Yến Từ Quy - Chương 280: Ông đang trách A Giản

Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:08
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng giữa. Hạ ma ma mang đến một chiếc ghế đẩu, bên ngoài rèm, trông chừng. Ban đầu, bà nên lén cuộc trò chuyện giữa phu nhân và lão gia, những gì phu thê chủ tử , đến lượt một ma ma như bà xen . thực sự yên lòng. Nhà gặp biến cố lớn như , tâm trạng của phu nhân đổi thế nào, Hạ ma ma đều thấy rõ. Mấy ngày nay ở tại chùa Quảng Đức, Sính cô nương và Quận chúa cũng ở bên cạnh an ủi phu nhân, dẫu thể khiến phu nhân trở nên phấn chấn ngay lập tức, nhưng cũng để tâm trạng bà trầm xuống quá lâu. Phu nhân đang cố gắng, cố nghĩ về những mặt .

Hôm nay, hình phạt đưa . Công tử lưu đày, lão gia cách chức. Công bằng mà , so với kết quả tồi tệ nhất mà họ từng tưởng tượng, vẫn hơn nhiều.

Chỉ là... Hạ ma ma lo lắng về phía rèm, thậm chí còn nghĩ liệu nên vén một khe hở nhỏ, lén xem bên trong tình hình . Đừng thấy bên trong tiếng cãi vã, Hạ ma ma cũng chẳng thể tưởng tượng phu nhân nhà cãi vã sẽ trông , nhưng bầu khí im lặng như , rõ ràng tình trạng .

Những lời mà lão gia , ôi.

Không sai, lão gia đối với phu nhân , nhưng giờ đem chuyện của lão Quốc công và Quốc công gia gì? Phu nhân thì sẽ khó chịu bao. Càng nghĩ, trong lòng càng gấp gáp, Hạ ma ma rốt cuộc nhịn , đưa tay , vén một khe hở nhỏ. Ánh đèn dầu trong phòng lọt . Rất nhanh, trở nên mờ tối. Bấc đèn cháy gần hết, ánh sáng tự nhiên yếu . Chỉ là, hai bên bàn ai ý định châm bấc đèn, tất nhiên, cũng bảo .

Tay của Từ Miểu vẫn Lưu Tĩnh nắm, rút . Bà cứ cúi đầu, nước mắt rơi lã chã, ướt cả bàn, bàn cũng thấm một mảng lớn. Bà nhiều, nhưng một lời nào. Phản ứng như khiến Lưu Tĩnh . Lưu Tĩnh cũng đang nghẹn ngào, một đàn ông trung niên sẽ nấc lên, nhưng nỗi buồn trào lên cũng nước mắt, nước mắt của ông kìm chế. Nỗi đau của ông lúc là chân thật, nhưng đồng thời cực kỳ tỉnh táo. Ông trong cuộc, là kẻ quan sát. Chỉ là lúc ông khó mà phán đoán tâm trạng của Từ Miểu. Phản ứng của Từ Miểu giống với những gì Lưu Tĩnh tưởng tượng. Bà đau lòng, buồn bã, rơi lệ, nhưng đối với lời tự bạch dài dòng của ông, bà hề phản ứng dư thừa. Không phủ nhận, cũng đồng ý. Rõ ràng , nhưng giống như .

"Phu nhân”. Giọng Lưu Tĩnh khàn đến khô ráp: “Ngày mai còn đến nha môn, bàn giao các công vụ cho khác. Bị cách chức trở về quê, Thánh Thượng giữ cho chút thể diện, càng nên cho khâu cuối cùng. Hiện tại ai sẽ tiếp nhận chức Hồng Lư Tự Khanh, dặn dò vài câu, để đến nhận chức cũng dễ dàng tiếp quản”.

"Sau đó đưa Tấn nhi thêm một đoạn, các thủ tục nhanh, ngày nó sẽ lên đường. Lần , liệu còn thể gặp nó nữa ”.

"Sau đó, đó sẽ rời kinh, nàng cần nhớ mong , cùng A Sính sống yên . Nàng nhu cầu gì cứ với A Giản, nó sẽ bỏ mặc nàng ”.

"Trước đây luôn nghĩ, chỉ là một thư sinh trắng tay, nàng chịu lấy , nhất định tạo nên chút danh tiếng triều đình, chứng minh rằng nàng năm đó chọn lầm , cố gắng, nhân lúc còn trẻ tranh thủ mà phấn đấu”.

"A Giản cần nàng bận tâm, chờ Tấn Nhi thành gia lập nghiệp, thể gánh vác gia đình, chờ A Sính lấy lang quân như ý, cuộc sống hạnh phúc, chờ già , rút lui, chúng sẽ nhiều thời gian để sống những ngày tháng an nhàn”.

" giờ mới , thời gian đó , cùng nàng bạc đầu giai lão, xem thành ...”

Nước mắt của Từ Miểu rơi càng dữ dội hơn, nhưng bà vẫn gì. Ngoài nước mắt , bà cho Lưu Tĩnh bất kỳ phản hồi nào. Thấy , lòng Lưu Tĩnh càng trĩu nặng. Từ Miểu bình thường chút nào.

"Phu nhân”. Lưu Tĩnh nghiêng về phía , gần Từ Miểu hơn: “Phu nhân gì thì cứ , qua vài ngày nữa, e rằng ngay cả cơ hội như thế chúng cũng ...”

Tay nắm trong lòng bàn tay động đậy. Lưu Tĩnh vô thức, nới lỏng lực ở tay. Từ Miểu rút hai tay , lấy khăn tay chấm lên mắt . Nước mắt ướt khăn, đỏ hoe mắt, lúc ngẩng đầu lên, tầm của bà mờ mịt, ngay cả Lưu Tĩnh mặt, cũng chỉ còn là một bóng hình. Bà cứ Lưu Tĩnh như thế một lúc lâu.

Khi cất lời, giọng bà run rẩy dữ dội, Từ Miểu cố ý giữ vững, cứ thế : "Ta cũng tiễn Tấn Nhi”.

Thấy bà chịu chuyện, Lưu Tĩnh thả lỏng một chút: "Được”.

Từ Miểu : "Lão gia thực sự định một về quê ? Để và A Sính trong kinh thành?"

"Ta cũng nỡ để các , nhưng A Giản sẽ đồng ý để các rời kinh cùng . Quê nhà gì cả, cuộc sống đạm bạc, chẳng bằng ở kinh thành. Hơn nữa, A Sính còn vài năm nữa nghị , về quê tìm nơi hôn sự ? Có A Giản ở kinh thành bảo vệ, chuyện cũng dễ dàng hơn nhiều”.

"Cũng đúng...” Giọng Từ Miểu nhỏ dần: “Lão gia , những năm qua luôn cố gắng một vị quan , một phu quân . Chàng từng phụ , cũng hối hận vì lựa chọn năm xưa, dù một ngày xuống hoàng tuyền gặp phụ , cũng sẽ với rằng, hai mươi năm qua từng hối hận vì cuộc hôn nhân ”.

Nghe bà như , cảm giác Từ Miểu gì đó đúng trong lòng Lưu Tĩnh cũng nhạt dần. Đây mới là Từ Miểu mà ông . Ngoan ngoãn, hiểu chuyện, dịu dàng. Giờ ông còn sức để đổi đảo ngược điều gì nữa. Điều ông thể là gieo trong lòng Từ Miểu những vết thương, khiến bà càng thêm luyến tiếc, A Giản thể bù đắp nổi. Với tính khí của A Giản, dù thương Từ Miểu, cũng chắc đủ kiên nhẫn để bù đắp cho bà, cũng nhiều thời gian để đồng hành cùng bà. Như lão Quốc công, kéo dài đến cuối cùng, cũng chỉ còn bốn chữ "tuỳ nàng thôi ". Luôn là nỡ tổn thương bà buông tay . Rồi đó, Từ Miểu sẽ tìm ông, rời kinh, xa xôi đến quê nhà. Cách như , mới thể chặt đứt liên hệ giữa Từ Miểu và A Giản, còn hơn là bây giờ trực tiếp bảo bà theo ông.

"Có lời của phu nhân”. Lưu Tĩnh hít sâu một : “Ta vui, thật sự vui...”

Sau đó, ông thấy "chuyển biến" của Từ Miểu.

Giọng bà vẫn nhẹ, cũng định, Từ Miểu : " từng lừa dối ”.

Lưu Tĩnh sững . Môi Từ Miểu mấp máy: " từng lừa dối ”.

Hơi thở của Lưu Tĩnh khựng , : "Phu nhân đến chuyện của Tấn Nhi ? Lúc đó quả thực giấu nàng, là sai, chúng từng về việc . Giờ nghĩ , càng cảm thấy hối hận. Nếu lúc đó suy nghĩ thấu đáo hơn, hoặc ngay từ đầu giấu diếm nàng, chúng giải quyết vấn đề của Tấn Nhi sớm hơn, lẽ, lẽ tai hoạ hôm nay”.

"Ta nhắc chuyện , nhắc chuyện cũ với lão gia”. Từ Miểu : “Ta chỉ đang nghĩ, lão gia để cả phủ giấu những chuyện , liệu giấu những chuyện khác nữa ?"

Sắc mặt Lưu Tĩnh trở nên nghiêm túc hơn nhiều: "Phu nhân nghĩ như ? Ta đối với phu nhân thế nào, phu nhân là rõ nhất”.

Từ Miểu im lặng. Bà Lưu Tĩnh một lúc. Tầm vẫn mờ mịt, những gì bà thấy vẫn chỉ là bóng hình. Khẽ cong khóe môi, bà nhẹ nhàng , nụ nhạt, nhưng tràn đầy bi thương và thất vọng.

"Lão gia là chu ”. Từ Miểu : “ tối nay, lão gia chu ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-280-ong-dang-trach-a-gian.html.]

Lưu Tĩnh ngẩn .

"Cũng khó trách, gặp chuyện lớn như thế, đều là khó trách”. Từ Miểu chớp mắt, nước mắt cho lông mi của bà dính , khó chịu: “Ta , đau lòng, lão gia xem, từ đầu đến cuối, hề nghĩ đến việc lau nước mắt cho , đây như ”.

Yết hầu của Lưu Tĩnh chuyển động. Có một khoảnh khắc, ông suýt nữa bật vì tức giận Từ Miểu. Sao điểm chú ý của bà lạc ?

"Phu nhân, chỉ là...”

Từ Miểu lắc đầu, ngắt lời Lưu Tĩnh: "Chàng chỉ là mệt, biến cố quá lớn, còn tâm trí xử lý những chuyện nhỏ nhặt . Ta hiểu, cũng , lòng rối bời, nhiều thứ cũng màng đến nữa”.

Nói đến đây, Từ Miểu dừng , nhưng để Lưu Tĩnh chen lời.

Sau đó, bà tiếp tục : " , vì lời lão gia, đang trách A Giản, mỗi lời đều đ.â.m lòng , . Chàng trách Tấn Nhi, nhưng đang trách A Giản...”

Ngực Lưu Tĩnh nặng trĩu. Đột nhiên ông hiểu , cảm giác Từ Miểu bình thường từ . Nguồn cơn là ở A Giản. Nhớ đến những chuyện nhà sư ở chùa Quảng Đức từng nhắc, một vài manh mối nhanh chóng kết nối trong đầu Lưu Tĩnh.

Quận chúa Ninh An. Sau lưng Quận chúa là A Giản.

"Quận chúa với nàng điều gì?" Lưu Tĩnh nhíu mày.

Từ Miểu trong cảm xúc sợ hãi thoáng qua của Lưu Tĩnh, điều đó khiến bà nhận , lão gia sợ Quận chúa những điều nên . thực tế, một điều Từ Miểu , đến từ Quận chúa, mà là do Hạ ma ma ngóng . Khi Tấn Nhi rơi xuống nước ở vườn Chương Bình, lão gia từng trong Kim Loan Điện rằng Tấn Nhi thầm mến Quận chúa. Đó là thầm mến, mà là liên lụy...

"Quận chúa chỉ là an ủi mà thôi”. Từ Miểu : “Quận chúa chỉ về A Giản, nàng gì về lão gia”.

Lưu Tĩnh tin những lời . "Trách cứ" vốn nhiều cách và khéo léo. Không lời lẽ gay gắt, nhưng chắc tâm tư trong đó. Nhất thời Từ Miểu phân biệt những điều ... Nghĩ như , Lưu Tĩnh mím môi thật chặt. Phải, trong cái về một chuyện, Từ Miểu thuần khiết, ông lợi dụng sự thuần khiết , Quận chúa tất nhiên cũng thể. Chỉ là con đường tắt vốn nên do ông nắm giữ khác , khiến lòng Lưu Tĩnh bốc lửa. Giải thích tỉ mỉ về Quận chúa với Từ Miểu? Chắc chắn là . Lưu Tĩnh chỉ còn cách tập trung tinh thần, xoay giải thích: "Phu nhân, hề trách A Giản”.

Ánh đèn dầu mờ , chỉ còn chút ít ánh sáng. Lấp loáng bóng tối, Từ Miểu đột nhiên nhớ đến những cơn ác mộng của , những giấc mộng rời rạc, đầu cuối. Bà phát điên cầm d.a.o đ.â.m về phía lão gia; bà A Giản cõng, nhưng thứ đón họ là những lưỡi đao dài và Tấn Nhi vô cảm cứu, bà ôm bài vị cha , khi trút thở cuối cùng thấy nước mắt của A Giản... Những hình ảnh chồng chéo lên , xen lẫn bi thương, đau đớn, điên cuồng, tựa như một trận bão tuyết điên cuồng, bay lượn mắt bà. Nước mắt một nữa trào từ hốc mắt của Từ Miểu.

"Hai mươi năm qua, từng hối hận vì cuộc hôn nhân ”. Bà cúi đầu, nước mắt chảy càng dữ dội, căn phòng tối tăm, đến cả bóng hình của Lưu Tĩnh bà cũng thể rõ: “Ta năm thứ hai mươi mốt của , bắt đầu hối hận”.

Gương mặt Lưu Tĩnh đầy kinh ngạc Từ Miểu, dám tin những lời là từ miệng bà thốt . Trong thoáng chốc, ông nhận thể để Từ Miểu nghĩ tiếp như nữa. Ông theo thói quen, cầm tay Từ Miểu.

“Phụt…”

Căn phòng chìm bóng tối. Bấc đèn tắt. Mất ánh sáng, bàn tay đưa của Lưu Tĩnh căn cách, rơi thẳng xuống bàn. Ông chạm tay Từ Miểu, chỉ sờ một vùng ướt át. Đó là nước mắt Từ Miểu rơi xuống lúc .

"Phu nhân...” Giọng Lưu Tĩnh run rẩy, ông nhất định gì đó để cứu vãn.

Từ Miểu nữa. Chiếc ghế ma sát mặt đất phát âm thanh, bà dậy, xoay phía ngoài. Bà quá quen thuộc với ngôi nhà , dù trong bóng tối, bà cũng thể đoán phương hướng. Rất nhanh, tấm rèm vén lên một góc. Bên ngoài, Hạ ma ma chú ý thấy bên trong tắt đèn, đang do dự nên xem . Ánh đèn ngoài lọt , chỉ chút ít, nhưng đủ để Từ Miểu vấp ngã mà . Hạ ma ma thấy bà, tấm rèm vén cao hơn chút. Lưu Tĩnh lúc cũng thấy ánh sáng le lói, ông vội vàng bước nhanh vài bước, ngăn Từ Miểu : "Phu nhân, phu nhân những lời ? Những lời quá tổn thương khác ”.

Từ Miểu nhạt: "Ta cũng , chỉ là cảm thấy, nên như ”.

Lưu Tĩnh nhíu mày, chằm chằm Từ Miểu. Từ Miểu với Hạ ma ma: "Thắp đèn lên”.

Hạ ma ma Lưu Tĩnh một cái, cúi đầu thắp đèn dầu. Trong phòng ánh sáng. Từ Miểu thích ứng với ánh sáng một lúc, cũng lau mặt mà tìm đồ cần mang cho Lưu Tấn. Lưu Tĩnh bà bận rộn, tâm tư lên xuống ngừng. Nhiều lời vòng trong đầu, ông chắc liệu nên cho Từ Miểu . Lúc , Từ Miểu chắc lọt tai những lời ông .

Từ Miểu thu dọn một ít ngân phiếu, lượt sắp xếp xong, đó, bà lặng lẽ sang phòng Lưu Tấn. Lưu Tĩnh lời nào mà theo bà. Trịnh Lưu . Phòng của hai vợ chồng lục tung lên. Từ Miểu thở dài, nhặt nhạnh đồ đạc rơi vãi đất, bà còn lấy thêm cho Tấn Nhi vài bộ quần áo. Sau đó, bà thấy một vài tờ giấy giữa đống hỗn độn.

Trên đó chữ, nét chữ là của Trịnh Lưu.

"Muội ngươi điều, liên quan gì đến ?"

"Phụ ngươi cho ngươi chủ ý gì ? Ông quốc trượng thì tự chút sức ”.

"Có bản lĩnh thì hét mặt mẫu ngươi ”.

"Lấy lòng Thái tử ư? Thái tử coi ngươi như kẻ môi giới kỹ nữ ?"

Từ Miểu chớp chớp mắt, một thoáng, bà tưởng nước mắt mờ, nhưng khi kỹ , từng chữ đó đều thật rõ ràng.

 

Loading...