Yến Từ Quy - Chương 23: Ngươi kêu la cái gì

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:14
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những hình ảnh ngày lướt qua mắt như đèn kéo quân.

Đó là một mùa thu mưa nhiều, Tiểu Đoạn Thị ngã bệnh nửa năm trời, mùa đông sắp tới, bà càng chịu nổi cái lạnh. Tam thúc gầy nhiều, tóc mai bạc trắng, cùng Tứ thúc tìm cách kiếm về ít ván gỗ, ngói để sửa mái nhà dột nát.

Các thím thì bệnh, yếu, may mà hai em trai lớn, thể giúp đỡ gia đình phần nào.

Lâm Vân Yên đến thăm họ.

Trần thị lau nước mắt, nhỏ: "Lão phu nhân cả đời hưởng vinh hoa phú quý, đến cuối đời nổi một chậu than để sưởi ấm. Ta quản gia cho Lâm gia bao nhiêu năm, bao nhiêu bạc công quỹ qua tay , ngờ ngày bạc quản lý còn bằng tiền thưởng một tháng từng phát ."

Càng là đầu, càng hiểu rõ nỗi khổ của cơm áo gạo tiền.

Điều khiến Trần thị thở phào là hai nha thả đây lén lút gửi chút bạc giúp đỡ.

"Lão phu nhân nhân hậu nên mới phúc lành." Trần thị thở dài: "Nếu chúng đối xử với họ thì khi chúng lâm nạn, họ cũng chẳng âm thầm giúp đỡ thế . Tiền t.h.u.ố.c của lão phu nhân trong hai tháng tới xem như ."

Vài ngày , Nguyễn Ma ma ngã gãy chân, khó khăn.

Thanh Nghiên tình nguyện lấy thuốc.

Mười lượng bạc vụn, thì nhiều nhưng khá nặng.

Nguyễn Ma ma lo kẻ gian cướp mất, dặn Thanh Nghiên giấu túi, treo trong áo, dặn dò kỹ lưỡng.

Thế nhưng, nàng , đến khi trời tối đen vẫn trở về.

Tứ thúc tìm đến hiệu thuốc, thầy t.h.u.ố.c và bốc t.h.u.ố.c đều từng thấy như thế.

Lâm Vân Yên nhờ Tham Thần đến giúp, hỏi khắp các ngõ ngách, mấy đều chỉ về phía cổng thành Tây.

Thanh Nghiên khỏi thành.

Mua t.h.u.ố.c thì cần khỏi thành.

Nguyễn Ma ma tin, sáng hôm lê chân đau cổng thành hỏi, rằng cháu gái nhà mất tích.

Lính canh cổng thấy bà đáng thương, hồi tưởng , rằng cô gái vội vã rời thành.

Thanh Nghiên chỉ mang theo tiền mua thuốc, mà còn mang cả hy vọng cuối cùng trong lòng Tiểu Đoạn Thị.

Gia sản tiêu tan, hủy hoại bởi quyền lực hoàng gia, đây của riêng bà.

Xưa nay bao nhiêu công hầu quý tộc cuối cùng cũng kết cục như .

bà luôn nghĩ rằng cả đời sống thiện lương, dù lúc đ.â.m lưng, nhưng những bên cạnh đều đồng lòng.

Những lời của Trần thị cũng là những gì Tiểu Đoạn Thị nghĩ.

Thanh Nghiên chứng minh rằng, giữa lòng và sự phản bội, cách gần gũi.

Có những , dù đối xử đến thì khi hoạn nạn đến vẫn tự chạy trốn.

Suốt nửa tháng đó, Lâm Vân Yên cũng cố gắng tìm kiếm Thanh Nghiên.

Không nàng chấp nhận sự thật, mà nếu họ thể chứng minh việc Thanh Nghiên mất tích ẩn tình khác thì ít nhất cũng khiến lòng Tiểu Đoạn Thị nhẹ nhõm hơn.

kết quả như mong .

Tiểu Đoạn Thị trong đau đớn.

thể qua khỏi mùa đông, cũng cho phép con cháu tốn thêm một đồng nào vì bà.

Một đời giữ cái sĩ diện mỏng manh, luôn đặt thể diện của và gia tộc lên hàng đầu, đến lúc lâm chung, bà như nổi điên cho con cháu hiếu thuận với .

Bà trở thành bà già khó tính mà hàng xóm đều , chỉ để con cháu bớt tiếng "bất hiếu".

Đập bát thuốc, đập bát cơm, cùng lắm chỉ uống vài ngụm nước.

Sau vài như , ai dám mua t.h.u.ố.c chuẩn đồ ăn cho bà nữa.

Chính vì bà dứt khoát như nên cha mới đau đớn, phẫn nộ khi quỳ giường bà.

Những cảnh tượng , dù bao năm vẫn khắc sâu trong tâm trí Lâm Vân Yên.

Bên cạnh, Nguyễn Ma ma và Sầm Ma ma trao đổi bằng ánh mắt.

Quận chúa đột nhiên nổi giận, họ hiểu đầu đuôi .

Nguyễn Ma ma hiểu đôi chút, vì lão phu nhân nhờ Cao An việc, bà chủ nhân đang bàn bạc chuyện ăn, nhưng chỉ dừng ở đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-23-nguoi-keu-la-cai-gi.html.]

Những câu hỏi Quận chúa dành cho Thanh Nghiên, họ .

Vì lão phu nhân Thanh Nghiên khai , các bà tất nhiên cũng theo, mỗi một câu, nhắc đến chuyện buổi chiều.

lúc , sắc mặt Quận chúa trông .

Trong cơn phẫn nộ lộ nỗi buồn, sự uất ức và đau thương hiện rõ gương mặt.

Từ lúc nào mà Quận chúa để lộ cảm xúc như mặt khác?

Khiến thấy khỏi đau lòng.

Sầm Ma ma và Nguyễn Ma ma trao đổi ánh mắt, lặng lẽ ngoài, thẳng đến phòng của Thanh Nghiên.

Trong chính phòng khí nặng nề, những khác sớm tránh .

Lúc , mấy cùng phòng với Thanh Nghiên đều co rúm trong góc, dám Sầm Ma ma.

Sầm Ma ma hỏi: "Thanh Nghiên thường cất tiền bạc ở ?"

Thanh Linh chỉ chiếc hộp nhỏ bên trong giường.

Sầm Ma ma leo lên lấy xuống xem, gì bất thường.

Bà đành lục soát áo quần của Thanh Nghiên.

Thanh Linh thấy thì trong lòng run lên: "Sầm Ma ma, Thanh Nghiên mang thứ gì đó nên mang phòng khi trời tối ?"

Sầm Ma ma đầu hỏi: "Ngươi thấy gì ?"

"Ta thấy gì cả." Thanh Linh đáp: " lúc đó phòng, thấy nàng đang bò từ gầm giường, nàng còn giật khi thấy nữa."

Sầm Ma ma nheo mắt.

Bảo Thanh Linh thắp nến lên, Sầm Ma ma tự cúi xuống, mò một bọc vải nhỏ từ góc tường sâu nhất.

Mở xem, Sầm Ma ma gằn.

Sau đó, bà xách bọc vải bước nhanh về chính phòng, đặt thẳng lên bàn bên cạnh Tiểu Đoạn Thị.

"Rầm" một tiếng.

Sầm Ma ma cố nhẹ nhàng nhưng đồ vật bên trong quá nặng.

Tiểu Đoạn Thị kỹ, một cây trâm vàng, một đôi khuyên tai ngọc trai, hơn mười miếng bạc vụn, trong đó lớn nhất là hai thỏi bạc.

Những miếng bạc vụn thể là tiền thưởng thường ngày, tích lũy dần, Tiểu Đoạn Thị cũng nhớ thưởng bao nhiêu, nhưng thỏi bạc , cuối cùng bà thưởng thỏi bạc năm lượng là khi con gái út bế cháu ngoại tròn trăm ngày đến thăm, đó là chuyện năm năm .

Còn cây trâm vàng và khuyên tai, chẳng là hai món bà mất đầu xuân ?

"Là lấy từ gầm giường ." Sầm Ma ma thưa.

Ánh mắt Tiểu Đoạn Thị trầm xuống: "Nha bên cạnh như , thật thất vọng. Các ngươi mang nó bán thật xa ."

Sầm Ma ma và Nguyễn Ma ma lập tức bước lên kéo .

Lâm Vân Yên nhấc thỏi bạc lên: "Người dạy dỗ nàng ?"

Tiểu Đoạn Thị khổ, lắc đầu.

Lâm Vân Yên lấy ngạc nhiên.

Bà nội nàng miệng từng lời ác, bảo bà mắng , buông lời tục tục, bà đều .

Không mắng nha phản bội cũng chẳng , điều bà nội cần học là mắng cái phủ Hứa Quốc công hổ .

Xem , vẫn cần dạy thêm cho bà.

Ngoài sân, Thanh Nghiên hành động quyết đoán cho bàng hoàng, cuối cùng cũng tỉnh , cố sức giãy giụa.

"Ta bậy, những lời đó đều là Quận chúa tự . Ta vì thương Nhị phu nhân mới... Ư ư ư!"

Sầm Ma ma phất tay, đẩy chiếc khăn nhét miệng Thanh Nghiên sâu hơn.

"Đồ là ngươi ăn cắp, bạc là ngươi lấy." Sầm Ma ma tức giận: "Ngươi còn kêu la gì nữa!"

 

 

Loading...