Yến Từ Quy - Chương 240: Chuyện tốt thành xấu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:50
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ ma ma thì bước đến phía Từ Miểu, cẩn thận giúp bà chỉnh tóc mai.
"Nghe Quận chúa tính tình , phu nhân hiền hòa như , nô tỳ nghĩ, phu nhân và Quận chúa nhất định thể hòa hợp”.
"Phu nhân yên tâm, chút thất lễ nào ”.
"Vẫn nên mau mời Quận chúa , đừng để nàng chờ lâu”.
Từ Miểu mỉm : "Bà , thật là, vui quá nên để ý ”.
Tăng nhân dẫn Lâm Vân Yên . Từ Miểu dậy, chỉnh sửa nữa.
"Hình như là nhiều năm , khi Từ Ninh Cung từng chuyện với mẫu của Quận chúa vài , ngờ đó bà ...”. Bà : “Quận chúa hình như chỉ thấy từ xa, rõ nữa”.
Hạ ma ma : "Vậy lát nữa phu nhân hãy thật kỹ nhé, chắc chắn càng càng thích”.
"Đó là tất nhiên”. Từ Miểu khẽ gật đầu.
A Giản thích cô nương , chắc chắn là đáng mến. Khi Lâm Vân Yên bước qua hành lang đến, mắt Từ Miểu lập tức sáng lên. Quận chúa thật xinh . Mọi đều nhà họ Từ di truyền , bản Từ Miểu thừa hưởng nét từ cha , ngũ quan khác tuy đến mức khắt khe, nhưng ánh mắt quả thật cao hơn một bậc. khi thấy Lâm Vân Yên, từ tận đáy lòng bà cảm thấy thật "hợp mắt". Nhìn thế nào cũng thấy vui vẻ.
Lâm Vân Yên tiến lên, mỉm chào hỏi Từ Miểu: "Nghe phu nhân đang ở chùa, bèn mạn phép đến phiền”.
Từ Miểu : "Không phiền, phiền, Quận chúa đến, vui mừng còn kịp”.
Hai phòng khách xuống. Trong chùa chỉ chuẩn nước và điểm tâm đơn giản, may mà ai để ý. Vì qua Thượng Nguyên, trong lời hỏi thăm thể thiếu những câu chuyện về ngày lễ. Từ Miểu lo lắng: "Theo lý, quà Tết nên là trưởng bối đưa, A Giản cho can thiệp, đều tự chuẩn hết”.
Lâm Vân Yên : "Quốc công gia việc quy củ, trong phủ cũng quản sự đắc lực, quà Tết thứ đều đầy đủ, phu nhân cứ yên tâm”.
Từ Miểu thở phào một . Thông thường, hai quen kéo gần quan hệ, thì sẽ bắt đầu từ những quen chung, là cách thích hợp nhất. tình hình nhà khác. Bà lải nhải về A Giản, A Giản chắc vui. về A Giản thì nên gì đây? May mà Lâm Vân Yên là giỏi giao tiếp. Nàng kinh nghiệm tiếp xúc với Từ Miểu, chuẩn ...
"Nói thật lòng, cũng lo lắng, nên xử sự thế nào”.
"Ta và Quốc công gia định , nhưng thực cũng quen thuộc lắm, càng nắm chắc và Lưu đại nhân với phu nhân rốt cuộc chung sống ”.
"Vừa cũng phân vân, nhưng nghĩ nghĩ , phu nhân là trưởng bối, là vãn bối, gặp ở chùa, đến chào hỏi phu nhân là lễ nghĩa, là hợp lý”.
"Ta nghĩ, dù sống cùng phu nhân, nhưng cũng thể thiết hơn”.
...
Từ Miểu mà lòng chợt ấm áp. Sự cẩn trọng mong xung quanh đều hòa thuận, thật giống bà bao. Hơn nữa, rõ ràng là chuyện giữa hai nhà họ Từ và họ Lưu rõ ràng, khiến Quận chúa-một nàng dâu cửa khó xử như , thật là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-240-chuyen-tot-thanh-xau.html.]
Từ Miểu thở dài: "Làm phiền Quận chúa bận tâm . Chuyện là và lão gia , phụ tính tình cứng nhắc, một khi quyết định thì đầu. Lão gia và phụ hòa hợp, cũng điều hòa , cuối cùng còn ảnh hưởng đến A Giản. Ta hòa giải với A Giản hơn, cần quá thiết cũng , một nam nhân sắp thành , quá thiết với cũng hợp, xưa nó vốn độc lập, nhưng mòng cũng đừng quá xa cách. Lão gia chắc cũng nghĩ như , chúng nợ A Giản, chúng nên cố gắng hơn”.
Từ Miểu đang , chợt nhận Lâm Vân Yên lộ vẻ do dự, như thôi. Bà khỏi dừng , suy nghĩ xem câu nào thích hợp . Lâm Vân Yên là cố ý , thấy Từ Miểu tập trung suy nghĩ, nàng càng do dự, vẻ nhưng ngại ngùng. Từ Miểu nghĩ tới nghĩ lui, tìm nguyên nhân. Nếu là chuyện khác khác, lẽ bà sẽ mỉm , bỏ qua tình huống "tế nhị" . Đối phương , thì hỏi gì? bà sắc mặt chứ? chuyện liên quan đến A Giản.
"Quận chúa”. Từ Miểu hiếm khi ép , bản cũng quen với điều đó, nhưng giọng điệu chân thành:
“Ta là sinh mẫu của A Giản, nhưng tiếp xúc với nó ít, thực cũng hiểu nó lắm. Nàng là vị hôn thê của nó, cũng đang cố gắng hiểu thêm về nó. Ta nghĩ, nàng và đều mong A Giản vui vẻ, thuận lợi, điểm tuyệt đối khá. Ta chút ép buộc, nhưng nếu nàng nghĩ đến điều gì thì ngại với . Ta dám thể đưa bao nhiêu ý kiến, nhưng ba thợ vụng cũng thể hơn một tài, lẽ sẽ thêm ý tưởng”.
Lâm Vân Yên nắm tay Từ Miểu, thở dài: "Phu nhân đúng, chúng đều mong Quốc công gia vui vẻ. Chỉ là đều hiểu ngài lắm, sức mà dùng , cẩn thận thành phản tác dụng. Người , Lưu đại nhân cũng nghĩ như . Ta chợt nhớ phụ từng , mồng một hôm đó khi các đại thần diện kiến Thánh Thượng, Lưu đại nhân tìm Quốc công gia chuyện...”.
Từ Miểu sững sờ. Giọng Lâm Vân Yên dịu dàng ôn hòa. Nàng đang tố cáo, cũng vạch trần, nàng chỉ là đề nghị Lưu Tĩnh chuyện nên cân nhắc kỹ hơn. Rõ ràng là mời Từ Giản về nhà ăn cơm đoàn viên, rõ ràng là bảo Từ Giản đừng để Thái tử Điện hạ đối xử lạnh nhạt, rõ ràng là nhắc nhở Từ Giản việc chăm chỉ, đừng để Thánh Thượng luôn lo lắng về vị trí... Rõ ràng đều là "thực lòng" quan tâm và ý , nhưng giọng điệu và thời điểm phù hợp. Đây rõ ràng là biến chuyện thành mà. Lưu đại nhân than thở, Lâm Vân Yên nàng cha xong cũng sốt ruột .
"Ta phụ , tính tình lão Quốc công gia cứng nhắc, nghĩ Quốc công gia cũng giống ngài , cũng chút thẳng thắn”.
"Theo lý vãn bối nên so đo với phụ mẫu trưởng bối, dù là đủ thận trọng nhưng dù gì tấm lòng trưởng bối cũng là mà”.
" đôi khi cũng nghĩ, cũng là vãn bối, nếu trưởng bối với như , dám trách ngài , nhưng trong lòng thấy khó chịu”.
"Hơn nữa đang ở triều đình, nhiều đại thần quan viên như , Quốc công gia ở độ tuổi vững giữa những lớn tuổi dễ dàng, còn chịu nhiều lời bàn tán như ...”.
Từ Miểu mà lòng chua xót cay đắng.
"Lão gia thật là, bày dáng vẻ đó với A Giản gì chứ?"
"Quận chúa đúng, đúng là chuyện thành , nếu là A Giản cũng sẽ phiền lòng vì những lời đó”.
"Ta bàn bạc với lão gia mới ”.
Lâm Vân Yên do dự lắc đầu, nhẹ giọng : "Người để một thời gian hãy nhắc ? Nếu Lưu đại nhân nghĩ đang gây chia rẽ...”.
Từ Miểu an ủi vỗ tay nàng: "Chúng đồng lòng, tìm cơ hội với lão gia, Quận chúa nếu cơ hội cũng khuyên A Giản. đừng quá gấp, nếu vì thế mà nàng và A Giản hòa thuận, thì . Còn Tấn nhi và A Sính nữa, nghĩ thêm cách, từ từ, lẽ thể ăn một bữa cơm đoàn viên”.
"Nói đến Lưu Tấn công tử”. Lâm Vân Yên hạ giọng hỏi: “Vết thương của công tử chứ?"
Từ Miểu tròn mắt: "Vết thương gì?"
"Ta , mồng mười hôm đó Thái tử Điện hạ ở Đông Cung nổi trận lôi đình, còn gọi Lưu Tấn công tử đến, chỉ mắng, còn động thủ, Lưu Tấn công tử Điện hạ đá một cước, hình như ở vai ”. Lâm Vân Yên : “Ta cũng vì Điện hạ nổi giận, nhiều hơn cũng dám hỏi...”.
Sắc mặt Từ Miểu càng trắng bệch. Tấn nhi Thái tử đá, tại với bà? Bà cũng là thiếu suy nghĩ, sẽ kích động đến mức tìm Thái tử lý, nhưng bà là , con trai thương thì bà chứ? Tấn nhi ở triều đình, cũng theo Thái tử việc, chọc đến Thái tử chứ? Không , bà nhất định về hỏi kỹ Tấn nhi, rốt cuộc là chuyện gì xảy .