Đến khi Kim Loan Điện, tình hình diễn khác mấy so với dự liệu.
Kẻ mắng Thái tử, hỏi về vụ án, kẻ lôi chuyện , là một vở kịch lớn.
Từ Giản vẫn im trong hàng, hề bước , ánh mắt chỉ tập trung quan sát từng một, mà phần lớn tâm tư đặt Lý Độ.
Tấn Vương gia ở hàng đầu, sắc mặt nghiêm nghị.
Trên long ỷ, Thánh Thượng chống tay lên thành ghế, nét mặt vô cảm xuống quần thần phía .
Ngài cắt ngang bất kỳ ai, dù đó năng dài dòng hùng hồn đến , ngài đều kiên nhẫn lắng .
Bởi từ những lời , Thánh Thượng đang âm thầm phân định ý đồ thực sự ẩn giấu đằng .
Công bằng mà , khác mắng mỏ con trai , hơn nữa là đứa con Ngài yêu quý nhất quả thực cảm giác dễ chịu gì.
Ngài hiểu rằng những lời chỉ trích nhắm Triệu Nhi là xứng đáng.
Hành sự hồ đồ, tự ý đến Vĩnh Tế Cung gặp Lý Tuấn, khác bày mưu tính kế mà đến một chút manh mối cũng tìm , chỉ một trong những đó thôi đáng để trách phạt .
một vài lời mắng c.h.ử.i hiển nhiên chỉ là bới móc vô cớ.
Hầu như đều lật những chuyện cũ rích, những trò trẻ con nghịch ngợm của Triệu Nhi ngày bé.
Nào là trèo cây cẩn thận, khiến cung nhân ngã xuống; nào là đối xử hà khắc với hạ nhân, mắng hai cung nữ...
Những chuyện cũ vụn vặt , đặt cảnh vợ chồng trong nhà đôi co còn thấy nhạt nhẽo và chẳng giải quyết vấn đề gì. Vậy mà đám lão thần già dặn, kinh nghiệm đầy nơi triều đình cứ thế hào hứng thao thao bất tuyệt.
Ánh mắt Thánh Thượng lướt qua từng gương mặt của họ.
Lỗi lầm của Triệu Nhi cũng ít, chẳng qua đến tai ngài.
Nếu bọn họ chuyện vết thương ở chân của Từ Giản, việc rượu cống trong tiệc tạ ân, thì hẳn lời trách mắng sẽ còn lý lẽ, thậm chí như vô cùng chính đáng.
họ chẳng hề .
Họ chỉ thể lôi mấy chuyện lặt vặt, nhạt nhẽo chẳng gì để từng kẻ từng kẻ một lộ rõ tư tâm, nặng đến mức như bốc khói ngoài.
Thánh Thượng hề e sợ những tâm tư riêng tư .
Ngài vốn lên ngôi từ trong tranh đấu, tự khắc hiểu rõ tranh đấu sẽ bao giờ chấm dứt.
Mấy năm , khi Triệu Nhi còn nhỏ, các hoàng tử khác cũng tuổi còn non nớt, nên tranh đấu lộ rõ.
Nay Triệu Nhi vấp một cú đau, tất cả lập tức hiện nguyên hình.
“Vậy theo ý các khanh”. Thánh Thượng đột nhiên cất tiếng: “Trẫm nên thế nào đây?”
Không hề ý giận dữ, giọng điệu ôn hòa như chỉ là một câu hỏi thông thường, nhưng khi vang lên trong Kim Loan Điện rộng lớn, khiến khỏi run lên từng chặp.
Bao nhiêu lời lẽ phía lập tức tắt ngấm.
Chẳng ai dám kẻ đầu tiên , hết đông ngó tây, cuối cùng đồng loạt đến một kết luận… hết điều tra rõ vụ án .
Đan Thận cảm thấy một nghẹn nơi cổ họng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-274-thanh-thuong-binh-tinh.html.]
Dù tình cảnh sẽ như , nhưng thực sự vẫn thấy nghẹn đến khó chịu.
Phải rằng Thái tử Điện hạ kẻ gì, nhưng thể đề cập chuyện rượu cống; Lưu Tấn cũng chẳng thứ gì ho, song cũng tiện về chuyện bắt ; còn kẻ tính toán đưa cả hai tròng , lòng hiểm độc vô cùng, chỉ nhưng chút manh mối nào
Hắn còn thể gì nữa đây?
Đan Thận , lau mồ hôi trán: “Thần nhất định sẽ hết sức, hết sức điều tra…”
Vạn Đường trông thấy trong mắt, thầm nghĩ, lát nữa đào ba tấc đất mà tìm cho mới .
Tào công công hô to bãi triều.
Thánh Thượng dậy, sải bước xuống bậc thềm, rời khỏi Kim Loan Điện, để các quan viên ngơ ngác.
Từ Giản về phía Lý Độ.
Tấn Vương chắp tay lưng, cùng Hiền vương trò chuyện rời .
Đan Thận chuyện với Vạn Đường, nhân lúc theo ánh mắt Từ Giản mà hỏi nhỏ: “Quốc công gia tìm Tấn Vương hỏi chút chuyện ?”
“Là đến phủ Tấn Vương một chuyến”. Từ Giản đáp: “Thái tử khi rời phủ Thuận Thiên, tới phủ Tấn Vương , dù Vương gia rõ nội tình thì theo trình tự điều tra, cũng cần hỏi một ”.
Đan Thận gật đầu: “Hôm qua bận rộn quá kịp tới, lát nữa với Quốc công gia một chuyến”.
“Vậy nhờ Đan đại nhân chờ một chút”. Từ Giản nhẹ giọng : “Ta gặp Thánh Thượng ”.
Ngự Thư Phòng.
Tào công công Từ Giản đến, bèn bước đón.
Từ Giản chỉ vết thâm mắt , : “Tào công công cũng nghỉ ngơi ư?”
Tào công công khổ.
Thái tử Điện hạ xảy chuyện, nên Thánh Thượng tâm trạng , ngủ cũng chẳng yên, những hầu cận như bọn họ lo cho ?
“Quốc công gia tới đây, vụ án tiến triển gì ?” Tào công công hạ giọng hỏi, đồng thời quanh một lượt: “Thánh Thượng quan tâm”.
Từ Giản thở dài: “Khó điều tra, chỉ là thần một vài suy nghĩ”.
Tào công công vốn tín nhiệm Từ Giản, chỉ dặn dò vài câu dẫn trong.
Thánh Thượng thường phục, chiếc bàn lớn.
Từ Giản cung kính hành lễ, đợi Thánh Thượng hiệu mới xuống.
Tào công công dâng xong thì lui ngoài, chỉ để một tâm phúc canh giữ ngoài cửa, còn bản thì ở bên trong để hầu hạ.
“Ngươi ”. trong Ngự Thư Phòng, giọng Thánh Thượng còn căng thẳng như ở Kim Loan Điện, thoải mái hơn nhiều, vẻ mệt mỏi hiện rõ gương mặt: “Là những suy nghĩ gì?”
“Hôm qua thần với Đan đại nhân tới Đông Cung, hỏi Thái tử về tình hình”. Từ Giản nghiêm nghị thẳng, rành rọt: “Thần lời của Điện hạ, cảm thấy sự hối hận và tự trách trong lòng ngài , ngữ điệu vô cùng chân thành”.
Thánh Thượng khẽ nhướng mày.
Sau khi suốt buổi sáng là những lời quở trách, thì lời mở đầu của Từ Giản lúc quả thực khác hẳn với chúng thần trong triều.