Yến Từ Quy - Chương 279: A Giản thay ông ấy làm
Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:07
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mối quan hệ giữa con với thật huyền diệu. Những gì ngoài cảm nhận chắc là sự thật, thậm chí chính trong cuộc đôi khi cũng thể hiểu rõ. một điều chắc chắn: Cảm giác của trong cuộc là chân thật nhất. Những gì Từ Giản cảm nhận chính là những gì Lưu Tĩnh mang cho . Dù đó là thiên vị bất kỳ điều gì khác, Thánh Thượng tin rằng Từ Giản nhận , và vì thế nảy sinh cảm giác bài xích với Lưu Tĩnh. ngoài sự bài xích , điều cuối cùng Từ Giản nghĩ đến vẫn là "bãi bỏ công danh".
“Trẫm sẽ suy nghĩ thêm”. Thánh Thượng : “Khanh hãy đến phủ Thuận Thiên ”.
Từ Giản tuân lệnh, dậy lui . Hắn bước chân ngoài, Thánh Thượng sai triệu kiến Lưu Tĩnh. Lưu Tĩnh khi đó đang ở Hồng Lư Tự, phối hợp cùng Đan Thận và những khác điều tra, xem xét các văn thư liên quan đến sứ đoàn Cổ Nguyệt. Nghe tin Thánh Thượng triệu kiến, ông lập tức cung. Hai chạm mặt ngay ngoài cửa cung.
Lưu Tĩnh nhanh chóng bước lên , hỏi: “A Giản, Thánh Thượng gì ?”
Từ Giản ông, : “Lúc chầu sáng, Lưu đại nhân phân tích rõ ràng. Chi bằng bàn luận thêm với Thánh Thượng về quan hệ giữa Cổ Nguyệt, Tây Lương và những vấn đề khác”.
Lưu Tĩnh xong, phần do dự. Những lời của Từ Giản bình thản, chút châm chọc, nhưng khiến ông tin cũng thể tin.
“Lưu đại nhân giỏi những việc ”. Từ Giản tiếp: “Ta chỉ ngạc nhiên, nếu Lưu Tấn Thái tử quan tâm đến , và Lưu đại nhân cũng bỏ mặc , thì sẽ phản ứng thế nào”.
Sắc mặt Lưu Tĩnh trầm xuống. Đây mới là Từ Giản. Một Từ Giản luôn đối đầu như mới đúng.
“Ngươi đừng bừa với Tấn nhi”. Lưu Tĩnh nghiến răng : “Nó…”
“Lưu đại nhân còn sợ bừa với Thánh Thượng hơn, đúng ?” Từ Giản ngắt lời, nhẹ: “Lưu đại nhân tự cầu phúc ”.
Nói xong, Từ Giản bước đầu . Lưu Tĩnh đó, chằm chằm bóng lưng của Từ Giản, tim đập ngày càng nhanh. Hiện giờ là thời điểm quan trọng nhất, mặt Thánh Thượng lỡ một câu nào, nhưng chỉ vài câu vu vơ của Từ Giản khiến Lưu Tĩnh thể giữ bình tĩnh.
Khi quỳ trong Ngự Thư Phòng, Lưu Tĩnh vẫn thể rõ tiếng tim đập loạn nhịp. Thánh Thượng bảo Lưu Tĩnh lên: “Đan khanh đang điều tra sứ đoàn Cổ Nguyệt ?”
“ ”. Lưu Tĩnh đáp: “Sứ đoàn từ quan viên đến thương nhân, thị vệ, y quan... tổng cộng 186 , Đan đại nhân đang dẫn đối chiếu danh sách”.
Thánh Thượng hỏi: “Theo ý kiến của khanh, thể tìm manh mối ?”
Lưu Tĩnh lắc đầu, thật thà đáp: “Rất khó”.
“Phủ Thuận Thiên cần bao lâu để kết án?” Thánh Thượng tiếp tục hỏi.
Lưu Tĩnh Thánh Thượng một cái, cúi đầu. Việc hỏi Đan Thận. Ông quản phủ Thuận Thiên. Nghĩ thì nghĩ , nhưng miệng vẫn : “Thần thể dự đoán, thần hiểu rõ công việc của phủ Thuận Thiên”.
Nghe câu trả lời , sắc mặt Thánh Thượng biểu lộ gì, chỉ hờ hững : “Lưu khanh là tiến sĩ năm Thái Hưng thứ 20, đúng ?”
Lưu Tĩnh đáp: “Vâng, thần chính là Truyền Lư năm đó”.
“Đã hai mươi năm ”. Thánh Thượng : “Hai mươi năm để đến chức Hồng Lư Tự Khanh, khanh quả thực bỏ ít tâm tư”.
Hơi thở của Lưu Tĩnh chợt ngưng . Nếu bàn về chuyện khác, ông thể còn thấy chột . khi đến việc chăm chỉ tiến , ông tự tin.
“Thần khổ học chỉ vì quan, mà quan là để thể cống hiến triều đình”. Lưu Tĩnh nghẹn ngào: “Thần tự hỏi bản suốt những năm qua từng lơ là. Triều đình thanh liêm cũng tạo cơ hội cho những xuất hàn môn như thần, chỉ cần cố gắng là thể đạt thành quả”.
“Triều đình thanh liêm…” Thánh Thượng dường như thích bốn chữ , lẩm nhẩm vài , : “Đã là thanh liêm, khanh tự , chuyện của khanh và con trai khanh, trẫm xử lý thế nào?”
Lưu Tĩnh cảm thấy đầu óc ù . Câu của ông chỉ là khen , mà cũng là đang khen Tiên Đế và Thánh Thượng. ngờ, chính câu đó đưa ông thế khó. Câu hỏi mà Thánh Thượng đặt lúc khó trả lời. Nếu trả lời nhẹ thì , mà trả lời nặng thì ông sẽ còn cơ hội. Tâm trí xoay chuyển nhanh.
Lưu Tĩnh cân nhắc đáp: “Con trai thần hành sự sai lệch quá nhiều. Thần mặt dày xin Thánh Thượng khoan dung, nhưng thần cũng hiểu rằng, sai lầm của nó, dù ai xin cũng thể cứu . Dù phía là Lý Mịch Cổ Nguyệt, Tây Lương, chính nó để bản cuốn , còn kéo cả Thái tử Điện hạ xuống theo. Điện hạ cấm túc, còn nó thì thể chỉ cấm túc mà xong chuyện. Thần dạy con đúng, thần nỡ bỏ nó, nhưng cũng chỉ thể để nó… để nó… Còn bản thần, thần tiếp tục cống hiến cho triều đình và bách tính, đó là hoài bão cả đời thần, nhưng e rằng thần cũng còn cơ hội nữa…”
Nói đến đây, mắt Lưu Tĩnh đỏ lên, giọng khản đặc, vai ngừng run rẩy.
Thánh Thượng ông, hỏi: “Khanh nghĩ đến việc sắp xếp cho thê tử ?”
“Phu nhân và các con…” Lưu Tĩnh cố gắng giữ bình tĩnh, : “Có A Giản ở đó, thần lo lắng cho họ”.
“Phải, Từ Giản cầu xin trẫm ân điển”. Thánh Thượng : “Hắn cũng với trẫm về khanh, cũng xin cho khanh”.
Lời dứt, Thánh Thượng thấy thoáng qua vẻ bối rối và nghi hoặc mặt Lưu Tĩnh. Chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng ngài vẫn . Những cảm xúc đó cũng tiết lộ phần nào về mối quan hệ gần xa.
Lưu Tĩnh nhanh chóng điều chỉnh sắc mặt, : “Nó là một đứa trẻ , dù lớn lên bên thần và phu nhân, nhưng nó vẫn nhớ đến ân tình sinh thành”.
Thánh Thượng trầm ngâm Lưu Tĩnh một hồi, : “Lui xuống ”.
Lưu Tĩnh dám trái lệnh, cung kính cáo lui. Khi khỏi Ngự Thư Phòng, ông ngẩng đầu trời. Bầu trời âm u, liệu còn cơn mưa lớn nào phía . Đồng thời, ông cũng đoán ý của Thánh Thượng.
Trong Ngự Thư Phòng, Tào công công rót thêm cho Thánh Thượng. Người theo hầu vua bao năm, ít nhiều cũng hiểu tâm tư.
Thánh Thượng nhấp một ngụm , hỏi: “Ngươi thấy thế nào?”
Tào công công suy nghĩ một chút, đáp: “Ngài vẫn còn xem trọng Phụ Quốc công”.
Thánh Thượng bật khe khẽ. Quả thực ngài vẫn xem trọng Từ Giản. Lưu Tĩnh dù cũng là cha ruột của Từ Giản, còn Lưu Tấn là em trai ruột của . Chém đầu thì đơn giản, nhưng nếu chuyện rơi Từ Giản, sẽ chịu tang. Thời gian chịu tang sẽ trì hoãn việc hôn sự.
“Hoàng Thái hậu nỡ rời Ninh An, nhưng nếu trẫm trì hoãn thêm vài năm, Thái hậu cũng sẽ vui”. Thánh Thượng .
Lưu Tĩnh về Thiên Bộ Lang. Nhiều kéo đến hỏi về tình hình diện kiến Thánh Thượng, nhưng ông chỉ lắc đầu. Ngay cả bản còn rõ , thì với khác? Trong nỗi lo sợ như thế, ông bồn chồn bất an đến tận chiều tối.
Thánh Thượng triệu Đan Thận và Vạn Đường Ngự Thư Phòng. Lúc , đầu Đan Thận vẫn còn đau nhức, vì nữ vũ công trong tình trạng nguy kịch, thở yếu ớt, dường như sắp qua khỏi. Và , Thánh Thượng đưa quyết định cuối cùng.
Lưu Tấn lưu đày. Lưu Tĩnh cách chức, tước bỏ danh hiệu, đày về nguyên quán, vĩnh viễn tái bổ nhiệm. Đây là hình phạt cho việc Lưu Tấn lôi kéo Thái tử tìm thú vui, suýt gây án mạng. Còn về âm mưu phía ở Ngõ Trần Mễ, phủ Thuận Thiên và nha thủ tiếp tục điều tra, sớm kết quả.
Tin tức truyền đến phủ Thuận Thiên. Từ Giản văn thư, lòng cảm thấy bình thản. Hắn bất ngờ phán quyết của Thánh Thượng, cách xử lý tách bạch hai sự việc cũng là lời khuyên nhủ.
Sau đó, Từ Giản đến gặp Lưu Tấn. Lưu Tấn giam trong nha môn một thời gian, dần nhận tình hình điều . Lần , lẽ sẽ gặp đại họa. dù dự cảm, khi đến từ “lưu đày,” vẫn sững sờ nên lời. Bản án quá nặng nề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-279-a-gian-thay-ong-ay-lam.html.]
Đến khi suy nghĩ tỉnh táo , Lưu Tấn run lên cầm cập, : “Tại ? Tên khốn Tô Kha , giữa mùa đông đổ nước lên đường núi đóng băng, suýt chút nữa khiến xe ngựa lao xuống vực mới phán lưu đày. Còn ? Ta chỉ uống hoa tửu với Thái tử Điện hạ, cũng lưu đày ?”
Từ Giản tựa cửa, khoanh tay ngực, đáp: “Không phục ? Có một nữ vũ công sắp qua khỏi, ngươi suýt chút nữa gây án mạng ”.
“Không giống. Không giống”. Lưu Tấn phản bác: “Tô Kha là cố ý mưu hại mạng , còn đây chỉ là tai nạn. Ta hại ai cả. Ta quan tâm Lý Mịch Cổ Nguyệt gì hết, chỉ uống hoa tửu thôi. Uống hoa tửu mà cũng lưu đày ?”
Từ Giản nhạt, đôi mắt hờ hững Lưu Tấn: “Hay đưa ngươi cung, ngươi trực tiếp hỏi Thánh Thượng xem ?”
Lưu Tấn tức giận đến run rẩy: “Có ngươi, ngươi vu cáo ? Chính ngươi khiến Thánh Thượng phán nặng tay như ?”
“Ta khuyên ngươi nên điều một chút”. Từ Giản giọng bình thản: “Ngươi còn nhiều chuyện dám thẳng ánh sáng, trừ phi ngươi lưu đày, mà một cái kết nhanh chóng”.
Lưu Tấn lời kích động. Trong thoáng chốc, những điều từng nghĩ mãi thông đột nhiên sáng tỏ. Không quan tâm thích hợp , hỏi thẳng: “Canh Bảo Nguyên đang ở trong tay ngươi ?”
Từ Giản liếc lạnh một cái, đáp: “Tiền Hỗ gì nhỉ? Canh Bảo Nguyên lời ngươi, lén lút cướp , kết quả mất mạng. Ngươi nghĩ mà xem, nếu Canh Bảo Nguyên ở trong tay , liệu còn để ngươi nhởn nhơ đến bây giờ ? Ta sớm kết liễu ngươi từ lúc còn ở bên Thái tử, để ngươi kéo Thái tử uống hoa tửu ”.
Ánh mắt đó khiến gáy Lưu Tấn lập tức toát mồ hôi lạnh. Hắn cảm thấy sợ hãi. Nỗi sợ hãi khiến đầu óc một nữa trở nên hỗn loạn. Hắn Từ Giản thuyết phục. Từ Giản theo Thái tử quan sát chính sự, cần dựa Thái tử để thăng tiến. Nếu Thái tử giam cầm, chẳng lợi gì cho Từ Giản. Nếu thực sự Canh Bảo Nguyên trong tay Từ Giản, sớm vạch trần sự việc . Lưu Tấn phịch xuống ghế, ngẩn ngơ sàn nhà.
Từ Giản để ý đến nữa, chuẩn xử lý chuyện khác thì thấy nha dịch dẫn Lưu Tĩnh . Lưu Tĩnh cũng về phán quyết. Sau khi hỏi qua Đan Thận, ông đến để gặp Lưu Tấn. Hai cha con chạm mặt .
Lưu Tĩnh hỏi Từ Giản: “Ngươi yêu cầu Thánh Thượng cách chức, tước bỏ danh phận của ?”
“Lưu đại nhân cảm thấy phán quyết quá nhẹ ?” Từ Giản hỏi : “Nếu , cũng thể cùng con trai lưu đày”.
Lưu Tĩnh tức giận phất tay áo, sải bước phòng. Nhìn thấy cha, Lưu Tấn kìm nữa, nước mắt tuôn rơi: “Bị lưu đày chẳng khác nào c.h.ế.t. Phụ , phụ con…”
Ông ôm chặt lấy con trai, như thể đau đớn đến rỉ máu.
“Tại ? Tại phán nặng như ?” Lưu Tấn lặp lặp câu hỏi với cha .
Lưu Tĩnh nghẹn ngào đáp: “Không c.h.ế.t, c.h.ế.t là , con vẫn thể sống…”
Lưu Tấn tin: “Con lưu đày, con cô đơn một nơi đất khách”.
Lưu Tĩnh cố gắng an ủi, lời nhẹ nhàng khuyên nhủ. Từ bên ngoài vang lên tiếng khẩy. Hai cha con thấy, đầu .
Từ Giản đó, ánh sáng phía lưng mờ đường nét khuôn mặt, nhưng lời sắc như dao: “Lưu đại nhân, là suy nghĩ việc cùng Lưu công tử lên đường ?”
Lưu Tấn nắm chặt lấy tay Lưu Tĩnh. Lưu Tĩnh trừng mắt Từ Giản, trong lòng c.h.ử.i thầm: “Kẻ chia rẽ”.
Màn đêm buông xuống.
Lưu Tĩnh lê bước về đến Lưu phủ. Hay tin, Từ Miểu và Lưu Sính cũng trở về nhà. Lưu Sính mở miệng, vài gì đó, nhưng thấy cha chỉ lặng lẽ đối diện , nên nàng thốt nên lời. Ngồi một lúc, nửa canh giờ, Từ Miểu mới ngẩng đầu: “Để thu dọn hành lý. Tấn nhi mang nhiều đồ, sẽ chuẩn ít ngân phiếu để nó mang theo, đường thể nhờ giúp đỡ. Về quê cũng chuẩn hành trang. Nhiều đồ thế thể mang hết , sẽ chọn những thứ cần thiết”.
Lưu Tĩnh Từ Miểu, sang Lưu Sính: “A Sính, con về nghỉ . Ta chuyện với mẫu con”.
Lưu Sính , lo lắng .
Từ Miểu bảo: “Không ”.
Lưu Sính từng bước, ngoái , còn hiệu cho Hạ ma ma theo dõi. cuối cùng, Hạ ma ma cũng thể ở . Trong phòng chỉ còn Lưu Tĩnh và Từ Miểu, hai hai đầu bàn.
“Ta một một , mang nhiều đồ ”. Lưu Tĩnh .
Câu khiến Từ Miểu nhíu mày.
Lưu Tĩnh cay đắng: “Sao thế? Phu nhân định mang theo cả A Sính cùng lên đường ?”
Từ Miểu há miệng định gì đó. Vợ chồng đồng hành vốn là lẽ thường tình.
“ A Giản sẽ đồng ý ”. Lưu Tĩnh thở dài: “A Giản xin Thánh Thượng đặc ân, để nàng và A Sính thể ở kinh thành bình an, vụ án liên lụy. Căn nhà sung công, nàng thể tiếp tục ở , nếu thì về phủ Quốc công cũng . Chỉ duy nhất một điều thể, đó là cùng rời . A Giản dù thế nào cũng giữ nàng và A Sính ở , cho dù là…”
Mắt Từ Miểu đỏ hoe: “A Giản hết sức ”.
“Hắn hết sức…” Lưu Tĩnh bật , nụ thoáng vẻ chế giễu. Ông Từ Miểu nhận , và ông cố ý để bà nhận điều đó. Từ Miểu im lặng. Lưu Tĩnh nắm lấy đôi tay bà qua bàn, ánh mắt chăm chú bà rời.
“Phu nhân, hai mươi năm vợ chồng, đối với nàng thế nào?”
Từ Miểu rưng rưng nước mắt, gì đó nhưng lòng ngổn ngang trăm mối. Lưu Tĩnh cũng thực sự đợi bà trả lời, ông tự tiếp tục : “Ta , nhiều đều nghĩ rằng trèo cao khi cưới con gái phủ Quốc công, rằng nhờ cưới nàng mà ngày hôm nay. từng phụ nàng ?”
“Công danh của là thật, từng bài văn của đều là thật”.
“Ta dốc lòng con đường quan, nghiêm túc trong công việc, bao giờ lười biếng qua loa”.
“Ta chỉ nàng là thê tử, gây rắc rối, chơi bời, hề một chuyện gì với nàng trong chuyện nam nữ”.
“Phụ nàng thích , cũng bao giờ vì thế mà tranh cãi với nàng, từng lợi dụng ông , cũng từng khiến nàng cầu xin ông điều gì. Thực tế, nàng xem, bao năm qua, chúng hiếm khi cãi vã, thậm chí là lớn tiếng”.
“Hỏi lòng mà xem, với tư cách là đầu gia đình, là phu quân, tròn bổn phận với nàng ”.
“Điều duy nhất đủ, chính là vì quá bận rộn công vụ mà thể dạy dỗ Tấn nhi chu đáo, để cuối cùng thành thế ”.
“ phu nhân ”. Lưu Tĩnh cúi đầu, nước mắt rơi bàn:“A Giản dốc hết sức, cuối cùng cũng kéo nàng và A Sính khỏi và Tấn nhi. Việc mà nhạc phụ đại nhân nhưng , A Giản ông ”.
“Ta khổ cực nửa đời, mất hết công danh, tất cả hóa thành tro bụi. rõ ràng, rõ ràng từng phụ nàng…”