vui chịu : "Con với Vân Phương trái ngược , nó thì năm nào tuổi lớn thêm mà chẳng trưởng thành, cứ như đứa trẻ nhỏ, còn con, trưởng thành nhanh quá, sắp bằng lão bà ”.

Lâm Vân Yên bật thành tiếng, nghĩ ngợi, : "Vân Phương nhà chúng năm nay rõ ràng trưởng thành , cũng cố lớn thêm , đừng để con đuổi kịp”.

Tiểu Đoạn Thị tức buồn . Giao thừa, nàng còn dặn bà tiến lên từng bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-222-lai-mot-nam-nua.html.]

"Nếu lớn thêm”. bà : “Thì thành lão yêu tinh mất”.

"Lão yêu tinh cũng mà”. Lâm Vân Yên : “bên ngoài nhiều yêu tinh như , dữ hơn họ, họ sẽ dữ với ”.

Tiểu Đoạn Thị "ôi trời ơi" mãi, đến cuối cùng, trong lòng cũng cảm thấy cay đắng. Cả đời học cách kiềm chế, giữ lễ, sống thiện, những điều đó khắc sâu tâm khảm, bà đều tin rằng, những giáo huấn sai. Bà cũng dùng sự thiện lương và chân thành của để đổi lấy bao điều vô giá. Mỗi đứa trẻ trong nhà họ Lâm, đều là báu vật. Chỉ là bà thấy tiếc, ngoài , nhưng nhiều "yêu tinh" hơn. Người già , nhưng cũng học cách "chung sống" với yêu tinh. Bà thích chiếm lợi , nhưng cũng thể để chiếm lợi từ . Nếu , cuối cùng chịu thiệt sẽ là những báu vật của bà. Mọi đều đang trưởng thành, bà cũng thể dậm chân tại chỗ.

Nói cũng , đến khi trời sáng, phu nhân ngoài cung cùng Hoàng Thái hậu chúc mừng năm mới, bà và Vân Yên tất nhiên cũng . Phải vững tinh thần, để khác dị nghị dấy lên sóng gió. Tiểu Đoạn Thị quyết định. Phải nghĩ sẵn đối sách cho tình huống, cho những hiềm khích với nhà , như hai lão phu nhân của phủ Vân Dương Bá và Phủ Hứa Quốc công sẽ gì, gì. Đáng tiếc là, đến khi bà giường, kịp nghĩ thêm thì men say đưa giấc ngủ.

Đến khi Nguyễn ma ma gọi dậy, Tiểu Đoạn Thị tỉnh , khỏi buồn bực. Sao ngủ mất ? Chưa chuẩn kỹ càng. Lát nữa xe ngựa, bằng hỏi thêm Vân Yên?

Lão Ngưu đ.á.n.h xe khỏi cổng.

Cũng trùng hợp, xe của Phủ Ân Vinh Bá bên cạnh cũng , hai bên chào mừng năm mới, cùng về Tây Cung Môn. Trên xe, Tiểu Đoạn Thị hỏi , Lâm Vân Yên mỉm . Nàng hiểu , cái kiểu ghi chép của Vân Phương là thừa kế từ ai, quả nhiên bà cháu ruột thịt, thật giống mà. Tiểu Đoạn Thị trừng nàng một cái. Thấy Lâm Vân Yên càng tươi, Tiểu Đoạn Thị nàng đến còn chút giận gì cả, chính cũng bật .

"Con mách một chiêu”. Lâm Vân Yên , vẫn sẵn lòng chỉ điểm nội: “Người quen lời nặng nề với , nhất là chốn đông , theo thói quen giữ mặt mũi cho họ, thì cứ . Không cần họ với điều gì, cứ mỉm, mắt họ. Người càng đúng mực, ngoài càng thấy họ ngốc”.

Tiểu Đoạn Thị thì ngẩn , tưởng tượng cảnh đó... Có vẻ cũng lý. Lời sắc sảo thì một sớm một chiều khó mà học, gặp tình huống bất ngờ cũng thể nào cũng chuẩn sẵn sàng, nhưng mỉm là điều đơn giản nhất. Chỉ cần thu sự thiết như thường ngày, chỉ mỉm , bà thể . Tiểu Đoạn Thị lập tức thấy tự tin hẳn, khi bước chân xuống xe, trong lòng chút hoảng hốt, ánh mắt đảo qua những mặt, tìm "đối thủ" của .

Rất tiếc, hôm nay lão phu nhân Phủ Hứa Quốc công đến. Bà ngã bệnh, nàng dâu chăm bệnh cũng ngã bệnh. Lâm Vân Yên thấy bất ngờ. Hứa Quốc công vẫn còn đóng cửa kiểm điểm, lão phu nhân vốn dĩ giữ miệng, nếu điều nên , phủ Quốc công càng thêm khó khăn, Hứa Quốc công tất nhiên sẽ để bà xuất hiện. Nghĩ , Lâm Vân Yên nháy mắt với Tiểu Đoạn Thị, hạ giọng : "Người xem, sợ tổ mẫu đến dám tới kìa”.

Tiểu Đoạn Thị dở dở . Không bao lâu, xe của phủ Vân Dương Bá cũng xuất hiện. Lão phu nhân , thấy Tiểu Đoạn Thị và Lâm Vân Yên, bèn bỏ mặc con dâu, nhanh chóng bước đến.

"Bà lão cảm ơn bà nương tay nữa chứ”, lão phu nhân phủ Vân Dương Bá : “A Lưu nhà chúng hiểu chuyện, đ.á.n.h đánh đ.ấ.m đấm, còn đau lòng vì nó ngã xuống nước chịu khổ, nhưng so với lưu đày ba nghìn dặm như Phủ Hứa Quốc công thì vẫn còn hơn nhiều”.

Lời dứt, trả lời là hai nụ của Lâm Vân Yên và Tiểu Đoạn Thị. Mắt cong cong, khóe môi nhếch lên, nhưng ý vô cùng hờ hững.

Khóe miệng lão phu nhân phủ Vân Dương Bá co giật: ...

 

Loading...