Yến Từ Quy - Chương 258: Mắt thấy mới tin
Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:07:42
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong căn phòng, bầu khí bỗng trở nên nặng nề. Lưu Tấn nhạy bén nhận lông mày của chau . Hắn khỏi tự trách thầm một tiếng "ngu xuẩn". Trịnh Lưu thật đúng là tự cho là đúng, ngu xuẩn mà . Mẹ đây tuy thường giữ trong nhà ngoài cuộc, nhưng ai dám chuyện với bà như ? Đến cả cha, cũng chỉ dùng giọng điệu dịu dàng. Cha luôn dạy ắn, chuyện cách, từ giọng điệu, thái độ đến lời , đều cần cẩn trọng. Chỉ cần lời mềm mỏng, vui lòng, mà ý định của cũng thể đạt . Lưu Tấn đồng ý với điều . Khả năng của dĩ nhiên thành thạo như cha, nhưng ít cũng học đôi phần. Gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ. Trịnh Lưu thì thế nào, đến cũng chẳng , quỷ cũng chẳng quỷ, bộ đầu óc chỉ những suy nghĩ ngu ngốc. Như thể đang thách thức, bảo nhận thế nào đây?
Ánh mắt của Từ Miểu lạnh nhiều. Bà tự cho rằng hẹp hòi, cũng chẳng kiểu bảo vệ con cái mà lý lẽ. Gặp chuyện cãi vã giữa con trai và con dâu, bà thường can thiệp, nhưng một khi can thiệp, bà cũng chẳng ngại về phía con dâu, thậm chí nhắc nhở con trai đôi câu. Rốt cuộc, mục đích cuối cùng vẫn là để gia đình hòa thuận. Tấn Nhi với tư cách là chồng, cúi đầu nhún nhường vợ, giúp đỡ vợ và em gái, điều đó cũng là bình thường.
lời của Trịnh Lưu khiến lòng Từ Miểu cảm thấy vô cùng khó chịu, cảm giác bất an càng lúc càng gia tăng. Trong một thoáng, bà thể xác định nguyên nhân của cảm giác bất an đó, bèn lạnh lùng : "Các ngươi đều xem hát, để ở nhà ? Thế , tất cả chúng cùng , ba chúng , để Tấn Nhi ở ngoài giữ cửa, thế nào?"
Không ngờ Từ Miểu như , Trịnh Lưu ngẩn một lúc, về phía Lưu Tấn. Lưu Tấn trong lòng cũng hoang mang. Ban ngày nhắn với Thái tử Điện hạ rằng "Tối nay đưa hát ở Đắc Nguyệt Lâu, thể cùng Điện hạ đến chỗ ", Điện hạ trả lời như dự liệu.
Điện hạ đáp: "Nghe hát cũng , cũng đến một chút".
Khi , lòng Lưu Tấn thả lỏng hơn nửa phần. Phản ứng của Thái tử Điện hạ cho thấy chút hứng thú với A Sính. Cuộc hẹn định, tất nhiên thể dễ dàng thất hứa. cùng... Lưu Tấn chắc chắn trong lòng. Trịnh Lưu quan sát sắc mặt của , đang do dự, trong lòng thầm mắng "đa nghi". Mẫu tính cách màng sự đời như , dẫu gặp Thái tử Điện hạ thì ? Chẳng qua cũng chỉ là chào hỏi, bà thể điều gì ? Ngược , nếu bỏ lỡ cơ hội , để Điện hạ đến vô ích, mới thật phiền toái.
Trước khi Lưu Tấn kịp lên tiếng, Trịnh Lưu vội : "Con cứ nghĩ là mẫu thích hát, cứ theo lời ".
Mặt Lưu Tấn tái . Lưu Sính bên cạnh, thấy ba qua như thế, khỏi c.ắ.n chặt môi. Cô nhận , cô , mà đề nghị của , cả tai và chị dâu đều đồng thuận. Nếu cứ tiếp tục như , sợ rằng xảy mâu thuẫn mất.
"Hay là”. Lưu Sính khẽ : “Ca ca với tẩu tẩu , ở nhà với ...”.
"Không ”.
"Không ”.
Ngay lập tức, Trịnh Lưu và Lưu Tấn cùng đồng thanh. Ánh mắt của Từ Miểu lướt qua hai , cảm giác bất an mơ hồ cuối cùng cũng dần rõ ràng hơn. Không chỉ đơn giản là hát, mà dường như còn một buổi yến tiệc nào đó. Hoặc là, đêm nay sẽ khác xuất hiện. Người đó... Tim của Từ Miểu đập liên hồi. Trong lòng bà một câu trả lời, một câu trả lời mà bà tin. Biết rõ Thái tử ngay thẳng trong chuyện nam nữ, Tấn Nhi ủng hộ khi A Sính Lễ Bộ, tối nay còn...
Không. Bà thể chỉ dựa phỏng đoán của . Tấn Nhi là con trai bà, bà thể chỉ vì suy nghĩ của mà nghi ngờ nó? Mắt thấy mới tin.
"Tấn Nhi, từ khi con dâu cửa, vẫn cùng nó ngoài bao giờ, mẫu chồng nàng dâu thiết thế cũng là chuyện lạ”. Từ Miểu hít sâu một , : “Tối nay cùng hát ".
Trịnh Lưu vui vẻ đồng ý. Lưu Tấn thấy , cũng gì thêm, gật đầu đồng ý. Giục Lưu Sính về quần áo, Từ Miểu cũng bắt đầu chuẩn . Ngồi gương, bà âm thầm suy tính. Hy vọng là bà đoán sai, hiểu lầm Tấn Nhi. Nếu Thái tử thực sự xuất hiện, thì con mắt của bà, Thái tử cũng đừng hòng gì bất kính với A Sính. Hạ ma ma giúp bà chỉnh trang, đoán ý nghĩ của bà, trong lòng cũng khá lo lắng: "Phu nhân, nếu như...”.
Từ Miểu bảo bà ghé tai , khẽ dặn dò: "Chờ lát nữa khi cửa...”.
Hạ ma ma liên tục gật đầu. Bốn trong nhà cùng cửa, phòng gác cổng chuẩn xe ngựa.
Tào quản sự chỉ huy : "Nhanh tay lên, đừng để phu nhân lỡ giờ hát".
Hạ ma ma đỡ Từ Miểu lên xe, tìm Tào quản sự.
"Có chuyện cần nhờ ông”. Hạ ma ma hạ giọng, mời Tào quản sự một bước: “Lát nữa một chuyến đến phủ Quốc công, báo với Quốc công gia rằng lão gia đang ở nha môn, những khác trong phủ đều Đắc Nguyệt Lâu hát, mời Quốc công gia tới một chuyến".
Tào quản sự xoa xoa tay, : "Không trốn tránh, nhưng tám phần là Quốc công gia sẽ tới, phu nhân thêm đau lòng thôi".
"Ông chỉ cần truyền lời, cứ hát đông, sợ gặp của triều đình”. Hạ ma ma : “Chỉ công tử ở đó sợ ứng đối chu , nhỡ lỡ mất quan trọng nào...”.
Tào quản sự thì liếc Từ Miểu một cái. Theo ông thì, phu nhân đúng là một bên tình nguyện.
"Ta sẽ một chuyến, nhưng mời , dám hứa".
Hạ ma ma đưa cho ông một bao lì xì đỏ: "Nhờ ông, trong phủ chuyện gì quan trọng, phu nhân cũng chẳng mấy ai tin tưởng để giao phó".
Tào quản sự , mặt già đỏ bừng. mà. Trong phủ đều lời lão gia, công tử, nhiều chuyện đều giấu diếm phu nhân và tiểu thư. Lần , phu nhân tự phát hiện những chuyện của công tử. Lão gia giữ chân phu nhân, thể gọi bọn họ đến mặt phu nhân mà răn dạy vài câu. Chỉ là màu, răn vài điều là coi như xong. Hai quản sự khác thái độ bề ngoài còn hơn ông, nhưng đóng kịch càng lộ liễu. Còn ông, lẽ mặt mang thêm hai phần áy náy, nên phu nhân mới nhớ đến ông, hôm nay chuyện thì tìm đến.
"Bà cứ yên tâm, nhất định sẽ truyền lời". Tào quản sự nhận bao lì xì.
Dù , chuyện cũng đơn giản, đẩy thì thật chẳng . Hạ ma ma cảm ơn một tiếng. Những ngày , , cũng chỉ Tào quản sự là đáng tin nhất. Chỉ là truyền một câu , ông đến mức chỉ nhận tiền mà , còn về phía Quốc công gia... Phu nhân , nếu như Quốc công gia hôm qua thực sự nhận Thái tử gì , mà bảo tiểu thư mau chóng về nhà thì ngài sẽ hiểu hàm ý.
Đỡ Từ Miểu lên xe, Hạ ma ma tự lên chiếc xe ngựa phía , đối diện với Tô ma ma bên phía Trịnh Lưu.
"Tỷ gì với Tào quản sự thế?" Tô ma ma thuận miệng hỏi.
Hạ ma ma cũng thuận miệng đáp: "Nói vài câu chuyện phiếm thôi".
Dù Quốc công gia hiểu , thì trong lòng bà vẫn mong rằng, tất cả chỉ là phu nhân nghĩ nhiều...
Một đoàn đến Đắc Nguyệt Lâu. Lưu Tấn buổi chiều đến đặt một gian phòng riêng. Tiểu nhị vui vẻ dẫn , vội vàng mang bánh lên.
Từ Miểu để Lưu Sính cạnh , với Trịnh Lưu: "Bảo Tấn Nhi bên trong , ngoài hành lang để chê".
Trịnh Lưu để ý. Dù Lưu Sính cũng ở đây, Lưu Tấn cũng thôi. Rất nhanh, bên bắt đầu hát. Diễn viên sân khấu, hát diễn xuất, thiếu phần đặc sắc, khiến khách trong các gian phòng riêng bên cạnh, khách đại sảnh đều vỗ tay ngớt. Chỉ riêng phòng của Lưu gia, tiếng vỗ tay lác đác nhưng nhiệt tình. Không một ai tâm trạng để ý đến sân khấu.
Lưu Tấn và Trịnh Lưu vốn mỗi đều tính toán riêng, Từ Miểu thì lo cho họ, lo cho Thái tử, càng lo cho Từ Giản, nên thể tập trung , Lưu Sính tinh ý, nhận khí , cũng yên tâm hát? Bánh trái ai động đến, thì uống hết nửa bình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-258-mat-thay-moi-tin.html.]
Lưu Tấn rót thêm cho , cầm ấm lưng lửng : "Con gọi mang thêm".
Nói xong, xoay định mở cửa.
Cộc cộc.
Bên ngoài gõ cửa hai cái. Lưu Tấn và Trịnh Lưu nhanh chóng trao đổi ánh mắt. Từ Miểu thấy, môi khẽ mím . Lưu Tấn mở cửa, Từ Miểu vượt qua dáng của mà ngoài, thở như ngừng . Người đến Từ Giản. Đó là một công tử trẻ tuổi, áo quần hoa lệ. Từ Miểu từng gặp Thái tử, nhưng bà chỉ cần qua , đến chính là Lý Thiệu.
Lưu Tấn giả vờ ngạc nhiên, cung kính chào Lý Thiệu: "Điện hạ tới đây ?"
Lý Thiệu bước thẳng gian phòng, thấy trong phòng ngoài Lưu Sính còn hai khác, khỏi nhướn mày.
Lưu Tấn cứng đờ, vội vàng giới thiệu: "Đây là mẫu , đây là thê tử ...”.
Từ Miểu dậy, kiềm nén trái tim đang đập dữ dội mà chào Lý Thiệu. Lý Thiệu khẽ gật đầu, đó Lưu Sính một cái. Cô nương Lưu Sính qua thật chẳng gì nổi bật, vốn dĩ Lý Thiệu chẳng để mắt. là em gái ruột của Từ Giản đó. Hôm qua ở Lễ Bộ, mới liếc Lưu Sính vài cái, còn kịp hiểu rõ, Từ Giản lạnh lùng bảo Lưu Sính rời . Lý Thiệu vì mà vô cùng bực bội. Hắn tin rằng thể thu phục một cô gái nhỏ như . Đợi đến khi Lưu Sính lời , sắc mặt của Từ Giản hẳn sẽ thú vị. Chính vì thế, hôm nay Lưu Tấn nhắn lời tới, Lý Thiệu nghĩ ngợi mà đồng ý ngay. Ai ngờ đến nơi, chỉ em gái, còn cả già và vợ, bà còn nửa che nửa chắn Lưu Sính. Theo Lý Thiệu thấy thì Từ phu nhân coi là . Hắn thậm chí còn gì với Lưu Sính. Có một bà gà mái bảo vệ con như thế , còn thể gì? Lý Thiệu trong lòng c.h.ử.i rủa Lưu Tấn thậm tệ. đến đây, tất nhiên thể cứ thế bỏ .
"Lấy thêm ghế". Lý Thiệu .
Lưu Tấn gọi tiểu nhị. Rất nhanh, cửa đẩy . Một khiêng một chiếc ghế lớn , đặt ở giữa, phủi phủi lớp bụi thấy đệm, với Lý Thiệu: "Mời Điện hạ ".
Giọng chút quen thuộc. Lý Thiệu trừng mắt một cái, mặt lập tức dài .
"Người bên cạnh Từ Giản ?" nghiến răng . Tùy tùng đến, còn Từ Giản ? Nhìn phía cửa, đang cầm ấm bước , chính là Từ Giản. Lý Thiệu nào còn tâm trạng mà nữa?
"Tan triều mà còn gặp Phụ Quốc công, thật là trùng hợp". Lý Thiệu lạnh lùng .
Từ Giản liếc trong phòng, hành lễ với Lý Thiệu, hờ hững : " là trùng hợp".
Lưu Tấn há miệng, Từ Giản xuất hiện một cách khó hiểu, đầu óc choáng váng. Từ Giản đến đây? Đây Lễ Bộ...
Chậc.
Xem , cha đúng. Từ Giản quá tinh ranh, chắc chắn là do gặp hôm qua ở Lễ Bộ khiến sinh nghi. Nghĩ , Lưu Tấn liếc Trịnh Lưu một cái, trong bụng đầy oán giận: Ngày lành chọn, đ.â.m đầu hôm nay. Bây giờ thì xong , phiền toái lớn. Trịnh Lưu bĩu môi. Trách nàng gì? Đâu nàng gọi Từ Giản đến. Nói , một Lâm Vân Yên, một Từ Giản, đều như khả năng tiên tri ? Trong vườn Chương Bình, Lâm Vân Yên rơi bẫy, còn khiến nàng chịu thiệt lớn. Bây giờ, Từ Giản xuất hiện vô duyên vô cớ ở đây...
Chỉ Từ Miểu, bà nắm lấy tay Lưu Sính, trái tim lo lắng, bất an cuối cùng cũng đặt xuống. A Giản hiểu ý của bà. A Giản cũng đến. Có A Giản ở đây, hôm nay sẽ chuyện gì xảy . Đồng thời, sự thất vọng và buồn bã mãnh liệt cũng dâng lên từ đáy lòng bà. Tấn Nhi cuối cùng phụ lòng tin của bà. Mắt thấy mới tin. Đây do bà tưởng tượng, mà là tự mắt thấy. Thái tử xuất hiện ở đây, ánh mắt A Sính đầy bất thiện. Đó là sự yêu mến đơn thuần, mà là sự chiếm đoạt và thưởng thức, Thái tử thậm chí thèm giấu giếm, tất cả đều lộ rõ ràng. Tất nhiên, họ chỉ ngăn chặn những điều xảy , chứ đối đầu với Thái tử.
Từ Miểu suy nghĩ một lúc, : "Mời Điện hạ , A Giản cũng xuống chuyện ".
Không khí căng thẳng dịu .
Lý Thiệu : "Một nhà các ngươi hát , còn việc ".
Lưu Tấn thì định giữ , nhưng thấy Từ Giản chắp tay hành lễ: “Cung tiễn Điện hạ", liền một mạch, chút do dự.
Lưu Tấn: ...
Lý Thiệu nhanh chân bước , Lưu Tấn chỉ thể theo tiễn đến tận ngoài phố.
"Xảy chút sai sót". Lưu Tấn thấp giọng với Lý Thiệu.
Lý Thiệu gằn: "Vậy sai sót thì thế nào?"
Lưu Tấn cứng họng. Chuyện thì , nhưng bảo tự dự định... Hắn thể mở miệng. Lý Thiệu thấy, im lặng một lúc, đột nhiên lớn. Hắn thẳng mắt Lưu Tấn, nụ bỗng tắt ngấm, chỉ còn sự lạnh lẽo: "Ngươi đây , ngươi chỉ tiện miệng , là Canh Bảo Nguyên tự ý hành động, bây giờ thấy . Lưu Tấn, ngươi là kẻ gan , gan nhận đúng ?"
Nói xong câu đó, thấy mặt Lưu Tấn trắng bệch, phản chiếu ánh đèn lồng lớn treo cửa rạp hát, khiến cả u ám.
"Ta nên là đ.á.n.h giá cao ngươi, đây xem thường ngươi ?"
Nói xong, Lý Thiệu xoay bỏ . Lông tơ gáy Lưu Tấn dựng , giơ tay lau mồ hôi lạnh trán. Không , vai đau nhức âm ỉ. Chuyện , thành hỏng bét. May mà dạo gần đây và Điện hạ khá nhiều, giao tình ở căn nhà , trong mắt Điện hạ vốn cũng chẳng đắn... Nghĩ , Lưu Tấn ngẩng đầu lên lầu.
Tên Từ Giản đó.
Trong phòng riêng, Từ Miểu thỉnh thoảng Từ Giản. Bà nhiều điều , chỉ là A Sính và Trịnh Lưu ở đây, tiện mở lời. dù nữa, bà nhất định chuyện với A Giản cho rõ ràng. Chợt, Từ Giản đầu Từ Miểu, hỏi: "Mẫu thích hát ?"
Từ Miểu lắc đầu.
"Vậy thì nữa”. Từ Giản dậy: “Mấy hôm trong phủ dọn dẹp kho, tìm thấy vài món của mẫu , ngươi đến xem sắp xếp nhé".
Từ Miểu thuận thế đồng ý, kéo tay Lưu Sính : "Đi cùng mẫu một chuyến".