Yến Từ Quy - Chương 3: Chỉ là mơ thôi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:05:53
Lượt xem: 233

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong trí nhớ của Lâm Vân Yên, chân của Từ Giản một vết sẹo dài và đáng sợ. Đó là vết thương do lưỡi đao Tây Lương gây , là chiến công của Từ Giản nhưng cũng là điều cản trở tiếp tục con đường binh nghiệp. Năm đó, Từ Giản mới mười sáu tuổi, lẽ là tuổi trai trẻ, khỏe mạnh sẵn sàng cầm kiếm trận.

Cùng đồng đội g.i.ế.c hàng trăm quân Tây Lương, khi trở về doanh trại, quân y bất lực vết thương bê bết m.á.u ở chân của . Cái chân đó dù giữ nhưng cũng coi như phế. Từ đó trở , theo như lời Từ Giản từng , chân chỉ là "vật trang trí", chỉ để lấp chỗ trống cho ống quần trống trải, chứ thật chẳng còn tác dụng gì.

Chân thương còn chăm sóc, mỗi ngày ngâm thuốc, châm cứu, xoa bóp... Vậy mà nó vẫn cứ teo dần, mất sức sống, cùng với vết sẹo như con rắn, càng đáng sợ hơn. Không mà chân trái cũng ảnh hưởng. Ban đầu còn thể chống gậy một đoạn ngắn, gậy cũng chẳng dùng , phụ thuộc xe lăn.

Lâm Vân Yên về phía Văn Thái phi. Thái phi kể tỉ mỉ chuyện bà phát hiện điều kỳ lạ, Lâm Vân Yên mà càng rối bời. Nàng từng thấy tận mắt cái chân của Từ Giản, vết sẹo đó rõ ràng nghiêm trọng, giờ đây như gì, thể như bình thường? Chẳng lẽ gặp Hoa Đà Biển Thước diệu thủ hồi xuân ư?

Trong lời của Thái phi đầy vẻ tiếc nuối, còn Lâm Vân Yên thì cảm thấy mừng rỡ. So với việc xe lăn thể dậy , thì chỉ khập khiễng một chút thì vẫn hơn nhiều. Dù , nàng vẫn còn nhiều điều thắc mắc.

Lâm Vân Yên rũ mắt bộ thở dài: "Quốc công thật sự thương nặng đến ?" " thế." Thái phi thở dài: "Với tài năng như , vốn dĩ thể giống như ông nội , nhưng... Nói cũng , vết thương đó cũng là..."

Lâm Vân Yên lắng , Thái phi đột ngột dừng , tiếp tục chỉ thở dài: "Đáng tiếc, thật đáng tiếc." Chuyển hướng như thế tuy quá gượng gạo nhưng Lâm Vân Yên vẫn nhận . Văn Thái phi dường như nhớ đến điều gì đó, câu về lý do Từ Giản thương đến cửa miệng nhưng bà nuốt xuống, thậm chí trong khoảnh khắc đó, ánh mắt bà còn lướt nhẹ qua phía Hoàng Thái hậu, nhanh chóng thu về.

Tại ? Lâm Vân Yên hiểu. Từ Giản thương khi đ.á.n.h Tây Lương, đó là chiến công hiển hách, thể nhắc tới chứ?

"Chỉ lo chuyện, suýt nữa quên xếp bài ." Văn Thái phi đặt tay lên bàn mạt chược: "Nào nào, gỡ gạc một ván mới ." Bàn mạt chược trở nên sôi động.

Chậu san hô đặt giá cổ, bên ngoài tiếng ve kêu râm ran, bàn những chơi bài rôm rả, thi thoảng vui vẻ, ai nhắc chuyện tặng san hô.

Sau ba vòng chơi, Văn Thái phi tỏ vẻ mệt mỏi, cuối cùng cũng dậy, cáo từ. Lâm Vân Yên tiễn bà ngoài. Khi khỏi điện chính, nàng vốn định hỏi thêm về Từ Giản, nhưng suy nghĩ một chút thôi. Văn Thái phi thích tán gẫu chuyện nhà, nhưng bà cũng giữ chừng mực, vô cùng kính cẩn với Hoàng Thái hậu, nuốt lời thì dù hỏi nữa cũng chẳng .

Tiễn đến ngoài Từ Ninh cung, Lâm Vân Yên về thiên điện. Bàn bài dọn, Hoàng Thái hậu lên chiếc giường La Hán gần cửa sổ, tựa gối, ánh mắt về một hướng. Lâm Vân Yên theo, thì thấy chậu san hô mà Từ Giản tặng.

Không rõ là Hoàng Thái hậu tình cờ về phía đó, đang suy nghĩ về Từ Giản. Lâm Vân Yên cũng đoán . Nhận thấy nàng , Hoàng Thái hậu thu ánh mắt về, vẫy tay: "Lại đây với ai gia một lát."

Lâm Vân Yên đến xuống phía đối diện. "Con tâm sự ?" Hoàng Thái hậu hỏi, nhưng đợi nàng trả lời, bà tiếp: "Đừng chối, ai gia , hôm nay con căng thẳng hơn khi."

Bị trúng, Lâm Vân Yên chẳng thể nào lời khách sáo. Quả thật, tâm trạng của nàng vẫn luôn căng thẳng. Một khắc là biển lửa hừng hực, khắc ở Từ Ninh cung, vẫn là Từ Ninh cung mà nàng nhớ, nhưng từ vài năm . Dù nàng đoán tình cảnh của , nhưng thể bình thản đối mặt ngay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-3-chi-la-mo-thoi.html.]

Chân của Từ Giản khác với ký ức của nàng, còn những và sự việc khác liệu đổi nhiều ? Mọi thứ đều liên quan chặt chẽ với . Nàng cần thời gian để lắng , suy ngẫm thật kỹ, hiểu rõ tình hình hiện tại.

Trước đây, Từ Giản từng , tâm thần yên tĩnh thì điều kiện. Chỉ khi thứ trong tầm kiểm soát mới thực sự bình thản, ung dung và thể mưu lược. Nếu , dù giả vờ, thể lừa những hiểu rõ, nhưng trong mắt tinh tường thì chỉ là hổ giấy.

Còn Hoàng Thái hậu từng gặp bao , quá quen thuộc với Lâm Vân Yên. Hiện tại, tình cảnh cho phép nàng chậm rãi suy nghĩ, mà tránh né lời quanh co với Hoàng Thái hậu chỉ phản tác dụng. Lâm Vân Yên cúi mắt, khi "ngập ngừng ", cuối cùng nhỏ giọng: "Khi nãy lúc nghỉ ngơi ở sảnh phụ, con mơ thấy ác mộng."

Hoàng Thái hậu xong, bật : "Đâu đứa trẻ năm sáu tuổi, giấc mơ gì mà dọa con sợ đến thế?"

"Lửa cháy." Lâm Vân Yên đáp: "Nhà cháy, khói mù mịt, con mắc kẹt bên trong, thể chạy ..."

Chỉ vài câu ngắn ngủi, đôi mày của Hoàng Thái hậu nhíu chặt, nụ môi tắt hẳn. Bà kéo Lâm Vân Yên lòng, nhẹ nhàng vỗ về: "Cháu ngoan, chỉ là giấc mơ thôi, chỉ là giấc mơ thôi."

Vương Ma ma thấy , bèn hiệu cho những khác. Các cung nữ, thái giám nhẹ nhàng rời khỏi, Vương Ma ma cũng hai thêm nữa cũng bước ngoài, màn cửa, chắp tay thầm niệm "A Di Đà Phật."

Nàng cũng nhận Quận chúa hôm nay mất tập trung. Không Quận chúa biểu hiện rõ mặt mà là vì Hoàng Thái hậu mấy ngó về phía nàng. Vương Ma ma hầu cận Hoàng Thái hậu nhiều năm, tất nhiên bỏ lỡ bất kỳ nét mặt ánh mắt nào. Chính nhờ sự quan tâm và cẩn trọng mà bà nhận điều gì đó từ Hoàng Thái hậu.

Ban đầu bà nghĩ, lẽ là cô gái trẻ gặp chuyện vui, ngờ là một cơn ác mộng. Khó trách Quận chúa hôm nay lơ đễnh, khó trách khi Hoàng Thái hậu hỏi, nàng ngập ngừng, cũng khó trách Hoàng Thái hậu xong đau lòng như .

Năm tiên đế bệnh nặng, Thánh thượng khi đó còn là hoàng tử dẫn hoàng tử phi, tiểu điện hạ và vài đại thần và vợ của họ lên núi cầu phúc. Đêm khuya, ánh lửa rực trời từ núi, kèm theo tiếng kêu cứu mạng, Thánh thượng khi đó quyết dẫn thị vệ cứu giúp. ngờ trong chùa cũng bốc cháy, hoàng tử phi, tiểu điện hạ và của Quận chúa mắc kẹt bên trong, bà cứu tiểu điện hạ nhưng khi cứu hoàng tử phi thì...

Khi tin dữ truyền đến, Vương Ma ma vẫn nhớ rõ, Hoàng Thái hậu đau đớn đến tột cùng. Với bà, chỉ là con cháu trong nhà, mà còn là cháu họ theo bà từ khi tám tuổi, cung hầu hạ bà, đó còn trở thành bạn học của công chúa, chẳng khác nào con gái ruột của .

Sau đó, âm mưu núi phanh phui, triều đình chấn động, mãi đến khi Thánh thượng lên ngôi thì thứ mới dần định. Ngọn lửa núi xem là tai nạn, nhưng những kẹt trong lửa, vì Thánh thượng dẫn theo thị vệ, võ tăng nên đủ cứu, cuối cùng ai . Hoàng tử phi, của Quận chúa... tất cả tổng cộng chín thiệt mạng.

Quận chúa mặt trong trận hỏa hoạn , lẽ vì tâm linh mẫu tử, khi còn nhỏ sống ở Từ Ninh cung, nàng mơ thấy những cơn ác mộng về hỏa hoạn, nửa đêm dứt, Hoàng Thái hậu ôm lòng dỗ dành. Hỏi thăm bên phủ bá mẫu, cũng rằng một tháng nàng thường mơ ác mộng hai, ba . May mắn , theo năm tháng, ác mộng dần ít , nhất là những năm gần đây, từng nàng còn gặp ác mộng nữa.

Hoàng Thái hậu vẫn như đây, thể thấy những từ như "cháy" "hỏa hoạn", thấy là đau lòng hồi lâu. Nghĩ đến đây, Vương Ma ma lén bên trong. Hoàng Thái hậu đang an ủi Quận chúa vẫn giống y như .

 

 

Loading...