Yến Từ Quy - Chương 248: Có gian dối
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:58
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh trăng sáng tỏ.
Lâm Vân Yên chờ mái hiên. Vãn Nguyệt nàng cung, vẻ ngạc nhiên: "Giờ ư, cửa cung sắp đóng ”.
"Hôm nay tiệc tạ ơn”. Lâm Vân Yên giải thích: “sẽ muộn một chút”.
Vãn Nguyệt xong mới gật đầu, giúp Ngưu bá chuẩn xe ngựa. Lâm Vân Yên liếc hai một cái, đầu về phía Trần Quế đang trò chuyện cùng Lâm Dư. Trần Quế lúc nãy vẻ thôi... Lâm Vân Yên cũng mới nghĩ đến.
Lúc đầu, nàng chú ý đến hàm ý trong lời của Từ Giản. Khi hiểu , nàng nhịn mà bật . Thật khó cho Trần đông gia, Từ Giản mang theo một lời "ngụ ý sâu xa" như . Chẳng mấy chốc, xe ngựa rời khỏi phủ Thành Ý Bá.
Trong Từ Ninh Cung, Hoàng Thái hậu khá ngạc nhiên khi thấy Lâm Vân Yên đến.
"Sao đến giờ ?" Bà , bảo Lâm Vân Yên xuống bên cạnh.
"Thèm ăn ạ”. Lâm Vân Yên trả lời.
"Thèm gì thế?" Hoàng Thái hậu xong bèn vui vẻ: “Thứ gì mà ở chỗ ai gia , mà phủ các con thiếu? Mau cho ai gia , mai ai gia sẽ gửi thêm cho con”.
Lâm Vân Yên khẽ mím môi, thấp giọng: "Thèm rượu cống Cổ Nguyệt ạ”.
Hoàng Thái hậu ngẩn . Xin rượu ? là ngoài dự đoán. Từ bé, Vân Yên xin kẹo, xin điểm tâm, bao giờ xin rượu cả. Thật sự lớn , uống vài chén .
"Chút rượu thưởng cho con , con lén giữ một nửa tặng cho Phụ Quốc công”. Lâm Vân Yên kéo tay Hoàng Thái hậu: “ con phụ dặn dò hạ nhân, mai khách quý đến, để khách thử hương vị...”.
“Không còn nữa, chỗ còn đủ để thử vị. Con chỉ đành vội vàng đến cầu cứu ”.
Hoàng Thái hậu xong, đến chịu nổi, đưa tay dí chóp mũi Lâm Vân Yên. là lớn , thật sự lớn . Đã chia sẻ đồ ngon với trong lòng.
"Vốn dĩ rượu là ai gia cho con, con chia cho ai chẳng đều là chia ?" Hoàng Thái hậu cố ý trêu nàng: “Thẳng thắn với phụ con là , ông chẳng lẽ vì chén rượu mà trách con?"
Lâm Vân Yên vùi mặt lòng Hoàng Thái hậu, giọng nũng nịu: "Ôi, hiểu con nhất”.
Hoàng Thái hậu đến chảy cả nước mắt, miệng kêu "Ôi chao, ôi chao" mấy tiếng. Cô bé con ở tuổi , thật khiến yêu thương vô cùng. Có trong lòng , nhưng vẫn thẹn thùng. Khiến nhịn mà trêu chọc đôi câu.
Hoàng Thái hậu trêu đủ , phẩy tay lớn tiếng: "Ai gia bảo lấy cho con”.
Bên cạnh, Vương ma ma : "Nương nương, đó chia hết , trong kho còn nữa”.
Nghe , Hoàng Thái hậu mới nhớ , thấy đôi mắt Lâm Vân Yên trong veo , bà : "Ai gia sẽ bảo báo với Thánh Thượng, lát nữa sẽ gửi tới”.
"Con cùng Tiểu Dư công công lấy rượu”. Lâm Vân Yên dậy, : “Con ở đây, sẽ khiến chê mất”.
Nói xong, nàng chạy . Hoàng Thái hậu theo, vỗ tay vui vẻ. Ra khỏi đại điện, cửa sổ bên ngoài, Lâm Vân Yên vẫn thấy tiếng của Hoàng Thái hậu bên trong. Nàng hít sâu một , nụ vẫn còn trong mắt, chỉ nét thẹn thùng dần tan biến. Giả vờ cũng , dỗ dành cũng . Nàng chỉ mong Hoàng Thái hậu vui vẻ. Mà điều khiến già vui nhất, chính là cuộc hôn sự suôn sẻ , nàng và Từ Giản đều hợp ý. Nói thì, đúng là hợp ý. Có quá khứ chung, tương lai mở lối cùng . Đã từng phu thê nhiều năm, giao tiếp suôn sẻ, chỉ cần là hiểu ngay. Chỉ là, vẫn khác cái kiểu ngọt ngào mới chớm nở mà Hoàng Thái hậu mong . Hoàng Thái hậu sự viên mãn, chắc cũng chính là những suy nghĩ m.ô.n.g lung của Trần Quế đó.
Nghĩ đến "suy nghĩ m.ô.n.g lung" và vẻ mặt khó chịu của Trần Quế, Lâm Vân Yên nhịn bật . Tiểu Dư công công nhận lệnh, vội vàng tới. Vừa thấy nụ của Lâm Vân Yên, tim ông cũng đập thình thịch. Ôi chao, chắc hẳn Quận chúa đang nghĩ đến Phụ Quốc công. Những ngày gần đây, nương nương vui nhất chính là chuyện Thánh Thượng ban hôn cho Quận chúa. Dù , thì là vì Quận chúa thích mà. Quận chúa thích, Hoàng Thái hậu bèn thích.
“Quận chúa”.Tiểu Dư công công bước lên phía : "rượu đều cất trong hầm của kho, đường ban đêm dễ , ngài chờ ở thiên điện một lát, để nô tài lấy?”
“Không cả”. Lâm Vân Yên đáp: “Công công cứ dẫn đường ”.
Tiểu Dư công công tuân theo, đồng thời cũng phái khác bẩm báo Thánh Thượng. Thánh Thượng lúc đang uống rượu cùng Lý Thiệu. Rượu ngon bụng, tinh thần ngài phấn chấn.
“Tân khoa Trạng Nguyên văn thật tệ. Trẫm bài thi đình và thi hội của , ý tưởng , trẫm xem trọng ”.
“Có một thí sinh đến từ đất Thục, thi hội chỉ bình thường, nhưng thi đình thể hiện . Trẫm chỉ đến Kinh Thành kỳ thi mười ngày, chút quen thủy thổ. Xem , đường xa vẫn ảnh hưởng ít nhiều”.
“Như thì việc triều đình trợ cấp cho thí sinh từ năm nay quả thực quan trọng”.
“Chỉ là quyết định vẫn muộn. Nếu như sớm thông báo cho quan phủ các nơi, nhiều thí sinh hẳn sẽ bớt lo nghĩ và đến kinh thành từ sớm”.
“Chuyện , trẫm khen Từ Giản vài câu. Khi đó, Lễ Bộ và phủ Thuận Thiên mỗi bên đều giữ lý lẽ riêng, vẫn là Từ Giản cầm tấu chương Ngự Thư Phòng thuyết trình”.
“Thiệu nhi, quy tắc là quy tắc, nhưng lúc mấu chốt, cũng quyết đoán”.
Lý Thiệu xong, ngụm rượu mắc nghẹn trong cổ họng. Tối nay cùng phụ hoàng uống rượu, bàn chuyện khoa cử, vốn chẳng mấy hứng thú, nhưng dù ngày ngày ở Lễ Bộ tập sự, cũng thể điều lẽ . Ngay cả khi hỏi về vài bài thi, cũng trả lời . Tuy thích lối văn quy củ của khoa cử, nhưng nhận tư tưởng và đ.á.n.h giá chất lượng thì vẫn hiểu. Vì , cuộc đối thoại giữa phụ tử họ thể xem là hòa hợp. ngờ, bất chợt nhắc tới cái tên Từ Giản. Nói Từ Giản quyết đoán, Lý Thiệu thật sự “tâm phục khẩu phục”. Người dám quyết đoán, liệu thể hai lời mà trực tiếp trói ? Nghĩ đến ngày trói chặt như bánh chưng, ngụm rượu của Lý Thiệu đúng là nuốt trôi.
Ngoài điện, Tào công công đang canh giữ. Từ xa, ông thấy một tiểu thái giám chạy tới, thì bước lên đón. Đợi rõ đó là của Từ Ninh Cung, Tào công công hỏi: “Có việc gì thế? Hoàng Thái hậu chuyện dặn dò ?”
“Quận chúa xin thêm chút rượu cống Cổ Nguyệt. Trong Từ Ninh Cung hết sạch, nương nương hỏi xem Thánh Thượng thể lấy thêm từ trong kho ”.
Tào công công đầu trong điện. Thánh Thượng và Thái tử đang uống rượu, hứng khởi vô cùng. Hoàng Thái hậu cần thêm chút rượu cống, Thánh Thượng đồng ý? Việc nhỏ thế , quấy rầy? Ông quyết định là .
Tiểu thái giám nhận câu trả lời, bèn vội vã chạy đến cửa kho rượu, lúc gặp Lâm Vân Yên và Tiểu Dư công công đang chậm rãi bước tới. Trong kho, mấy vị quản sự thái giám ở trông coi cũng đang uống rượu, náo nhiệt đùa vui chơi trò đoán quyền. Nghe Tiểu Dư công công đến việc, thấy Quận chúa theo , đại thái giám Mao công công vội vàng lấy khăn tay lau sạch dầu mỡ miệng, cung kính cúi đầu: “Quận chúa, chỗ lạnh lẽo thế để dừng chân? Người cần rượu, để tiểu nhân đưa tới là ”.
Lâm Vân Yên đ.á.n.h giá Mao công công một hồi, : “Không cả. Ta từng thấy hầm rượu trong cung bao giờ, đến đây , dạo một vòng”.
Nghe Quận chúa , Mao công công cũng tiện từ chối, mắt đảo một vòng, nhanh chóng gọi một tiểu thái giám bên cạnh: “Trác Tử, còn mau giới thiệu tỉ mỉ với Quận chúa? Quận chúa, để dẫn xem qua, tiểu nhân chuẩn rượu”.
Tiểu Dư công công đỡ Lâm Vân Yên xuống hầm rượu, Trác công công cũng theo sát bên cạnh.
“Dãy kệ là rượu cống từ đất Thục, góc là những bình đại tửu nữ nhi hồng dâng lên Thánh Thượng, để nhiều năm ”.
Lâm Vân Yên trái ngó , hỏi: “Còn rượu của Cổ Nguyệt thì ?”
Trác công công chỉ góc sâu bên : “Người thấy mấy thùng gỗ lớn đó ? Chính là chúng, cách đóng rượu của họ khác hẳn với chúng ”.
Lâm Vân Yên bước tới, giả vờ ngạc nhiên: “Thùng to như thế ?”
Nói xong, nàng dùng khớp ngón tay gõ nhẹ lên thùng. Tiếng gõ đục, bên trong vẫn còn đầy.
“Ta rượu còn nhiều”. nàng .
Trác công công đáp: “Không đủ ba thùng”.
Lâm Vân Yên khẽ gật đầu. Mao công công mang tới một bình rỗng, : “Người yên tâm, tiểu nhân sẽ dùng bình sạch sẽ, đổ đầy và phong kín miệng cho ngay”.
Nhìn thấy những bình gốm xa đang chất đống đất, Lâm Vân Yên bèn hỏi: “Mấy bình đó chiết sẵn ?”
Trác công công nghi ngờ, đáp: “ , đó là rượu dâng cho các tiến sĩ mới hôm nay”.
“Vậy phiền Mao công công nữa, lấy mấy bình đó là ”. Nói xong, Lâm Vân Yên cúi nhấc một bình lên.
Mao công công lập tức biến sắc, vội : “Bình đó còn lau sạch bụi, Quận chúa đừng bẩn áo quần. Mấy bình là phần còn , Viện Hàn Lâm lấy hết, lát nữa họ đến lấy bổ sung”.
Hầm rượu khá rộng, họ thì mới đốt đuốc chiếu sáng khu vực . Dưới ánh lửa rực rỡ, từng biểu hiện nhỏ khuôn mặt cũng thể che giấu. Sự căng thẳng hiện rõ gương mặt Mao công công.
Lâm Vân Yên thấy nhưng vạch trần, chỉ : “Họ uống rượu, cần tính toán thêm một bình bớt một bình? Ta lấy hai bình , chính là bình và bình ”.
Mao công công gượng , ánh mắt nhanh về phía một thùng gỗ khác. Liệu nên chiết thêm một bình giả nữa ? Nghĩ đến đây, ông c.ắ.n răng, bước đến thùng gỗ chứa rượu giả, mở van. Rượu từ ống chảy xuống bình, hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp hầm, ai cũng hít sâu một . Mao công công thầm nghĩ: Rượu ngon thế , Quận chúa chắc chắn phân biệt .
lúc , Trác công công bất chợt lên tiếng: “Quận chúa đang gì ?”
Mao công công , thấy Quận chúa dùng cây trâm vàng gẩy nắp bình, lập tức trợn tròn mắt.
“Rượu đưa cho , mở xem thử”. Lâm Vân Yên , ấn mạnh tay.
Nắp bình bật , mùi rượu thơm lừng bốc lên. Mao công công vội nháy mắt với Trác công công. Trác công công đổ mồ hôi hột, : “Người xem, rượu đầy ắp thiếu chút nào. Người đưa bình đây, tiểu nhân sẽ phong ngay”.
Lâm Vân Yên đáp: “Lấy một cái chén đây”.
Trác công công lúng túng: “Chuyện …”
Tiểu Dư công công hai lời, lấy một cái bát sứ úp kệ, lau sạch bằng khăn, đưa cho Lâm Vân Yên. Lâm Vân Yên rót một bát, màu rượu, ngửi hương thơm. Thực , nàng thể phân biệt , nhưng nàng tin phán đoán của Từ Giản. Ở yến tiệc tạ ơn, Từ Giản phát hiện rượu cống khi đó giống loại đây. Nàng uống một ngụm, cảm thấy rượu ngọt dịu, mềm mại nhưng giống vị rượu Hoàng Thái hậu ban.
“Lạ thật”.Lâm Vân Yên cố ý nhíu mày: "Không nhầm rượu chứ? Sao hương vị khác thế?”
Trác công công lập tức cứng . Mao công công thì mặt trắng bệch. Chẳng lẽ Quận chúa thật sự khả năng phân biệt rượu? Nàng thật sự uống điểm khác biệt? Ông cố nặn một nụ gượng gạo: “Quận chúa đùa , tất cả đều từ những thùng gỗ lớn mà , chuyện khác vị? Nếu cảm thấy đúng, để tiểu nhân đích rót cho ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-248-co-gian-doi.html.]
Lâm Vân Yên đưa bát rượu cho Tiểu Dư công công: “Công công, thử xem”.
Lúc , Tiểu Dư công công hiểu rõ tình thế. Hóa , việc “xin rượu” chỉ là cái cớ, Quận chúa thực sự rõ điều bất thường trong rượu cống. Thành thật mà , Tiểu Dư công công cảm thấy chuyện chẳng khác nào bước chân vũng nước đục. Nếu , ông nhất định sẽ khuyên Quận chúa đôi lời, vì dẫu đúng sai, việc trong cung đều là những vấn đề nhạy cảm, dễ lợi dụng. Quan hệ trong cung phức tạp, việc rượu cống giả ai liên quan đến bên nào. Chuyện triều chính Thánh Thượng lo, hậu cung hoàng quý phi chủ trì. Dù thế nào nữa, Từ Ninh Cung nên nhúng tay . đến nước , ông thể ngoài cuộc.
Nhấp một ngụm rượu, nếm hương vị khác biệt, Tiểu Dư công công thêm phần tự tin: “ thật, giống vị mà nương nương ban thưởng”.
Chợt thấy vẻ bất an càng hiện rõ mặt của Trác công công. Ông nghĩ, chắc là do trong hầm quá ngột ngạt.
"Quận... Quận chúa”. Trác công công cố gắng nặn nụ : “Tất cả rượu đều rót từ những thùng lớn , mùi vị lẽ đều giống , khác ?"
Mao công công cũng giật , nhanh chóng thêm : " , nếu thì Quận chúa thử nếm rượu trong thùng mới xem? Quận chúa tiểu nhân đổ rượu, chắc chắn thể sai ”.
Lâm Vân Yên trả lời . Tiểu Dư công công suy nghĩ một lát, tiên đổ hết rượu trong bát , để Mao công công rót . Lần nếm thử, ông nhíu mày chặt hơn nữa. Mùi vị giống với rượu Quận chúa rót lúc . khác với rượu mà Hoàng Thái hậu thưởng. Tiểu Dư công công là ngay thẳng, gì nấy. Lúc , lưng Trác công công ướt đẫm, là mồ hôi lo âu.
"Sao thể như ?" Ông : “Quận chúa, chẳng lẽ nhớ nhầm ... Tiểu Dư công công, thể cứ Quận chúa gì là ...”.
"Ta , các ngươi dùng rượu khác để lừa đúng ?" Lâm Vân Yên ngước mắt : “Sao? Nghĩ là cô nương, uống rượu? Định lừa qua mắt , giấu luôn rượu cống ?"
"Quận chúa”. Mao công công vội vàng cầu xin: “Người là oan cho tiểu nhân , tiểu nhân dám lừa ”.
là... đen đủi hết sức. Những rượu đều là để lừa những kẻ từng nếm qua rượu cống Cổ Nguyệt, Quận chúa trong đó. Ông căn bản rằng Quận chúa Ninh An sẽ đến xin rượu. Không những xin, mà còn tự tới địa hầm để lấy. Nếu thì chuẩn sẵn, gì chạy đôn chạy đáo như lửa cháy đến ? Mao công công suy nghĩ rối tung cả lên.
Lúc , ông còn cầu mong Quận chúa nhận sự khác biệt, hoặc dù phát hiện cũng la toáng lên. Ai cũng Quận chúa Ninh An dịu dàng, ỷ sủng mà kiêu, theo lý thì tính cách như đáng rùm beng, họ vẫn còn thời gian xử lý . ngờ, lời đồn là lời đồn, hôm nay Quận chúa rõ ràng theo như . Không lừa một, thì lừa hai. Bằng là tiêu đời. Mao công công ôm lấy bình rượu, hai tay siết chặt, cố gắng cho thêm chút tự tin. Nói dối, quan trọng nhất là khí thế.
"Ôi chao Quận chúa, thể như ”. Mặt Mao công công vẫn tái nhợt, nhưng lời hợp lý: “Thùng lớn bày ngay mặt Quận chúa, Quận chúa tận mắt tiểu nhân đổ rượu, nếu rượu trong thùng khác với ... Chẳng lẽ là Cổ Nguyệt lừa triều đình ? Rượu cùng một đợt gửi tới, chẳng lẽ rượu trong thùng khác ? Nếu việc lan ngoài, chẳng là hỏng bét ? Bọn họ nhạo rượu ? Có khi nào cãi với Cổ Nguyệt? Rồi đ.á.n.h ?"
Trác công công , là chân yếu sẵn hợp tác quá , đột nhiên bệt xuống đất: "Đánh ? Người Cổ Nguyệt hùa với Tây Lương? Thôi , thôi ”.
Tiểu Dư công công mà trố mắt. Một màn thế , nếu xưa nay ông vững tay thì chiếc bát vỡ tan đất . Thật sự nghĩ ông ở trong cung bao năm nay đều là nhờ dọa mà qua ? Đang định mấy câu, bỗng thấy một tiếng vang lên.
Tiểu Dư công công đầu , chỉ thấy Quận chúa một tiếng. Lâm Vân Yên cầm lấy chiếc bát từ tay Tiểu Dư công công, ngón tay khẽ buông lỏng: “bốp" một tiếng, mảnh sứ vỡ tan.
Bên ngoài hầm, các nội thị, thị vệ thấy tiếng động, bèn xôn xao hỏi han.
"Ta trẹo chân ”. Lâm Vân Yên lớn: “Đi báo với Từ Ninh Cung, chuẩn kiệu mềm đến”.
Mọi còn kịp phản ứng, tên tiểu nội thị đó hỏi Thánh Thượng lập tức lao như bay. Vãn Nguyệt chắn ở lối địa hầm, bảo những khác: "Đừng ngó nghiêng”.
Trẹo chân là cởi giày tháo tất, là chuyện bọn họ tùy tiện . Vãn Nguyệt cản cho , cũng lo lắng bên trong. Trong địa hầm, hai đấu với hai. Đừng Tiểu Dư công công ngày nào cũng ha ha, nhưng thật sợ c.h.ế.t phạm đến ông, ông thể lập tức hạ gục kẻ đó. Còn nàng thì giữ ở đây, đông tây, chỉ để tìm xem ai trong lòng sợ hãi, nhát gan , tìm đồng bọn.
Không lâu , kiệu mềm đến. Hoàng Thái hậu tin Lâm Vân Yên trẹo chân, lo lắng vô cùng, bảo Vương ma ma dẫn đến. Vương ma ma địa hầm một cái. Quận chúa vẫn . Ngược , hai nội thị canh giữ địa hầm trông vẻ .
"Hai kẻ tự ý đổi rượu cống Cổ Nguyệt, bịa chuyện, kêu rằng triều đình sẽ đ.á.n.h với Cổ Nguyệt”. Lâm Vân Yên : “Người của đủ, sợ bên ngoài còn đồng bọn, nên đành thương. Bây giờ ma ma tới, yên tâm ”.
Người của Từ Ninh Cung tới, đúng là đáng tin cậy.
"Trói hai kẻ , sẽ gặp Thánh Thượng”.
Ba câu hai lời, Vương ma ma hiểu rõ chuyện, trong lòng khỏi thầm lo. Hai tên ch.ó c.h.ế.t dám chuyện động trời trong kho rượu, thật đáng đánh, đáng phạt, nhưng để Quận chúa mặt... Bà Tiểu Dư công công một cái. Tiểu Dư công công khẽ gật đầu. Quận chúa rõ ràng là chuẩn , bây giờ khuyên can cũng muộn, chi bằng cứ để xem Quận chúa sẽ giải quyết thế nào. Chiếc kiệu mềm, cuối cùng cũng dịp dùng tới.
Trác công công chân mềm đến nổi, Tiểu Dư công công lôi lên kiệu mềm. Vãn Nguyệt hạ giọng, nhỏ với Tiểu Dư công công hai câu: "Tên cao cao đó, còn tên nữa...”.
Tiểu Dư công công lập tức chỉ hai đó: "Đến khiêng kiệu”. Để ngay mắt xem còn dám giở trò gì .
Ở một nơi khác, Tào công công hít thở khí đêm, trong lòng vô cùng thoải mái. Thánh Thượng và Điện hạ ăn xong, cùng dạo một chút cho tiêu rượu. Bầu khí hòa hợp, ánh trăng sáng rực. Quả là... Một khoảnh khắc âm thầm hai câu thơ vịnh nguyệt, tỏ vẻ phong nhã, thì ngay khoảnh khắc ...
Đối diện, một hàng vội vàng tới. Đi đầu rõ ràng là Quận chúa Ninh An, kiệu mềm là một mặc áo quần nội thị. Cho đến khi gần kề, kiệu mềm hạ xuống, nội thị đó lăn xuống, bò ngay mũi giày của Thánh Thượng. Tào công công đầu óc trống rỗng, chỉ còn câu "gặp ma ".
Lâm Vân Yên thèm Trác công công đang thất lễ mặt vua, cung kính hành lễ với Thánh Thượng và Thái tử. Thánh Thượng thấy cảnh tượng kỳ quái , khỏi hỏi: "Ninh An ? Đêm hôm khuya khoắt, chuyện gì ?"
Lâm Vân Yên : "Hai là quản sự địa hầm trong kho, tham ô của công, còn ăn xằng bậy”.
Lý Thiệu trừng mắt. Địa hầm? Tham ô của công? Chẳng lẽ là cái địa hầm đó, cái chuyện đó ? Không thể trùng hợp đến chứ? Sau đó, Tiểu Dư công công bước lên, kể đầu đuôi câu chuyện. Nghe câu chuyện , thở của Lý Thiệu càng lúc càng nặng. Sao thể trùng hợp như thế? Sao Ninh An lấy rượu sớm, lấy muộn, đúng đêm nay đến tận kho để lấy? Bất giác, sang Thánh Thượng.
Trong ánh trăng và ánh đèn đan xen, gương mặt của phụ hoàng tối sầm. Gió đêm thổi qua, Lý Thiệu tỉnh cả rượu. Thánh Thượng nhấc chân, đá văng Trác công công còn lên .
"Rượu khác ư?" Ngài hỏi Lâm Vân Yên.
"Khác”. Lâm Vân Yên trả lời: “Rượu mà con lấy đất và rượu mà rót từ thùng, cả hai đều khác với Hoàng Thái hậu thưởng cho con. Bọn chúng tưởng rằng con uống rượu, nhận sự khác biệt. Bắt nạt con thì , con quả thực hiểu rượu. bọn chúng tham ô của công, còn bịa chuyện tới cả Cổ Nguyệt, gan lớn quá . Con tin Cổ Nguyệt sẽ chuyện như , chắc chắn vấn đề ở kho”.
Mao công công sắc mặt xám như tro. Vị cô nương , lúc nãy như thế. Ông nghĩ rằng, mấy câu dọa nạt, nhắc đến mối quan hệ giữa Cổ Nguyệt và triều đình thể khiến Quận chúa hoảng sợ mà dám điều tra tiếp. Không ngờ Quận chúa vẫn dám, thậm chí trực tiếp tố cáo Thánh Thượng. Còn mượn chuyện ông bịa đặt, cho sự việc càng nghiêm trọng. Ông xong đời .
Thánh Thượng hỏi: "Theo Ninh An thấy, là bọn họ đổi rượu trong thùng?"
"Chắc là như ”. Lâm Vân Yên : “con đó đều là để dùng cho tiệc tạ ơn, nghĩ là vì bọn họ cho rằng tham dự từng nếm qua rượu cống Cổ Nguyệt, chỉ là ngờ con lấy rượu”.
Thánh Thượng sâu Lâm Vân Yên hai , đó dặn dò Tào công công vài câu.
"Đêm khuya, Ninh An cũng đừng vì bọn chúng mà tức giận”. Thánh Thượng : “Trẫm còn hai bình rượu, con cứ mang về”.
Lâm Vân Yên ngạc nhiên với phản ứng của Thánh Thượng, lập tức tạ ơn. Thánh Thượng dặn dò xong, . Ánh mắt của Lý Thiệu đảo qua vài , thêm, theo Thánh Thượng rời .
Tào công công ở , mỉm: "Trong kho, mấy con chuột sinh sôi, bẩn mắt Quận chúa, đợi lát nữa tạp gia sẽ dọn dẹp”.
Lâm Vân Yên mỉm : "Cảm phiền Tào công công”.
"Không gì”. Tào công công : “Quận chúa mau trở về Từ Ninh Cung, đừng Hoàng Thái hậu lo lắng”.
Đợi Tiểu Dư công công đưa Lâm Vân Yên xa, nụ mặt Tào công công biến mất, lạnh lùng Mao và Trác hai .
"Thật là bọn điều”. Ông mắng: “Nghĩ kho nhiều dầu mỡ thì thể nuôi các ngươi béo bở hửm? Nói xem, ai các ngươi bảo các ngươi đổi rượu?"
Mao công công sợ hãi co rúm cổ: "Không... ai cả...”.
"Không ai ?" Tào công công lạnh: “Chỉ với hai tên trộm vặt các ngươi, Quận chúa mà đích đến bắt ? Các ngươi xứng ?"
Cả kho rượu dù đập phá hết cũng ảnh hưởng gì đến Quận chúa. Quận chúa đến đây, rõ ràng là nhằm .
Hay thể , là Hoàng Thái hậu quyết định tay.
"Ngẫm ”. Tào công công : “Tạp gia dọn dẹp rượu, các ngươi nên suy nghĩ kỹ, nghĩ thông...”.
Thì đừng trách thủ đoạn của Tào công công. Dù , Hoàng Thái hậu cho lớn tiếng như , lý lẽ rõ ràng, Thánh Thượng chắc chắn cản trở. Tào công công đến kho rượu, tra xét một vòng. Quả nhiên, mấy thùng rượu đó đều động tay, rượu thật lấy , bằng rượu giả. Rượu thật còn chỉ đầy nửa thùng. Ông nếm thử rượu giả, liên tục lắc đầu: rượu giả cũng tệ, xem kẻ thiếu tiền. Không thiếu tiền, gây chuyện với rượu? Cũng chút tự thắc mắc, đến khi gặp Mao và Trác hai , hai kẻ hết sức tinh thần. Trác công công khai , kéo mấy đồng bọn trong kho.
Mao công công khai: "Có một tên gọi Hồng Thất tới tìm tiểu nhân, là Hồ công công bên cạnh Điện hạ bảo , trong tay còn lệnh bài của Đông Cung. Tiểu nhân vốn tin, nhưng mang rượu đổi cũng , nhiều thùng như , bạc đổi nổi. Dù tiền bạc thật sự, ý của Thái tử Điện hạ, thì Hồ công công liệu bỏ tiền túi ? Đã là Đông Cung đổi, tiểu nhân dám ?"
Tào công công , trong đầu chỉ còn văng vẳng một câu: ông đúng là uống rượu giả . Nếu khai thì thôi, khai là Thái tử Điện hạ? Giờ ông báo với Thánh Thượng, bảo là "con trai cưng của bệ hạ đổi rượu”.
Tào công công đưa tay xoa trán. Trách ai ? Chỉ trách chính thôi. Ông nghĩ thấu. Tính tình của Hoàng Thái hậu, dù chuyện kho xảy , cũng sẽ diễn trò . Bà xử lý theo cách . Thực là Quận chúa gây sự, gây đến đầu Thái tử... Nói Quận chúa ý đồ, chính ông cũng tin, lẽ Thánh Thượng cũng tin. mà, Tào công công nghĩ mãi vẫn hiểu ... Vì chứ? Quận chúa cần nhúng tay chuyện . Thái tử , thì là do bậy, Thái tử chịu phạt. Thái tử thì mắng, phạt, cũng là ghê gớm lắm . Dù là kiểu nào, với Quận chúa cũng lợi gì, thật sự cần thiết.
Nghĩ thông, nhưng chuyện vẫn tiếp. Tào công công bắt Hồng Thất, dẫn Hồ công công tới hỏi chuyện, cuối cùng thật giả lẫn lộn, đều bẩm báo với Thánh Thượng. Thánh Thượng một lời, chỉ đầu Lý Thiệu đang ngoan ngoãn bên cạnh.
Lý Thiệu trong lòng như trống đánh. Cho tới lúc , cũng sai ở , chỉ , vận may quá kém, Ninh An phát hiện, tố giác. Phải , nửa năm nay, tính khí của Ninh An càng lúc càng lớn. Đang nghĩ ngợi, đột nhiên hai tiếng ho khan vang lên, khiến Lý Thiệu giật , ngước mắt Thánh Thượng.
Thánh Thượng nhận chén Tào công công đưa, thuận khí cho bớt nghẹn trong họng. Lý Thiệu thấy , lòng nhói lên, quỳ phịch xuống.
"Hiểu rõ hãy ”. Thánh Thượng lạnh nhạt.
"Là nhi thần cho đổi rượu”. Lý Thiệu trả lời.
Nhìn phản ứng của phụ hoàng, giấu nổi đôi mắt tinh tường đó. Lúc , phủ nhận chỉ khiến tình hình tệ hơn, thành thật .
"Rượu cống Cổ Nguyệt hương vị khác biệt, nhi thần phụ hoàng thực sự thích”. Lý Thiệu cúi đầu, : “Phụ hoàng vẫn luôn rộng lượng, Thái hậu, các vị Thái phi, các nương nương trong hậu cung, bao giờ tiếc. Các thúc bá, hoàng quốc thích, cũng bao giờ để ai thiệt thòi, các công thần, cũng ban thưởng. Lần còn thưởng cho các tân khoa tiến sĩ. nhi thần nhỏ mọn, nhi thần để uống nhiều thêm chút rượu mà thích. Nhi thần dùng rượu kém thế, những rượu đổi cũng đều là loại , chỉ là giữ rượu cống cho uống nhiều hơn...”.