Yến Từ Quy - Chương 271: Là một kẻ điên

Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:07:57
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Vân Yên xuống. Nhìn thoáng qua, thể thấy tinh thần của Từ phu nhân kém hơn so với nhiều. Điều cũng là lẽ thường. Con trai đột ngột gặp những chuyện thế , ai mà lo lắng, đau lòng cho ? Trái , Lưu Sính dù hốt hoảng nhưng vẫn kiên cường chịu đựng. như Từ Giản từng với Lâm Vân Yên, Lưu Sính một loại nghị lực khác thường. Nghĩ , Lâm Vân Yên liền : “Ta Quốc công gia nhắc đến nàng, nàng dù còn trẻ tuổi, nhưng nghị lực”.

Hai má Lưu Sính lập tức đỏ bừng. Đại ca thực sự từng khen nàng như thế ? Nghị lực ư? Nàng thật sự điều đó ư? Chính nàng cũng chẳng hề

Lâm Vân Yên khẽ .

Nghị lực của Lưu Sính giống với sự kiên định, quyết đoán dứt khoát mà thường đến. Nàng thiên về sự nhẫn nhịn và thói quen. Ngày , khi Từ phu nhân xảy chuyện, Lưu Sính cũng từng hoang mang rối bời, việc cân bằng giữa nhà chồng và nhà đẻ vô cùng khó khăn. Nàng thể dùng sức mạnh để phá vỡ cục diện, thể dùng ý chí để mở một lối thoát, nàng chỉ theo bản năng giữ lấy cả hai, dù khổ sở, khó khăn đến cũng c.ắ.n răng chịu đựng.

Từ phu nhân cô con gái nhỏ, ánh mắt dịu dàng: “A Sính của chúng thật giỏi giang”.

Mặt Lưu Sính càng đỏ hơn, nàng siết c.h.ặ.t t.a.y mẫu : “Con giỏi hơn nữa”.

Chỉ như , mới thể giúp mẫu vượt qua khó khăn . Hạ ma ma rót cho cả ba . Trà ở chùa là loại thô, nhạt vị. Từ phu nhân hai tay nâng chén, nhấp từng ngụm nhỏ, ánh mắt phần đờ đẫn, thể thấy lòng bà đang hoảng loạn. Lâm Vân Yên thấy tất cả.

Những lời khuyên nhủ và lý lẽ lớn lao, Từ Giản và Lưu Sính hẳn nhiều, Từ phu nhân cũng chịu lọt tai. Nếu thật sự hiểu hoặc hiểu, lúc bà chắc chắn sẽ giận dữ, ồn ào, ép buộc khác theo ý . Từ phu nhân hề . Chính vì bà hiểu rõ chuyện, điều gì thể , điều gì thể , nên lòng càng thêm đau đớn và lo lắng. Càng hiểu rõ sự nặng nhẹ, lòng càng quặn thắt. Thế nhưng, giờ đây bà thậm chí thể bộc lộ cảm xúc thật sự của . Hai mặt bà đều là bên đối lập với Lưu Tấn, nếu bà vì Lưu Tấn mà lóc đau buồn, những mặt e rằng cũng sẽ đối diện . Bà đành giam cảm xúc trong lòng.

Lâm Vân Yên hiểu rõ. Trong tình cảnh , lý lẽ chỉ càng thêm nặng nề, khuyên nhủ nhiều hơn cũng chỉ là vô ích. Lâm Vân Yên quyết định với Từ phu nhân chuyện khác.

“Lần kể với phu nhân rằng, và Quốc công gia đính hôn lâu, vẫn hiểu rõ về ”. Lâm Vân Yên nhoẻn miệng nhẹ, đôi mắt cong cong, nét thẹn thùng thoáng hiện khuôn mặt, cùng là vẻ điềm nhiên và cởi mở: “Gần đây gặp thêm vài , dường như hiểu thêm chút ít. Phu nhân ?”

Từ phu nhân , ngẩn trong giây lát. Ngay cả Lưu Sính cũng lộ vẻ kinh ngạc. Nàng cứ ngỡ tẩu tẩu sẽ xoay quanh chuyện của Nhị ca, ngờ chuyển sang kể về Đại ca?

Từ phu nhân tất nhiên nể mặt Lâm Vân Yên: “Thật ? Kể cho ”.

Lâm Vân Yên chậm, suy nghĩ.

“Chàng uống rượu giỏi, rượu gì cũng uống . Lần mang cho rượu Cổ Nguyệt cống do triều đình ban thưởng…”

“Chàng ăn cá tôm, thích, mà là thấy quá phiền phức. Trước đây học hành, luyện võ, thời gian luôn eo hẹp, chẳng lúc nào để ăn uống tử tế”.

“Giờ nhàn rỗi hơn, thói quen cũng hẳn đổi, nhưng đầu bếp cũng điều đó, thường chả cá, chả tôm, nấu thành canh ngon và ngọt”.

“Ngày mưa thì dễ chịu, nhất là mấy hôm nay, ẩm lạnh, ôm lò sưởi nhỏ để ủ ấm chân mới thoải mái ”.

Từ phu nhân lắng chăm chú. Lúc đầu, bà là vì nể mặt Lâm Vân Yên mà chú ý, nhưng dần dà, bà cuốn câu chuyện. Đối với chuyện của Từ Giản, bà thật sự hiểu quá ít, nhiều khi gì đó nhưng bất lực. qua lời kể của Lâm Vân Yên, hình ảnh của con trai vốn nên quen thuộc nhưng quá xa lạ , từng chút từng chút một hiện lên trong tâm trí bà. Bà thêm nhiều hơn nữa. Tâm trí đặt câu chuyện , Từ Miểu nghĩ ngợi vì Lâm Vân Yên hiểu rõ đến thế. Chỉ là một đôi phu thê cưới, chỉ vài gặp mặt ít ỏi kể từ khi ban hôn, thật sự thể hiểu đến mức ?

Lưu Sính thì suy nghĩ một thoáng, nhưng cũng chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Thứ nhất, nàng còn nhỏ tuổi, từng trải qua chuyện như . Thứ hai, ánh mắt của Lâm Vân Yên thu hút nàng. Khi nhắc đến Đại ca, ánh mắt của Đại tẩu như vương đầy những tia sáng lấp lánh. Những tia sáng chứa đầy niềm tin và hân hoan. Rơi lòng nàng, chúng cũng lan tỏa, khiến Lưu Sính tự chủ thêm nhiều điều hơn nữa.

Hạ ma ma thỉnh thoảng rót thêm , mỗi xoay , viền mắt bà hoe đỏ. Quận chúa thật bao. Chẳng trách Quốc công gia từng , để Quận chúa đến chùa cùng bầu bạn với phu nhân.

Lâm Vân Yên chậm rãi kể nhiều điều. Đương nhiên, thể là những gì nàng mới phát hiện trong vài ngày nay, mà phần nhiều là những cảm ngộ nàng tích lũy qua năm tháng, nàng chọn lọc kể cho Từ phu nhân .

Kể xong ba khắc, nàng : “Trước mắt chỉ bấy nhiêu thôi. Sau nếu phát hiện thêm điều gì, sẽ thêm với phu nhân và Sính ”.

Từ Miểu cảm thấy lòng ấm áp, trả lời một tiếng “Được”.

Lâm Vân Yên chớp chớp mắt: “Những điều , các đừng với Quốc công gia nhé, sẽ nhạo mất”.

Từ Miểu khẽ . Tình ý giữa đôi trẻ, thật đẽ bao.

“Ta cũng chẳng gì để trao đổi”. Từ Miểu hồi tưởng một lúc, cuối cùng mở lời:

“Ta kể cho Quận chúa về lúc A Giản còn ở trong bụng nhé. Lúc m.a.n.g t.h.a.i nó, ban đầu chẳng mấy cực khổ, ít khi buồn nôn, khẩu vị cũng khá , thứ đều yên . Cho đến khi cảm nhận nó thì động tĩnh của nó cũng lớn. Ta còn bảo với mấy ma ma, phụ lẽ sẽ thất vọng thôi, đứa trẻ ngoan ngoãn trầm lặng thế , e rằng là một cô nương mất. Mấy ma ma đều tính toán như . Đến tám tháng, bỗng nhiên đổi tính tình, vùng vẫy lung tung, tay đ.ấ.m chân đá, ngày nào cũng náo loạn dữ dội. Sự náo loạn đó suýt chút nữa khiến trở nên ngơ ngẩn…”

Nói đến đây, Từ Miểu khựng , nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, bà đưa tay lau một cái, kể tiếp. Thật , bao nhiêu năm qua, bà hiếm khi nhớ thời gian m.a.n.g t.h.a.i Từ Giản. Lần đầu nhưng chia lìa, cảm giác đau đớn thực sự khó mà chịu đựng nổi. Bà sợ đau, nên dám nghĩ đến. hôm nay, lẽ là khi cảm xúc đang hỗn loạn, bà vô thức tìm một lối thoát, nên hiếm hoi nhắc đến những điều . Lâm Vân Yên và Lưu Sính đều chăm chú lắng , là vì quan tâm đến Từ Giản, là vì quan tâm đến Từ Miểu. Cách giúp đỡ Từ Miểu nhiều, đây là điều nhất mà họ thể ngay lúc .

Trời gần về trưa. Lý Thiệu trở về cung. Từ cửa Bắc cung tiến , thẳng đường về phía Nam, về phía Ngự Thư Phòng. Tào công công nhận tin, đoán tâm ý của Thánh Thượng, bèn che ô đón. Được nửa đường thì gặp ngay Thái tử Điện hạ đang tới. Lý Thiệu ướt đẫm, tiểu nội thị theo phía , che ô thì xong, mà che cũng .

Tào công công liền hỏi: “Điện hạ thành thế ?”

“Phụ hoàng ở Ngự Thư Phòng ?” Lý Thiệu hỏi một câu, lẽ vì mưa dầm nên giọng chút khàn: “Phụ hoàng đang tức giận ? Ta gặp ngay”.

Tào công công đáp: “Thánh Thượng quả thực tức giận”.

Ngoài , ông thêm gì nữa, cũng nhắc nhở Thái tử nên chỉnh trang dung nhan khi diện thánh. Nếu thật sự để Điện hạ về Đông Cung sửa soạn kỹ càng mới gặp, thì lửa giận trong lòng Thánh Thượng e rằng càng tăng thêm ba phần.

Vừa dẫn Lý Thiệu , Tào công công hỏi: “Nô tài , ngài tới Vĩnh Tế Cung? Đó… đó nơi ngài nên đến ”.

Không lâu , hành tung của Thái tử truyền đến Ngự Thư Phòng. Thánh Thượng Thái tử đến Vĩnh Tế Cung, ngoài sự giận dữ, còn đôi phần kinh ngạc, nhưng cũng sai đến Vĩnh Tế Cung “mời” Thái tử về.

Không cần thiết. Ngài chỉ , Lý Thiệu rốt cuộc khi nào sẽ tự xuất hiện. Lý Thiệu Tào công công hỏi nhưng trả lời, chỉ cúi đầu trầm mặc mà . Đến nơi, Tào công công thông báo, Lý Thiệu hành lang, hít sâu một mùi mưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-271-la-mot-ke-dien.html.]

Lý Tuấn đúng là một kẻ điên. Lý Thiệu nhận điều đó, cũng điều đó, Tam bá nhốt lâu ngày của căn bản bình thường. Đương nhiên, lẽ vốn dĩ điên, nên mới giam cầm. Nhân và quả, Lý Thiệu thể rõ ràng, nhưng kết luận lớn lao nặng nề đọng trong lòng . Một kẻ điên thể dạy điều gì ? Lý Thiệu khẩy đầy khinh bỉ. Nghe theo lời Lý Tuấn? Thế thì cũng hóa thành kẻ điên mất. Hắn đường đường là Đông Cung Thái tử, vì học theo dáng vẻ điên cuồng của Lý Tuấn?

Trong Ngự Thư Phòng, Thánh Thượng day day ấn đường, : “Cho nó , ngươi ngoài canh giữ, cho tùy tiện ”.

Tào công công lệnh.

Lý Thiệu bước trong, hai lời, quỳ xuống ngay. Hắn cúi đầu, để mặc những giọt nước từ tóc từ má nhỏ xuống nền gạch lạnh lẽo. Thánh Thượng dựa lưng ghế, bảo dậy, cũng hỏi gì, chỉ để Lý Thiệu quỳ đó suốt hai khắc, mới buông ngự bút, tạm ngừng phê duyệt tấu chương.

“Ngươi tự khai, để trẫm hỏi ngươi trả lời?” Thánh Thượng cất tiếng hỏi.

Lý Thiệu khẽ cử động cổ. Hắn quỳ khó chịu. Từ nhỏ đến lớn, phạt nhiều, mà phạt quỳ càng hiếm, hiếm đến mức từng quỳ lâu như hôm nay. Huống hồ ướt sũng, xương cốt, da thịt đều đau ê ẩm. Thế nhưng, hề nhúc nhích. Hắn hiểu rõ, giờ khắc , nhất định quỳ như thế.

“Xin phụ hoàng cứ hỏi”. Lý Thiệu đáp: “Nhi thần trong lòng rối bời, bắt đầu kể từ ”.

Trong Ngự Thư Phòng, chỉ còn là cuộc đối thoại giữa cha và con.

“Chuyện về căn nhà đó, ngươi ?”

“Nhi thần rõ, là tới theo Lưu Tấn. Khi đó, nhi thần nghĩ ngợi nhiều như ”.

“Tối qua uống nhiều quá, họ tới khám xét, nhi thần gì. Đến khi tỉnh thì ở trong phủ Thuận Thiên”.

, khi rời phủ Thuận Thiên, nhi thần bèn gặp Nhị bá phụ. Khi đó, cửa cung còn mở, lòng nhi thần bấn loạn, phạm sai lầm, định nhờ Nhị bá phụ mặt cầu xin phụ hoàng tha tội. Nhị bá phụ trách mắng nhi thần một trận, sai chính là sai, bảo nhi thần tới nhận với phụ hoàng”.

“Vì tới Vĩnh Tế Cung?”

Lý Thiệu nuốt một ngụm nước bọt, đáp: “Nhi thần chỉ , một hoàng tử phạm lớn sẽ kết cục như thế nào”.

Nghe , lông mày Thánh Thượng nhướn lên. Câu trả lời quả thật ngoài dự liệu của ngài.

“Vậy ở Vĩnh Tế Cung, ngươi nhận điều gì?” Không vội chất vấn, Thánh Thượng thuận theo lời Lý Thiệu, truy hỏi tiếp.

Lý Thiệu hít sâu một : “Không lắm, giam ở Vĩnh Tế Cung thật sự . Nơi đó hoang tàn. Cũng là cung thất hoàng gia, nhưng Vĩnh Tế Cung nhân khí, cái khí nặng nề … Nhi thần dù từng tới lãnh cung, nhưng nghĩ chắc cũng chỉ thê lương đến mà thôi. Sau khi bước , nhi thần lâu ngoài sân , mưa lớn trút xuống, cảnh tượng cô tịch đến cả một con chim cũng . Nhi thần thích nơi huyên náo, chỗ đó thực sự quá yên ắng, yên ắng đến mức khiến sợ hãi”.

Nghe xong, Thánh Thượng hỏi: “Ngươi gặp Lý Tuấn ?”

“Gặp ”. Lý Thiệu quyết định thật: “Hắn là một kẻ điên. Hắn la hét om sòm nhưng là kẻ điên. Ở nơi đó quá lâu, nổi điên cũng chẳng gì lạ”.

“Hắn gì với ngươi?”

“Chỉ là những lời ngông cuồng”. Lý Thiệu : “Hắn về hoàng tổ phụ, về phụ hoàng, về những khác của phụ hoàng, những chuyện linh tinh vô nghĩa”.

Thánh Thượng nhạt, mấy ngạc nhiên về tính khí của Lý Tuấn: “Vậy mà ngươi vẫn lâu như thế ?”

“Nghe lâu”. Lý Thiệu đáp: “Nhi thần chịu , chỉ là ở lâu trong chốn giam cầm thì sẽ biến thành như thế nào”.

Những lời quả thực là sự thật. Hắn lời Lý Tuấn , nhưng tuyệt nhiên tin những lời đó. Hắn chỉ tò mò về trạng thái sợ hãi kích động mà Lý Tuấn miêu tả, dừng ở sự tò mò mà thôi. Dẫu , Lý Tuấn cũng là bậc trưởng bối của . Những gì Lý Tuấn trải qua, chỉ thể dùng để đối phó với hoàng tổ phụ. Còn phụ hoàng của , Lý Thiệu nghĩ, chắc chắn hiểu rõ hơn bất cứ ai.

“Ngươi cho rằng trẫm sẽ giam ngươi ?” Thánh Thượng hỏi.

Lý Thiệu nghĩ ngợi một chút, đáp: “Nhi thần phạm sai lầm, tất nhiên chịu phạt. Nếu phạt quá nhẹ sẽ khiến tâm phục khẩu phục. Giam giữ cũng là một cách xử lý”.

“Xem ngươi nghĩ thông ,” Thánh Thượng dậy, từ phía bàn lớn bước , tiến đến bên cạnh Lý Thiệu, từ cao xuống: “Vậy khi xảy chuyện, ngươi nghĩ đến những điều ?”

Lý Thiệu cúi gằm đầu xuống. Hắn dám thẳng mắt Thánh Thượng, chỉ ậm ừ đáp: “Ngã một , khôn một chút”.

Thánh Thượng hồi lâu, đặt tay lên đoạn cổ lộ của . Nước mưa lạnh buốt lạnh thấu cả lòng ngài.

“Bao năm qua, trẫm cố gắng một phụ ”. Thánh Thượng cất lời, từng chữ một, giọng khàn đặc: “Trẫm nhớ đến mẫu hậu ngươi, nên càng thương ngươi…”

“Trẫm ngươi lớn lên từng ngày, cũng con đường trưởng thành luôn cần vấp ngã vài nặng nề, nhưng trẫm ngờ ngươi nông nỗi thế ”.

“Mấy , khi phạm sai lầm ngươi tiến bộ quá ít. Là của trẫm, trẫm quá khoan dung đối với ngươi, đến mức ngươi chẳng còn sợ trời, chẳng còn sợ đất. Ngươi tới Vĩnh Tế Cung, trẫm mong rằng những gì ngươi thấy ở đó thật sự giúp ngươi hiểu chuyện. Lát nữa về cung của , ngoan ngoãn mà ở yên đó. Đợi Đan Khanh và các đại thần tới hỏi chuyện, ngươi gì thì khai thật đó. Đi ”.

Nói xong, Thánh Thượng thu tay . Lý Thiệu ngẩng đầu phụ hoàng một lát, thêm lời nào, chỉ tuân lệnh lui . Tào công công vẫn căng tai lắng động tĩnh bên trong, nhưng chẳng thấy gì rõ ràng.

Đến khi thấy Lý Thiệu bước , ông càng thể hiểu nổi. Chuyện là xong ư? Thánh Thượng nổi giận, trách mắng, điều thật bất thường. Dường như tất cả đều diễn trong hòa khí, nhưng Tào công công nghĩ, chính sự bình tĩnh mới là đáng sợ nhất. Tào công công tiễn Lý Thiệu rời .

Đi một đoạn, Lý Thiệu : “Ta về cung đây, e là mấy ngày tới thể tới thỉnh an phụ hoàng. Công công giúp để tâm chăm lo cho phụ hoàng nhiều hơn”.

Tào công công vội vàng nhận lời. Tiễn xong, trở ngự tiền, ông thấy Thánh Thượng vẫn ở chỗ cũ. Trên mặt biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng nỗi buồn và thất vọng vẫn từng chút từng chút hiện .

“Đổi hết hầu trong cung của nó ”. Thánh Thượng Tào công công, chỉ khẽ : “Không cần đông, chỉ cần những trầm ...”

 

Loading...