Yến Từ Quy - Chương 24: Đỡ cho ta phải vòng vo

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:15
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay trời mưa sấm nhưng vẫn oi bức nặng nề. Gió đêm thổi qua mang theo cái nóng hầm hập khiến lòng thêm khó chịu.

Sầm Ma ma hít sâu một , cảm thấy nỗi bực tức càng đè nặng hơn.

Trong viện Tải Thọ, mọc một đứa nha liêm sỉ thế chứ?

Ngày thường, Nguyễn Ma ma lo chuyện sinh hoạt của lão phu nhân, còn Sầm Ma ma trông coi đám nha , bà vú. Bà luôn tự hào quản lý , kính trọng. Vậy mà ngay mắt bà xảy chuyện tày trời thế .

Tay bẩn, miệng lẻo, còn tham bạc.

Dù Hồng Ma ma ngóng chuyện cũng sai nhưng bà vì phu nhân và đại tiểu thư, vẫn là vì chủ nhân. Còn Thanh Nghiên? Trong lòng nó chỉ là bạc.

Biết mấy hầu xung quanh đang giả vờ tránh xa nhưng vẫn ngấm ngầm ngóng, Sầm Ma ma cố ý cao giọng: "Nghe cho rõ đây! Đây là kết cục của đứa dám ăn cắp. Dám trộm trang sức và bạc của chủ nhân còn bịa chuyện bậy."

Nói xong, bà kéo tay Thanh Nghiên lôi , cùng Nguyễn Ma ma đưa khỏi viện Tải Thọ.

Trong phòng, Lâm Vân Yên rõ từng lời.

"Sầm Ma ma đúng là khéo ăn ." Nàng nhỏ: "Không để chuyện của Nhị phòng phu nhân lắng xuống, lát nữa Nhị thẩm chắc chắn sẽ dẫn Hồng Ma ma sang nhận với ."

"Là của ." Tiểu Đoạn Thị thở dài, phần hối hận: "Nhị phu nhân đang lo hôn sự cho con, đáng lẽ đoán nó sẽ yên."

Một góa chồng như bà , tất nhiên tâm tư đều đặt con gái.

Tiểu Đoạn Thị hiểu điều đó.

"Chuyện vẫn là do Thanh Nghiên mà ." Lâm Vân Yên đáp: "Nàng tham bạc, chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."

Ánh mắt Tiểu Đoạn Thị thoáng tối .

Bà bỗng hiểu điều gì đó, bèn chăm chú Lâm Vân Yên: "Có cháu cố ý gài bẫy nó ? Những lời đó là cố ý để Thanh Nghiên ? Cháu Nhị phu nhân nhất định sẽ hỏi, mà miệng nó..."

Lâm Vân Yên phủ nhận, chỉ mỉm , nụ pha chút bất đắc dĩ.

"Sao cháu nó ăn cắp?" Tiểu Đoạn Thị truy hỏi.

Thực nàng thấy đồ lục từ tay Sầm Ma ma thôi. thể thế , nàng bèn khéo léo dựng câu chuyện: "Cháu thấy nàng lấy trang sức của ."

"Nếu thấy báo ngay?"

"Khi đó cháu bàng hoàng nên để lỡ mất cơ hội. Dù xông lục tung phòng nàng tìm đồ, nhưng chỉ cần nàng c.ắ.n răng vu oan thì khó xử." Lâm Vân Yên khẽ nhếch môi: "Cháu còn lạ gì tổ mẫu . Người trọng danh dự, ai bắt quả tang tại chỗ thì cũng chỉ xem như là một mớ hỗn loạn. Nếu là khác, cần đúng sai, cứ đ.á.n.h đuổi là xong chuyện. như thế. Người chuộng đạo lý, mắc sai lầm, luôn tự khổ vì những chuyện dây dưa rõ ràng. Con nỡ để mệt mỏi, đúng ?"

Tiểu Đoạn Thị nàng , , giận cũng chẳng xong.

"Lúc nào miệng cũng thẳng, mà việc khéo léo chẳng kém ai." Sau cùng, bà nhẹ nhàng dí lên trán Lâm Vân Yên hai cái.

Lâm Vân Yên mỉm : "Vậy cứ thẳng thắn , cho cháu đỡ khỏi vòng vo."

Tiểu Đoạn Thị bật thành tiếng.

Phải thừa nhận rằng, đôi ba câu qua với Lâm Vân Yên khiến bà nhẹ lòng hẳn, nỗi bực bội vì Thanh Nghiên phản bội cũng vơi nhiều.

Sau vài thở sâu, bà khép mắt, nghiền ngẫm chuỗi sự việc .

"Con bé , nhỏ tuổi mà lắm mưu mẹo." Tiểu Đoạn Thị vỗ nhẹ tay nàng, : "Những lời cháu chỉ nhắm Thanh Nghiên, mà còn khiến suy nghĩ về vụ mua bán ở ngõ Lão Thật."

Lâm Vân Yên đáp: "Ngõ Lão Thật là mối ăn , chúng thể bỏ lỡ. Còn chuyện Thanh Nghiên, chỉ là tiện tay xử lý thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-24-do-cho-ta-phai-vong-vo.html.]

"Một công đôi việc, khéo lắm." Tiểu Đoạn Thị gật đầu tán thưởng.

Trong gia đình, bề ngoài vẻ hòa thuận thiện, nhưng con gái cũng gả . Bước chân nhà chắc chắn sẽ chuyện như ý, nên thông minh, khéo léo một chút vẫn là chuyện .

Lâm Vân Yên khẽ, hé răng thêm. Nàng rõ, mục tiêu của chỉ Thanh Nghiên.

Bên ngoài , còn một con chim béo bở đang chờ nàng b.ắ.n trúng.

Nàng dậy gọi mấy nha vẫn đang nấp trong phòng bước .

Sau một hồi xoay sở, món ăn bàn nguội, cần hâm nóng . Bên , khi nhốt Thanh Nghiên phòng chứa củi, Sầm Ma ma lập tức đến tìm Trần thị ở viện Hàm Huy.

Tam phòng đang dùng bữa. Nghe Sầm Ma ma rõ việc Thanh Nghiên bắt quả tang trộm đồ, Trần thị suýt rơi muỗng canh.

Trời ơi! Thanh Nghiên còn trẻ thế , suy nghĩ bồng bột như ?

Lâm Vân Phương tỏ vẻ hứng thú, truy vấn ngay: "Nàng trộm cái gì? Bị bắt như thế nào?"

Trần thị vội đá chân con gái bàn. Cái con nhóc , tính tò mò còn hơn cả mèo.

Sầm Ma ma trả lời Lâm Vân Phương, chỉ với Trần thị: "Ý của lão phu nhân là ngày mai nhờ tìm một kẻ buôn nô lệ, bán Thanh Nghiên thật xa."

Trần thị đáp: "Ta nhớ ."

Sầm Ma ma khỏi, Trần thị liếc Lâm Vân Phương một cái: "Miệng con nhanh thật đấy, con xem Vân Định kìa."

Lâm Vân Định, hơn nàng hai tuổi gắp cho em gái một viên cá.

Lâm Vân Phương nháy mắt, : "Không thì gọi là Vân Định chứ?"

Trần thị bật : "Con là Vân Phương, mà thấy con xinh hiền thục hơn hai tỷ tỷ ."

Nói chuyện vui vẻ nhưng Trần thị vẫn thể ngừng nghĩ về chuyện của Thanh Nghiên. Với tính cách của lão phu nhân, trộm bao nhiêu mới đến mức bán xa chứ? Chắc chắn chuyện gì đó khác nữa.

Tất nhiên, dù đoán là , Trần thị cũng dại mà tìm hiểu. Bà chỉ mơ hồ cảm thấy sự việc thể liên quan đến những chuyện Lâm Tuần bàn với lão phu nhân gần đây.

*

Lúc , Lâm Tuần đang uống rượu với Trần Quế. Trần Quế trải qua một ngày bận rộn. Đầu tiên đến nha môn lóc với Hách Thông Phán, rằng phủ Thành Ý Bá suy xét kỹ lưỡng và tham gia, mà bản cũng tiền để hợp tác với thương nhân ngoại tỉnh, nên đành bỏ cuộc. Sau đó, đến gặp Cao An và giới thiệu cho Kinh Đại Bão.

"Ngày mai, Kinh đông gia và Cao An sẽ đến phủ Thuận Thiên để tất thủ tục. Một khi tiền trao, chuyện coi như xong." Trần Quế : "Huynh và Quận chúa cứ yên tâm."

Lâm Tuần gần đây lão phu nhân rầy la nên dám uống nhiều, thấy bèn dậy cáo từ.

Trần Quế tiễn ngoài, thong thả bước về phía nhà xí tửu lầu. Đang giải quyết thì chuyện bên cạnh.

"Người vợ mẫu ngươi chọn cho ngươi bao giờ thì về nhà chồng?"

"Làm , nhất là cưới."

Nghe thấy thế, Trần Quế bật . Vợ con, gia đình ấm cúng, thật bao, thế mà kẻ thích. Quả là còn trẻ hiểu rõ cái của việc gia đình. Hắn càng lớn càng thấm thía điều đó. Nếu sắp tới ăn phát đạt, nhất định sẽ sắm cho vợ vài bộ đồ mới và cho con một cái khóa trường thọ.

Chỉnh áo xống, Trần Quế bước ngoài. Hai cũng ngoài, nồng nặc mùi rượu, chứng tỏ uống ít. Trong ánh trăng, liếc qua, thêm vài bước đến đường lớn, chợt dừng vỗ đầu.

Nếu nhầm thì một trong hai là Tam công tử của phủ Hứa Quốc công. Vậy " nhất là cưới" là Tô Kha là kẻ khác đây?

 

 

Loading...