Yến Từ Quy - Chương 231: Phải thật cẩn trọng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:40
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chuyện ...”. Bà gượng: “Chùa Pháp An cũng xa, A Thư vẫn thường mà”.

Trần Thị bừng tỉnh, cũng gượng theo, tìm lời giải thích cho Lâm Vân Yên: "À, lẽ do Tết Vân Tĩnh và gặp nguy hiểm, Vân Yên sợ, thấy A Thư ở núi thì yên . Để nó , Ngưu bá đ.á.n.h xe cũng yên tâm”.

Xe ngựa rời khỏi Tấn gia, về phía cổng thành. Ngưu bá thấy Lâm Vân Yên sốt ruột, nên chạy xe nhanh hơn thường lệ ít. Dù , khi họ đến chùa Pháp An, cũng gần trưa. Trong chùa nhiều khách hành hương. Vị tăng tiếp khách hành lễ với Lâm Vân Yên.

"Ngũ cô nương Tấn gia còn ở trong chùa ?" Vãn Nguyệt hỏi, thấy vị tăng tiếp khách do dự, nàng bèn lấy thẻ bài từ thắt lưng : "Chúng của phủ Thành Ý Bá, đây là Quận chúa của chúng , chúng thích với Tấn gia, Tấn gia việc gấp”.

Vị tăng tiếp khách nhận Lâm Vân Yên, nhưng phủ Thành Ý Bá danh tiếng . Thấy thẻ bài, thấy xe cộ sang trọng, vị tăng tiếp khách trả lời: "Tấn thí chủ vẫn còn trong chùa, đang nghỉ ngơi ở phòng khách phía , bần tăng sẽ cho dẫn thí chủ qua đó”.

Người dẫn đường là một tiểu sa di. Ban đầu còn "Tấn thí chủ tâm địa thiện lương", thấy họ vội vã, cũng thêm, cúi đầu dẫn đường.

Phòng khách của chùa Pháp An nhỏ. Hai hàng , tổng cộng gần hai mươi gian. Hôm nay vốn vắng vẻ, đang giờ ăn, đều đến trai đường, lúc ai. Vãn Nguyệt gõ cửa phòng của Tấn Thư. Bên trong phản ứng.

"Có lẽ đến trai đường ?" Tiểu sa di lẩm bẩm, : "Tấn thí chủ ít khi đến trai đường, lẽ đến đại điện , ma ma của nàng đến trai đường lấy cơm”.

Lâm Vân Yên đưa tay đẩy cửa. Cánh cửa động đậy một chút, bật ngược trở . Cảm giác nặng nề giống như then cài, mà giống như vật gì bên trong chặn . Nàng vòng phòng khách, đập nhẹ cửa sổ, cửa sổ bật ngoài. Lâm Vân Yên thuận thế mở cửa sổ. Từ đây , trong phòng ai, cũng thấy phía cửa.

Trong tiếng kêu "Không , " của tiểu sa di, Lâm Vân Yên bám khung cửa sổ trèo .

Qua tấm màn che, đến bên cửa. Một cái tủ năm ngăn chặn cửa. Ma ma của Tấn Thư đất, nửa dựa tủ, hôn mê bất tỉnh.

"Vãn Nguyệt”. Lâm Vân Yên cất tiếng gọi.

Vãn Nguyệt giọng chuyện xảy , định học theo Lâm Vân Yên trèo cửa sổ, nhưng luống cuống tay chân, vẫn là Ngưu bá leo , kéo nàng một cái. Tiểu sa di gấp đến nỗi xoay vòng vòng, cũng quan tâm quy củ, lễ tiết. Vào phòng khách , lập tức ngây . Chuyện , rõ ràng là gặp kẻ gian .

"Chuyện ...”. Tiểu sa di sờ đầu: “Bần tăng, bần tăng tìm trụ trì”.

Lâm Vân Yên thấy, hiệu cho Ngưu bá và Vãn Nguyệt lo cho ma ma, vội gọi tiểu sa di .

"Tiểu sư phụ đúng, quả thật tìm trụ trì”. Lâm Vân Yên , : "Ngài niệm hai câu Phật hiệu, bình tĩnh , ngài gấp gáp như , trụ trì cũng ngài cho hoảng sợ”.

Tiểu sa di khẽ trả lời một tiếng. Theo lời Lâm Vân Yên, tụng hai câu "Nam mô A Di Đà Phật", gật đầu.

"Bần tăng gấp, gấp”.

Lâm Vân Yên thấy bình tĩnh một chút, : "Lúc hẳn là đều ở trai đường? Ngài tìm trụ trì, nhỏ với ngài , đừng la lên.

Nếu để khách hành hương trong chùa kẻ trộm, e rằng họ sẽ đổ xô đến xem mất mát gì , càng ồn ào thêm. Cũng cho cô nương Tấn gia”. Tiểu sa di chợt hiểu . Chùa chúng họ đề cao danh tiếng, cô nương nhà càng coi trọng thanh danh. Nếu để khác ma ma đ.á.n.h ngất, Tấn thí chủ mất tích, thì...”.

"Thí chủ yên tâm, bần tăng thế nào”.

Để lời , tiểu sa di liếc cái tủ chặn cửa. Một lúc cũng kịp di chuyển nó, vẫn là trèo cửa sổ nhanh hơn. Thân hình nhỏ nhắn khá linh hoạt, chạy đến cửa sổ, một cái lộn thấy . Lâm Vân Yên lúc mới đến ma ma. Vãn Nguyệt từng học qua chút y thuật từ Mã ma ma, xác định ma ma nguy hiểm đến tính mạng, mới cùng Ngưu bá đưa bà lên giường. Ngưu bá rót một chén , Vãn Nguyệt ấn huyệt, bấm nhân trung. Nghĩ đến tung tích của Tấn Thư, nàng c.ắ.n răng, tay càng tăng thêm lực.

Ma ma từ từ tỉnh , ánh mắt còn mờ mịt, giường mà nhận . Lâm Vân Yên ghé mặt gần hơn: “Ma ma nhận ? Ta là Lâm Vân Yên, tỷ tỷ bên nhà ngoại của Ninh Ninh”.

Nhắc đến Tấn Ninh, ma ma phần nào nhận , khàn giọng trả lời: "Cô nương nhà họ Lâm...”.

Lâm Vân Yên : "A Thư tỷ tỷ ? Các gặp chuyện gì?"

Mắt ma ma bỗng sáng lên, bà quan tâm thể, chống dậy: "Cô nương, cô nương của chúng , , nô tỳ...”.

Vãn Nguyệt đưa chén đến miệng ma ma. Ma ma uống xong, hít một sâu, thở dài . Gặp chuyện, sốt ruột là vô ích nhất. Chỉ rối , rối .

"Nô tỳ cùng cô nương đến chùa, thứ đều như thường lệ”.

"Cô nương từ đại điện về nghỉ ngơi một chút, nô tỳ cũng bên bàn chợp mắt”.

"Có gõ cửa, là khách hành hương ở phòng cuối cùng, trong phòng còn nóng, tìm sư phụ hỏi, nên mượn chúng ít nước”.

"Nô tỳ nghĩ nhiều bèn mở cửa, ai ngờ đó là kẻ gian, một cước đá nô tỳ kêu lên ”.

"Hai , lấy khăn bịt miệng cô nương, cô nương lập tức ngất ”.

"Họ bắt cóc cô nương ”.

"Làm bây giờ. Cô nương của chúng ...”.

Lâm Vân Yên xong, hỏi: “Ma ma nhớ lúc đó là khi nào ?"

Ma ma : "Nghe thấy tiếng chuông ở trai đường”.

Lâm Vân Yên suy nghĩ.

Họ đến nơi, trai đường khai trai lâu.

Hai đ.á.n.h ngất Tấn Thư, dùng tủ chặn cửa, đặt ma ma cửa, đó mang qua cửa sổ phía .

Tính tổng cộng, đến hai khắc.

Lâm Vân Yên hỏi: “Ma ma nhớ hình dáng của đó ? Cao bao nhiêu?"

"Trông khá đoan chính, dáng thấp, đúng , chòm râu nhỏ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-231-phai-that-can-trong.html.]

Trong lòng Lâm Vân Yên rõ.

Đó là thị vệ bên cạnh Lý Thiệu, tên là Canh Bảo Nguyên.

Vì ở ải Dụ Môn việc nên những bên cạnh Lý Thiệu lúc đó đều Thánh Thượng đổi phần lớn.

Canh Bảo Nguyên chính là .

Vì là mới nên tất nhiên Lý Thiệu coi trọng.

Trước đây, Lâm Vân Yên Canh Bảo Nguyên gần với Lưu Tấn, đó lấy lòng Lý Thiệu thế nào, mà cùng thăng tiến.

Canh Bảo Nguyên chỉ huy đám tay chân của , ít gây phiền phức cho Từ Giản.

Bây giờ nghĩ , lẽ chính vì chuyện của Tấn Thư, hai mới cùng mà tìm con đường "thăng tiến".

Tuy nhiên, vì là Canh Bảo Nguyên bắt cóc Tấn Thư, Lâm Vân Yên thở phào.

Vì Tấn Thư đến mức thật sự gặp nguy hiểm.

Người là bắt cho Thái tử, Thái tử còn động thì ai dám đụng đến Tấn Thư?

Nếu họ tìm côn đồ tiên phong, côn đồ đầu óc mụ mị thể quan tâm, nhưng Canh Bảo Nguyên bên cạnh sẽ để côn đồ đụng Tấn Thư.

Canh Bảo Nguyên sẽ đưa sạch sẽ cẩn thận đến mặt Lý Thiệu.

Mặt khác, Huyền Túc luôn theo dõi Thái tử, nếu Lý Thiệu gặp Tấn Thư, chuyện đúng đắn thì Huyền Túc nhất định sẽ ngăn cản.

, trừ khi đến lúc bất đắc dĩ, Lâm Vân Yên sự việc phát triển đến bước đó.

Họ dù thể cứu Tấn Thư nhưng việc Từ Giản sai theo dõi Lý Thiệu cũng sẽ lộ.

Ở Ngự Thư Phòng, Từ Giản giải thích thế nào đây?

Hơn nữa, còn thanh danh của Tấn Thư nữa.

Một khi lan truyền , đời sẽ quan tâm Thái tử thành công , chỉ cần kẻ gian bắt , mất tích một thời gian đủ tội .

Tấn gia tất nhiên thể khó Tấn Thư vì việc , nhưng thanh danh của Tấn Thư sẽ liên lụy đến nhà.

Lâm Vân Yên đuổi đến chùa Pháp An, là để giải quyết rắc rối cho Tấn Thư.

Chứ để Tấn Thư thoát khỏi phận kiếp , rơi một hố khác mà vùng vẫy.

Nàng thật cẩn trọng.

Hôm nay mưa tuyết, bên cửa sổ thấy dấu chân.

Ngoài chùa là núi, theo thông tin kiếp , Lý Thiệu trang viên của núi.

Hắn điên đến mức đó, dám giao chuyện của cho khác nắm thóp, hơn nữa nơi hoang vu, cũng hứng thú.

Canh Bảo Nguyên sẽ đưa xuống núi, trong thành.

Thế thì nhất định dùng xe ngựa.

Nghĩ , để Vãn Nguyệt chăm sóc ma ma, Lâm Vân Yên hiệu cho Ngưu bá cùng nàng.

Hai khỏi phòng khách xa thì gặp trụ trì chạy đến.

"Khiến Tấn thí chủ gặp chuyện như , bổn tự khó tránh khỏi trách nhiệm”.

Lâm Vân Yên : "Hiện tại lúc phân chia trách nhiệm, trong chùa xuống núi chỉ một đường thôi đúng ? Xe ngựa đều dừng ở thế? Có ai trông coi ?"

Trụ trì , vội động tác mời với Lâm Vân Yên: "Thí chủ bên ”.

Mọi tăng nhanh bước chân, vội vã đến cổng chùa.

Vị tăng tiếp khách cũng Lâm Vân Yên gọi đến trả lời.

"Từ khi thí chủ chùa đến giờ, ai ngoài cả”.

"Khách hành hương chòm râu nhỏ ư? Có một , đến buổi sáng, rời , đây từng đến chùa”.

"Nhảy tường ư? Chuyện bần tăng dám chắc, thí chủ xem, tường viện cao như , nếu thủ nhanh nhẹn thì quả thực là thể...”.

Nói , đến bãi đất nhỏ bên ngoài chùa nơi dừng xe ngựa.

"Vương bá”. Lâm Vân Yên gọi: "Vương bá Tấn gia”.

"Ai gọi thế?" Một ông lão từ một xe ngựa thò đầu , kỹ một chút: “Ôi chao Quận chúa”.

 

Loading...