Yến Từ Quy - Chương 293: Đừng Để Sai Sót Thêm Nữa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:19
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Xương run lên bần bật. Bị bịt mắt, mí mắt cứ giật liên hồi, mắt đảo lia lịa, nỗi sợ đè nặng lên tim khiến thể tự chủ.

Tâm trí mờ mịt, chẳng thể đưa bất kỳ phán đoán nào rõ ràng, chỉ thốt lên “ ” liên tục.

Bên ngoài, Từ Giản thấy dáng vẻ của Tô Xương, mà cũng chẳng cần thấy. Hắn thừa phản ứng của lúc . Không thấy gì, dọa đến mất mật, mạng sống trong tay khác – nỗi sợ cái c.h.ế.t thế Tô Xương chắc chắn chịu đựng nổi. Đó cũng chính là lý do Từ Giản chọn . Không thể moi thông tin từ Đạo Hành, nên đành chọn một con đường khác.

Từ Giản chẳng vội vã gì: “Ngươi trả lời xong , sẽ đưa ngươi về tiệm. Chỉ cần ngươi giữ bình tĩnh, sẽ chẳng ai ngươi từng hỏi cung, chỉ là tối qua uống rượu quá chén, mãi tới sáng mới tỉnh mà thôi. Nếu ngươi giữ bình tĩnh, thì cũng giúp nổi. Dù , đối với , ngươi sống vẫn hữu ích hơn là c.h.ế.t. Ta luôn giữ lời. Ngươi đối với là dây leo dẫn tới quả, còn trong mắt chủ nhân của ngươi và chủ nhân của Đạo Hành, ngươi là gì?”

Áp lực nặng nề cuộn trào như sóng.

Tô Xương chịu nổi nữa, trong đầu chỉ quanh quẩn một ý nghĩ: “Sống ích hơn là c.h.ế.t”.

Hắn sống. Hắn còn sống đủ. Lắp bắp, Tô Xương : “Vương, Vương Kỳ, g.i.ế.c Đạo Hành tên là Vương Kỳ”.

Như dòng nước lũ vỡ đê, câu đầu tiên, những câu cũng dễ dàng hơn.

“Ta việc cho Tô Nghị, nhưng chỉ là một kẻ sai vặt. Tô Nghị rốt cuộc mưu đồ điều gì, đời nào tiết lộ với ”.

“Ta chỉ , mấy hài lòng với kết quả , thấy lợi lộc đủ”.

“Ta chỉ là chân chạy vặt, truyền lời thôi, gì khác”.

“Ta từng gặp Đạo Hành nên nhận , còn Vương Kỳ thì hôm đến bắt Đạo Hành mới là đầu gặp ”.

“Hắn đến sớm, tiệm mở cửa là đến, mở miệng bảo theo lệnh của chủ nhân , đưa Đạo Hành vì Đạo Hành hỏng chuyện”.

“Ta nào dám can thiệp chuyện của đám đó, chỉ dám ở lì trong sân . Rồi Đạo Hành tới, hai bèn giao đấu, Đạo Hành địch nổi Vương Kỳ”.

“Vương Kỳ kéo Đạo Hành cửa , đặt lên kiệu. Ta Đạo Hành khó mạng, nhưng cụ thể thế nào cũng rõ”.

“Ở Ngõ Trần Mễ, gặp Đồng công công. Tô Nghị bảo truyền lời với ông rằng hài lòng với thỏa thuận cùng Hồng Lư Tự, hỏi bên đó cách nào hơn ”.

“Bên đó là ai… , chỉ là kẻ tiểu gặp kẻ tiểu ”.

“Chỉ như , chỉ như thôi”.

Nói hết những điều , Tô Xương thở phào. Hắn tự thấy trả lời khá đầy đủ. Ba câu hỏi đối phương đưa , đều trả lời. Không cần đúng sai, chí ít là . Không ngờ, đáp là một tràng trầm thấp đầy mỉa mai. Dù phận và thấy rõ mặt đối diện, trong đầu Tô Xương vẫn hiện lên một đôi mắt đầy vẻ khinh bỉ. Hắn bất giác run rẩy .

“Tô Xương” giọng truyền , từng chữ rành rọt, “Ta thành ý. Tiếc là ngươi thì ”.

Tô Xương định phản bác theo bản năng.

Ngón tay Từ Giản gõ nhẹ tay vịn: “Lần đầu gặp Vương Kỳ? Hắn gì mà ngươi tin ngay? Chẳng chút nghi ngờ, cũng báo cho Đạo Hành . Nói gì thì , ngươi cũng quen Đạo Hành hơn”.

“So với vị Vương Kỳ ngươi quen , Đạo Hành nghi ngờ gì chính là thuộc hạ của Tô Nghị kết minh. Lòng ngươi chắc cũng thiên vị đôi phần chứ”.

“Ngươi dễ lừa ? Tô Nghị ngươi là thứ ngốc nghếch như thế, liệu để ngươi việc ?”

“Không còn ai khác ở Cổ Nguyệt nữa ?”

Cổ họng Tô Xương như siết chặt, tựa như ai đó đang bóp nghẹt. Ngay khoảnh khắc , một nữa nhận rằng kẻ bắt giữ chẳng hạng tầm thường. Câu đầu tiên buột về Vương Kỳ vốn là lời thật khi đang hoảng loạn, theo đà mà tiếp. Trong lòng dần bình , khai hết, chỉ qua loa hòng mong chuyện qua . Nếu thể thoát gây hại cho Tô Nghị, thì hơn. những lời bịa trong lúc cấp bách , hiển nhiên đầy rẫy lỗ hổng trong tai đối phương. Người đó chỉ câu hỏi đầu tiên, bỏ qua hai câu . Xem chừng nhận vấn đề, mà là tính sổ theo thứ tự.

Thành ý… Hắn liệu đủ cho ba thành ý ? Tô Xương dám mạo hiểm nữa.

“Ta quả thật đầu gặp Vương Kỳ”. Tô Xương từ bỏ việc bịa chuyện: “Lần đầu gặp là trong trướng của Tô Nghị, lẽ là năm ngoái. Hắn từng đến gặp Tô Nghị một , nhưng cụ thể bàn chuyện gì, thực sự rõ. Ta chỉ chạm mặt , Tô Nghị chỉ giới thiệu qua, tên đó là Vương Kỳ. Nên khi Vương Kỳ hôm tìm đến, mượn chỗ của để dẫn dụ Đạo Hành, ngăn cản. Chỉ nhắn với , g.i.ế.c thì đừng ở chỗ , còn cần ăn buôn bán đàng hoàng. Vương Kỳ lẽ cũng nể mặt Tô Nghị, chỉ đ.á.n.h ngất đưa . Ta nhiều về Vương Kỳ, chỉ gặp hai , chỉ giỏi võ, trong bọn họ như con dao, cần g.i.ế.c ai, thường là tay”.

Nói xong đôi câu, Tô Xương cũng phí sự chân thành, bèn thành thật tiếp: “Ở Ngõ Trần Mễ quả thực là Đồng công công. Ta dối. Tô Nghị đàm phán với triều đình như ý, bèn giục phía đưa thêm cách. bên đó cứ đùn đẩy mãi, khiến Tô Nghị bực bội thôi”.

“Mãi mới gặp Đồng công công, mà cũng cứ vòng vo tam quốc, khó mà báo cáo với Tô Nghị cho ”.

“Ngài nhiều chuyện thế chắc cũng rõ. Cuối cùng, điều kiện mà Cổ Nguyệt đàm phán với các ngài thực chỉ thôi”.

“Có điều, Đồng công công nhắc một câu rằng Tô Nghị đến muộn một bước. Nếu là năm ngoái kinh mà bàn, còn thể lấy chuyện hòa gây áp lực, nhắm đến vị Quận chúa mà Hoàng Thái hậu hết mực thương yêu. Hoàng Thái hậu đồng ý, Thánh Thượng ít nhiều cũng nhượng bộ. Tiếc là muộn, Quận chúa giờ hôn ước”.

Tô Xương mãi , nhận cũng cảm nhận rằng, lưng bịt mắt bằng vải đầu một khi đến đây. Tham Thần vội vã ngoài một về. Hắn thấy Từ Giản. nghĩ, tâm trạng gia e rằng sẽ . Dẫu cho Cổ Nguyệt thực sự ý định hòa , nhắm đến vị Quận chúa , chắc chắn gia sẽ cảm xúc. Điều thật dễ hiểu.

Tô Xương tiếp lời: “Về ăn với Tô Nghị, giấu, mà thật sự . Những chuyện trọng đại thế , Tô Nghị tuyệt đối tiết lộ với , cũng dám ngóng. thể điều động thái giám, phận ắt dạng thường. Ngài rõ, thì cứ như ngài , thả , để dây leo ở tiệm, xem thử ngài đến quả dưa . Tất cả đều là lời thật, thực sự là thật lòng”.

Lần , Từ Giản còn nghi ngờ sự chân thành của Tô Xương nữa. Hắn ngả dựa ghế, mày nhíu . Hắn chuyện “hòa . Tiểu Quận chúa từng nhắc, đây Hoàng Thái hậu đổ bệnh trong cuối xuân năm Vĩnh Gia thứ mười hai, đằng chắc chắn uẩn khúc. Có lẽ cũng là vì chuyện hòa . Người Cổ Nguyệt lấy nàng cớ, Hoàng Thái hậu nỡ, cũng chịu nổi cơn giận. Đợi chuyện qua , bèn dứt khoát định luôn hôn sự cho nàng. Dù Từ Giản thuận tiện, bằng xe lăn, cũng còn hơn để giăng bẫy. Dự đoán thì là nhưng khi thật sự điều từ miệng Tô Xương, trong lòng khỏi thoải mái. khó chịu thế nào, Từ Giản cũng để lộ mặt Tô Xương. Lúc Tô Xương đang hoảng sợ và rối loạn, nhưng đợi đến khi thoát và bình tĩnh , nếu để bất kỳ dấu hiệu nào từ cuộc chuyện … Dĩ nhiên, kẻ " thấy" . Những đối đầu đây, ép đến mức bọn chúng vứt bỏ cả Đạo Hành. Nếu gì từ , bọn chúng thể đẩy và Lâm Vân Yên con đường cùng? Kẻ , với khả năng và bản lĩnh của , là một đối thủ dễ đối phó dễ lừa. Điều , Từ Giản nắm rõ trong lòng. Việc vứt bỏ Đạo Hành sẽ khiến đối phương cảm thấy may mắn vì thoát khỏi một phần áp lực, mà sẽ khiến chúng tức giận, sẽ tăng cường dò xét. "Nhìn thấy" nghĩa là hiểu suy nghĩ của . Các trận đối đầu chắc chắn sẽ căng thẳng hơn nữa. Vì thế, mỗi bước đều thận trọng hơn. Mỗi một manh mối đào mà ít tổn thất là một cuộc trao đổi lời. Từ Giản rằng, mỗi đều đối phương thiệt hại nhiều hơn chút, thua lỗ nhiều hơn chút.

“Vị Đồng công công đó”. Từ Giản mở lời hỏi: “Ngươi gì về ? Ta thật sự nhớ một nhân vật phận đặc biệt nào mà bên cạnh một công công họ Đồng”.

“Ta hề dối”. Tô Xương vội đáp: “Hắn tự xưng là họ Đồng, nếu nhầm lẫn thì là lừa . Hắn… trông như ngoài bốn mươi, gầy, mắt dài. Ta cũng miêu tả thế nào, gì nổi bật như Vương Kỳ, mà chẳng vết sẹo nào để dễ nhận diện. Nói năng thì the thé, đúng kiểu một thái giám”.

Tô Xương cố nhớ kỹ từng chi tiết: “À đúng , uống rượu. Hôm đó ở trong căn nhà đó bàn chuyện, uống hai chén và còn rót mời , uống một ngụm nào. Nhìn giống như uống, mà vẻ là uống cùng . Ta là kẻ thấp cổ bé họng, lẽ khinh chăng”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-293-dung-de-sai-sot-them-nua.html.]

Nghe xong, Từ Giản hỏi: “Tô Nghị ăn với chỗ bao lâu ?”

“Ta…” Tô Xương định ”, nhưng đến miệng khựng . Giờ giấu cũng nữa. Đã nhiều đến thế, giấu chút nữa thì cũng còn ý nghĩa. Nếu vì thế mà coi là “ thành ý” thì mấy câu cũng coi như công cốc.

Thôi đành hết, Tô Xương đáp: “Tô Nghị triều gần hai mươi năm , mấy năm đầu chỉ là mới, danh phận. Chừng mười lăm, mười sáu năm , Cổ Nguyệt cũng một nhóm sứ giả đến kinh thành. Tô Nghị chữ Hán, chọn sứ giả. Sau chuyến thăm đó, dần dần phất lên. Những năm thăng tiến ngừng, đúng là chút bản lĩnh. Ta rõ chuyện cụ thể, nhưng đoán là khi kết nối với một nhân vật thế lực”.

Tô Xương nhớ rõ thời gian, nhưng Từ Giản thể mường tượng . Hắn ở Lễ Bộ bao nhiêu ngày, cùng Thái tử Điện hạ những chồng văn thư cũ kỹ tẻ nhạt, trong đó hồ sơ tiếp đón các đoàn sứ giả. Vào mùa thu năm Thái Hưng thứ hai mươi lăm, Cổ Nguyệt từng phái sứ giả đến kinh thành. Năm , trông bề ngoài thì yên , nhưng , dòng nước sôi sục ngầm. Cả hai thể lập tức thiết, nhưng lẽ đó là khởi đầu, từng bước dẫn tới ngày hôm nay. Manh mối còn thiếu, nhưng cũng đủ giúp Từ Giản ngộ đôi điều.

So với vị Hiền Vương hôm nay theo dõi Kim Loan Điện, Tấn Vương trò chuyện dọc đường đỗi thiện, thì vị Bình Thân Vương Lý Nhân bớt nhiều phần nghi ngờ. Bình Thân Vương là hoàng thúc của Thánh Thượng, ruột thịt với Tiên Đế. Năm Thái Hưng thứ hai mươi lăm, khi Thái Hưng Đế xem trọng, dẫu tâm tư riêng, ông cũng chẳng để mắt đến một trẻ mới bước chốn quan trường như Tô Nghị. Nếu ăn, Bình Thân Vương chắc chắn nhiều lựa chọn hơn, cần chờ Tô Nghị mất bao năm mới nổi danh. Thêm nữa, giờ đây Tô Nghị dám thẳng thừng tỏ vẻ “ hài lòng”, còn thúc giục bên thêm ý kiến, đủ thấy rằng sự giao dịch ngày từng “công bằng” hơn. Một bên là quan viên của Cổ Nguyệt vươn lên, một bên là hoàng tử bình thường, khao khát đoạt ngôi mà Trưởng Hoàng tử Lý Thương chèn ép, như thế cuộc mua bán mới thành.

Thấy hỏi mãi chẳng thêm gì từ miệng Tô Xương, Từ Giản gõ ba nhịp ngón tay lên tay vịn ghế. Tham Thần ở bên trong thấy, bèn nhét miếng vải miệng Tô Xương nhưng tháo khăn bịt mắt . Tô Xương bắt đầu run rẩy, đến khi một cú c.h.é.m bằng tay khiến ngất lịm. Tham Thần lui khỏi phòng bên.

Từ Giản hạ giọng: “Đưa về yên , sẽ đến nha môn”.

Tham Thần phần lưỡng lự. Huyền Túc mặt, cũng tiện theo, thật chẳng .

Từ Giản thấy vẻ mặt , bật nhẹ: “Không , chỉ là vài bước chân thôi”.

Ngồi lên kiệu, Từ Giản thẳng đến phủ Thuận Thiên. Hắn lấy một bức vẽ trong tay áo, chính là chân dung của Vương Kỳ. Từ Giản chăm chú hồi lâu, đến lúc báo thù cho Tham Thần .

Trong nha môn, Đan Thận vẫn đang vất vả hết mức, tiến triển ở Ngõ Tứ Đạo mấy khả quan. Từ Giản bước phòng, tiện tay đóng cửa . Ánh sáng trong phòng tối , Đan đại nhân ngẩng đầu, chỉ lên tiếng: “Che mất ánh sáng ”.

Cửa mở , chỉ một tờ giấy đặt lên mặt ông. Đan Thận liếc bức họa, nhíu mày ngẩng đầu: “Người là ai?”

Từ Giản trả lời thẳng: “Là hung thủ g.i.ế.c Đạo Hành”.

“Quốc công gia chắc chắn chứ?” Đan Thận ngạc nhiên ít: “Sao ? Ai tận mắt thấy? Tên gì? Người ở ?”

“Không thể bắt ”. Từ Giản một cách thẳng thắn: “Đan đại nhân chẳng hôm qua bảo ? Cho một cái kết, để nha môn dừng , đào sâu thêm cũng vô ích”.

Sắc mặt Đan Thận trắng bệch. Ông quả thật thế. Ông cũng hiểu, Đạo Hành chỉ là một con cờ đem để nhử ông.

“G.i.ế.c Đạo Hành là để bịt đường nha môn, con cờ lộ còn giá trị”. Ngón tay Từ Giản chạm nhẹ bức họa: “Nếu cũng lộ diện, đại nhân liệu vứt bỏ ?”

Thông minh như Đan Thận, hiểu ý Từ Giản? Không bắt , nhưng thể ép đối phương vứt bỏ. Dù đối phương đưa để đối phó với nha môn, chí ít cũng đủ khiến họ tức tối. Đâu thể nào chỉ nha môn Thuận Thiên chọc tức . Ông phá nổi vụ án, nhưng thể khiến kẻ căm phẫn. Ông ở nha môn vất vả bao ngày, mệt bực, cũng trả đũa một phen chứ. Nghĩ đến đây, Đan Thận liếc Từ Giản. Ông từng nhiều chung tay xử án cùng Từ Giản, ông tin rằng vị Quốc công gia trẻ tuổi sẽ vì tư lợi mà bịa chuyện, tùy tiện dựng lên một hung thủ kéo liên can . Phụ Quốc công đây là hung thủ, thì chắc chắn là . Còn chuyện thế nào để xác nhận… Đan Thận tò mò, nhưng ông đủ kiên nhẫn để kiềm chế sự tò mò . Ai cũng con đường riêng của . Phụ Quốc công ngày thể trực tiếp dẫn đến nơi ẩn náu của Vương Lục Niên, giờ cũng thể đặt hung thủ mặt ông. Bồ Tát mà, linh thiêng là . Ông chỉ là cúng bái, dâng hương, cần Bồ Tát hiển linh thế nào?

“Ngài thế”. Đan Thận : “Ta sẽ cho dán cáo thị truy nã”.

Chiều hôm , trong tiệm hương liệu ở Tây Nhai, Tô Xương ngẩn ngơ trong sân . Hắn trở về thế nào, nhưng rằng thả. Những kẻ bắt thất hứa, sáng sớm đưa trở nguyên vẹn. Quản lý tiệm mới hỏi hôm thấy mặt, Tô Xương bèn lấy lý do chuẩn sẵn, đổ tại buổi tiệc rượu tối qua. Hắn uống nhiều quá, say mềm, mãi đến sáng nay mới tỉnh . Mùi rượu nồng nặc khiến nghi ngờ gì. Hắn nghĩ, chỉ cần qua mặt cả hai bên là an . hiểu , lẽ vì vẫn hết sợ, lòng cứ bồn chồn yên. Cho đến khi tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía , cửa đẩy , quản lý ló đầu gọi : “Ông chủ”.

Tô Xương giật thót: “Có chuyện gì ?”

“Trong thành dán cáo thị truy nã”. Quản lý : “Bắt hung thủ, hình vẽ đó chính là hôm tới tiệm chúng . Hắn… lộ tẩy thế nào mà nha môn để ý thế? Nha môn tra tiệm chúng ?”

Sắc mặt Tô Xương tái nhợt, một lúc lâu cũng nên lời. Mãi , mới : “Đừng tự dọa , đợi khi nào nha môn tới tính”.

mãi đến khi trời tối, tiệm đóng cửa, vẫn của nha môn tới.

---------------

Giữa đêm khuya, trong một ngôi nhà, Thành Hỷ đang quỳ gối, cúi đầu dám lên tiếng. Trước mặt Thành Hỷ, chủ nhân của vẻ mặt đầy giận dữ, cách đó xa là một chén vỡ nát.

“Vương Kỳ cũng thể thất bại ư?” chủ nhân hỏi.

Thành Hỷ chẳng dám hé lời. Đạo Hành Vương Kỳ g.i.ế.c, nhưng việc gọn ghẽ, để dấu vết cho phủ Thuận Thiên nắm bắt, thậm chí chân dung của còn vẽ lên bản truy nã. Đây chính là thất bại.

“Hắn ?” chủ nhân hỏi.

Thành Hỷ chỉ đáp: “Ở trong phòng của ”.

“Ngươi qua đó xem ”. Chủ nhân lạnh giọng : “Bảo nghĩ kỹ xem vì thất bại? Ta nuôi bao năm, thể nuôi một kẻ vô dụng”.

Thành Hỷ , lùi bước ngoài. Đến cửa, Quý nhân gọi giật .

“Sau khi hỏi xong gì, ngươi chứ?”

Răng Thành Hỷ va lập cập, giọng cũng run theo: “Tiểu nhân ”.

“Tốt”. Quý nhân : “Đừng để thất bại nữa. Hết đến khác như thì còn thể thống gì chứ”.

Thành Hỷ sợ đến c.h.ế.t khiếp, nhưng vẫn hỏi: “Có nên đưa ?”

“Đưa ?” Quý nhân lạnh lùng : “Ngươi chắc là đưa ai ai ? Giải quyết ngay ở đây, để răn đe kẻ khác”.

Thành Hỷ đáp lời. Ra khỏi cửa, thở phào. Giải quyết ngay ở đây cũng , ít cần lo đến chuyện “thất bại”. Đang nghĩ ngợi thì thấy tiếng đồ đạc rơi vỡ từ bên trong. Hắn , chủ nhân đập một chén nữa .

 

Loading...