Yến Từ Quy - Chương 242: Họ cùng giấu ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:52
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không hỏi thăm thì thôi. Vừa ngoài hỏi, Hạ ma ma chỉ cảm thấy đầu óc như vang lên tiếng "đông", "đông", giống như tất cả chuông trống của các chùa miếu trong kinh thành đều ở bên tai bà. Công tử nuôi một ngoại thất ở trong Ngõ Thủy Tiên. Công tử vạch trần trong hội học, còn đưa đến Thuân Thiên Phủ hỏi chuyện, hỏi mới bảo ngoại thất trộm đề. Công tử và Trịnh Lưu cô nương rơi xuống nước cũng lạ, nhưng công tử là theo đuổi Quận chúa, chuyện ? Quận chúa với phu nhân về chuyện lúc ở chùa.

Ôi. Rõ ràng đang bàn chuyện hôn sự của trai, em trai theo đuổi, thế thì còn thể thống gì? Quận chúa là cô nương nhỏ tuổi, chắc chắn hổ đến . Mất mặt quá. Xui xẻo quá. Nếu con gái bà mà gặp chuyện hổ như , bà thể bất chấp hết mà c.h.ử.i to.

Nói như , phủ Thành Ý Bá quả nhiên khiêm tốn đúng mực, Quận chúa cũng thiện lương ngoan ngoãn, gặp chuyện xui xẻo như cũng cố gắng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa , để lối thoát cho . với phu nhân thế nào đây?

Hạ ma ma lo lắng quá. Không gì thì . Công tử gây chuyện gì . Nếu hết từ đầu đến cuối, chẳng sẽ khiến phu nhân tức c.h.ế.t ? Nuôi ngoại thất? Gian lận? Đây là việc chính nhân quân tử thể ? Còn chuyện theo đuổi Quận chúa, tuy công tử khi đó tám phần , nhưng dù chuyện quá là hổ. Cũng khó trách Quốc công gia đêm giao thừa thà một ở phủ Quốc công lạnh lẽo, cũng chịu đến Lưu gia lộ mặt.

Dọc theo hẻm Tây Đại, Hạ ma ma chầm chậm về nhà. Hai bên trái , đèn lồng rực rỡ, đều chuẩn cho lễ Thượng Nguyên. , ngày mới là tết Thượng Nguyên. Vẫn qua Tết mà. Thật là, những chuyện phiền lòng như thể với phu nhân trong dịp Tết chứ. Không , dám , nhưng thực sự thể . Hạ ma ma đuổi những khác , chuyện riêng với Từ Miểu. Cẩn trọng, bắt đầu từ chuyện "nhẹ" nhất. "Có một ngoại thất, từ thư viện theo về kinh...”.

Từ Miểu mà mặt lúc đỏ lúc trắng, run giọng hỏi: “Ma ma chắc nhầm chứ? Tấn nhi nuôi một ở ngoài ?"

Hạ ma ma gật đầu: "Không nhầm ”.

Từ Miểu cảm thấy hoa mắt chóng mặt, nắm tay Hạ ma ma: "Nhà Vân Dương Bá ?"

Hai nhà định hôn sự, con rể nuôi ngoại thất, thế thì đặt nhà Vân Dương Bá, đặt cô nương Trịnh Lưu ở ? Đây là tát mặt ? Nếu tình cảm vợ chồng hòa hợp, nuôi ngoại thất cũng là sai. Huống chi, cô nương Trịnh Lưu còn cửa.

Hạ ma ma khổ sở : "Biết chứ, bên ngoài đều , công tử bảo ngoại thất trộm đề, còn ầm ĩ đến nha môn”.

Từ Miểu ôm ngực. Những lời , mỗi chữ bà đều rõ, nhưng ghép với , mơ hồ như ? Đợi Hạ ma ma kể rõ từ đầu đến cuối, Từ Miểu đờ đẫn lâu, lời nào. Đó là con trai bà ? Tấn nhi sẽ như ? Quá xa lạ, xa lạ đến mức bà thể kết nối với con trai . Nước mắt rơi xuống ướt đẫm áo.

"Thế mà chẳng gì”, lâu , bà lẩm bẩm, giọng nhẹ như thấy: “Chẳng gì”.

Hạ ma ma xót xa, cẩn thận ghé .

"Tấn nhi dám , lão gia cũng với , họ cùng giấu ”.

"Từ khi Tấn nhi về kinh, mấy lão gia cứ thất thần, tâm sự nặng nề, hóa là như ”.

"Xảy những chuyện , lão gia cũng khó xử ở mặt Thánh Thượng, giữa đồng liêu”.

"Phải dọn dẹp hậu quả Tấn nhi, cố hết sức giấu , ông cực khổ ”.

" giấu chứ? Tấn nhi là con trai ông , cũng là con trai , con trai sai, phụ mẫu cùng dạy dỗ. Chẳng lẽ là mẫu bao che, cho quản, cho dạy ?"

"Bởi vì mấy năm ở thư viện, và lão gia ở bên cạnh, để Tấn nhi tự do quá ”.

"Nhốt trâu mới còn muộn, Tấn nhi còn kịp dạy dỗ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-242-ho-cung-giau-ta.html.]

Hạ ma ma thấy bà như , dịu dàng an ủi: "Người đừng vội, đợi lão gia về cùng bàn bạc, xem lão gia thế nào”.

Gác chuyện Quận chúa tạm thời nhắc. Thật sự phu nhân tức đến đổ bệnh thì hỏng bét.

Lát , Lưu Tĩnh ứng phó xong với đồng liêu, trở về nhà. Vừa bước cửa, Lưu Tấn mời thư phòng.

"Mẫu phát hiện con thương , con như phụ dạy, mẫu tin ”.

Lưu Tĩnh nhíu mày: "Sao bà phát hiện? Con đến mặt bà ?"

"Sao thể. Con ở trong thư phòng, bà từ bên ngoài về, đến thư phòng tìm con chuyện, kết quả...”. Lưu Tấn bĩu môi.

Lưu Tĩnh thở dài. Phu nhân nghĩ đến chuyện khác thì giỏi, nhưng bên cạnh bệnh đau, thật sự giấu . Tấn nhi chỉ cần động tác chút tự nhiên, cũng . May mà dạy . Như thế đủ đối phó với phu nhân .

Lưu Tĩnh đến hậu viện. Trong phòng chính đèn đuốc sáng trưng. Hạ ma ma ý lui , để hai vợ chồng chuyện riêng.

"Tấn nhi thương, lão gia nên giấu ”. Từ Miểu .

Lưu Tĩnh xin : "Ta chỉ phu nhân lo lắng thôi”.

"Lo lắng cho con cái, là lẽ tất nhiên”. Từ Miểu kiên quyết: “Hôm nay mới , Tấn nhi những chuyện sai lầm gì ở ngoài”.

Lưu Tĩnh ngừng thở. Tấn nhi, cái thằng tiến bộ . Nói "mẫu tin ", mẫu rõ ràng chẳng hề tin.

"Phu nhân những gì ?" Lưu Tĩnh nắm tay Từ Miểu, nhẹ giọng hỏi.

Từ Miểu kể từng điều. Lưu Tĩnh thở dài một dài, trong mắt hiện lên vẻ mệt mỏi.

"Dạy dỗ con cái thật sự là một điều khó khăn”. Ông khổ, lắc đầu liên tục: “A Giản theo tổ phụ, chúng từng lo lắng. A Sính là con gái, dạy dỗ khác với con trai, bình thường cũng là phu nhân lo lắng hơn. Tấn nhi là dạy nhiều, còn phu nhân hỗ trợ, lúc nhỏ là đứa trẻ , ai ngờ mấy năm gặp, nó ... Ôi phu nhân, dạy con cái, còn khó hơn tự sách thi cử nhiều”.

Từ Miểu cúi đầu. là khó thật. Biết bao cha vì dạy dỗ con cái mà bạc đầu.

"Lão gia, ngài nên giấu ”. Từ Miểu : “Ngài ở triều đình công vụ bận rộn, cũng lúc thể lo hết, ngài để chia sẻ nhiều hơn”.

Lưu Tĩnh : "Phu nhân chăm lo gia đình và A Sính, bao năm qua khiến lo lắng gì, thể thi triển hoài bão trong triều, vô cùng cảm kích. Vấn đề của Tấn nhi là do xử lý , cũng bỏ qua vai trò dạy dỗ của mẫu đối với con trai. Phu nhân đúng, chúng cùng cố gắng hơn, đưa Tấn nhi về đúng đường. Hôm nay quá muộn , ngày mai gọi Tấn nhi đến, ba chúng xuống chân thành chuyện”.

Từ Miểu gật đầu. Lưu Tĩnh phòng trong rửa mặt, lau mặt một cái, lông mày nhíu chặt. Ngày mai dặn dò Tấn nhi thật kỹ, thật là thể trông cậy chút nào.

Bên ngoài, Từ Miểu nhắm mắt dưỡng thần. Bà và Lưu Tĩnh giao tiếp thuận lợi, cũng đạt sự đồng thuận. trong lòng bà, vẫn cảm thấy bất an như thế? Không thể vội, bà nghĩ thêm, nghĩ kỹ...

 

Loading...