Yến Từ Quy - Chương 29: Diêm Vương Đòi Mạng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:20
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hè, trời sáng sớm.

Mới bốn canh rưỡi, chân trời lờ mờ tỏa ánh sáng trắng.

Hứa Quốc công mặc triều phục, chuẩn thứ đấy bước tới sảnh chuẩn chầu.

Kiệu phu kính cẩn mời ông lên kiệu, bỗng một cánh cửa nhỏ kêu "két" một tiếng, bước .

Hứa Quốc công theo phản xạ ngoảnh đầu , khi thấy rõ đó là ai thì cơn giận của ông lập tức bùng lên.

"Ngươi cho ." Hứa Quốc công lớn tiếng quát.

Tô Kha dừng chân ngay lập tức, gãi đầu cợt lành với cha .

Hứa Quốc công bước tới, hít một mùi tục tĩu đó cho nhức đầu.

"Ngươi coi lời như gió thoảng bên tai ?" Ông mắng: "Ta bảo ngươi dứt khoát , ngươi đến sáng mới về?"

"Phụ đừng nóng. Con lời mà, thật đấy." Tô Kha thấy cha tức giận, vội vàng giải thích: "Người cho con nửa năm để chấm dứt mà, đúng ? Con đang đường vòng, từ từ để gây thù hận, hiểu chứ?"

Hứa Quốc công từ đầu đến chân.

Tô Kha bèn giơ tay thề thốt.

"Còn thể thống gì nữa hả." Hứa Quốc công giơ tay đ.á.n.h lên cánh tay Tô Kha, thấy con trai kêu đau ngượng ngùng, mà khỏi cau mày, : "Ta ngay, thời gian tính sổ với ngươi. Liệu mà phận . Ta vội ngoài, thời gian tính sổ với ngươi, nhất là trong lòng nên tự chừng mực."

Tô Kha vội nắm tay cha, đỡ ông đến kiệu: "Người lên triều quan trọng hơn."

Hứa Quốc công bước kiệu, vững vàng , ông bèn kéo rèm xuống và lạnh lùng buông thêm một câu: "Dám để hậu hoạ, đ.á.n.h gãy chân ngươi."

Tô Kha ngoài miệng ngoan ngoãn, tự tay mở cửa chính, cửa theo kiệu của cha xa mới ngáp dài về phủ ngủ tiếp.

Xui xẻo thật. Bình thường vẫn len lén cổng hông, hôm nay cổng chính cha bắt gặp. May mà nhanh trí kiếm lý do thoát , bằng lĩnh thêm một trận mắng.

Tô Kha đưa tay lên ngửi ống tay áo, kéo cả cổ áo gần ngửi thử, mùi hoa ngọt ngào xộc mũi khiến hít sâu. Mùi đúng là nồng thật nhưng chẳng thơm ?

mùi phong lưu, như cái cách lắc lư của mấy tiểu góa phụ mà cha chê bai tiếc lời. Hắn nghĩ thầm, cha thực sự thưởng thức gì cả.

*

Ngoài cửa phủ Hứa Quốc công, hai tiểu đồng đang theo dõi từ xa nhỏ với vài câu, một vội về con hẻm Thanh Ngư để báo cho Trần Quế.

Trần Quế lúc mới thức dậy, đang dùng khăn sạch lau mặt, tiểu đồng báo tin xong, sững một lát, vắt mạnh chiếc khăn ướt, dùng sức lau mạnh mặt .

Hắn quá, nhưng mà, cơn giận cứ trào lên.

Quả đúng như những gì Quận chúa , tên Tô tam công tử suốt ngày lêu lổng, trưởng bối chứ? Tô Kha bước phủ xong, ngay đó tiễn cha lên triều. Hai cha con gặp giữa đêm khuya, lẽ nào Hứa Quốc công mù quáng hơn Trần Quế ?

Cái nhà , cha con đều chẳng loại lành gì.

"Diêm Vương gọi ai c.h.ế.t canh ba, thì để đó sống đến canh năm." Trần Quế , mắt đầy sát khí: "Liêu Tử, cứ theo những gì dạy ngươi, hôm nay để cho tên súc sinh hậu quả của việc lăng nhăng."

Liêu Tử , vội hỏi: "Ngài chắc chắn rằng tối nay Tô tam công tử sẽ đến hẻm Yến Tử ?"

Trần Quế dám chắc.

Trần Quế nhíu mày: "Hắn chẳng bao giờ chịu yên . Chỉ quanh quẩn vài nơi đó, sớm muộn gì cũng đến. Chỉ cần đặt chân ngõ Yến Tử thì coi như đến giờ Diêm vương gọi hồn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-29-diem-vuong-doi-mang.html.]

*

Liêu Tử nhận lệnh, trở bên ngoài phủ Hứa Quốc công, tiếp tục theo dõi. Đến chiều, canh cổng hông báo tin rằng Tô Kha rời khỏi phủ từ hướng đó.

Quả nhiên, theo dấu một lúc, chúng bèn phát hiện Tô Kha bước nhà của một cô ả ở ngõ Yến Tử. Nhìn thấy cảnh đó, tên hầu phấn khích, vỗ tay: " như ngài đoán, đến giờ Diêm vương đòi mạng . Ngươi đầu phố báo tin cho chủ nhân, sẽ đến ngõ Liễu Thụ."

*

Ngõ Liễu Thụ về đêm còn huyên náo hơn cả ban ngày. Liêu Tử đèn, quanh những ngôi nhà sáng rực và nhạt: Cá mè một lứa.

Hắn bước tới cánh cửa cần tìm, gõ ba .

Phải đợi một lúc lâu, một bà già mới mở hé cửa: "Ai đấy?"

"Bà chủ." Liêu Tử tươi: "Mấy ngày , ông chủ nhà nhờ bà giúp đỡ tìm một quả bóng."

Vừa , lấy một thỏi bạc, chầm chậm lắc qua lắc mắt bà già.

Mắt bà già như dính chặt thỏi bạc, theo dõi từng động tác của .

"Ông chủ nhà vài lời nhắn gửi đến công tử của bà." Liêu Tử siết chặt thỏi bạc trong tay: "Khi xong, bạc sẽ thuộc về công tử, và còn thêm phần thưởng dành cho bà."

Nghe thế, bà lão đến đây mục đích, nhưng cũng khó cưỡng tiền tài, khuôn mặt hiện lên sự lưỡng lự.

"Công tử nhà tai thính lắm, đừng lo." Liêu Tử tiếp lời: "Ta là công, dám phòng của công tử. Ta sẽ ngay trong sân để . Bà cứ yên tâm, chúng giữ khuôn phép, dám mạo phạm sắp phất lên ."

Bà già "chờ chút", đóng cửa .

Liêu Tử cơ hội, đợi một lát, cánh cửa mở , bà chủ hiệu cho . Trong sân thấy bóng dáng vị công tử . Liêu Tử cũng ngạc nhiên, hành lang vọng lên: "Ông chủ nhà mời công tử một bữa rượu."

Nơi sáng hơn nhiều, bà lão quan sát kỹ trang phục và thái độ của Liêu Tử, : "Ta gặp ít , nhưng ông chủ của các ngươi giống trong nghề ."

Liêu Tử thầm.

Tất nhiên là . Trần Quế trong giới , cả những kẻ chạy vặt như cũng chẳng .

"Ông chủ , nhưng vị quý nhân công tử là thế." Liêu Tử nghiêm túc trả lời: "Ông chủ nhà chỉ việc quý nhân. Từ lúc ông tình cờ thấy công tử, chắc rằng công tử sẽ khiến quý nhân hài lòng."

Bà chủ , nhớ hình dáng của ông chủ mà Liêu Tử đến. Nhìn bề ngoài, đó là một thương nhân giàu , nhưng cử chỉ mang phong thái của quyền quý.

Nghĩ kỹ , bà chủ bắt đầu cảm thấy hợp lý. vị quý nhân đó quyền lực hơn cả Tam công tử nhà Phủ Hứa Quốc công ?

Bà lão cố gắng nén lòng tham, nhã nhặn : "Chúng sống theo lẽ , e rằng ngài hiểu lầm ."

Liêu Tử , thẳng thừng vạch trần: "Nếu thực sự là hiểu lầm thì bà để đây lải nhải như thế . Chẳng qua chỉ là buôn bán với một bên, ăn với nhiều bên mà thôi. Đã bám víu công tử Tô Kha thì nước đôi nữa chứ?"

Sắc mặt bà lão lập tức trở nên khó coi.

"Đã lòng tiến cử công tử với quý nhân, thì tất nhiên chúng điều tra kỹ lưỡng." Liêu Tử để ý đến sắc mặt của bà lão, tiếp tục với vẻ thản nhiên: "Công tử Tô Kha đính hôn với tiểu thư của phủ Thành Ý Bá, đến khi thành , liệu bên nhà vợ cho công tử chuyện ?"

Vì hòa khí giữa hai nhà, Hứa Quốc công cũng sẽ để con trai lộng hành. Dù Tô Kha thế nào thì cũng chẳng thể vượt mặt cha . Không như quý nhân của chúng , tự lập , tự chủ. Chỉ cần công tử hầu hạ khéo léo, ắt sẽ kết quả ."

Chủ nhân chúng với công tử, con đường thì điều kiện đầu tiên là trẻ trung, công tử đừng để phí hoài năm tháng.

 

 

Loading...