Yến Từ Quy - Chương 30: Sở Thích Đa Dạng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:21
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không đến suy nghĩ trong lòng của tiểu quan, bà lão liên tục vỗ tay trong lòng.

Chính là đạo lý đây.

" là như ."

Thấy bên trong vẫn im lặng, bà khỏi liếc trong chờ đợi.

Liêu Tử tằng hắng tiếp: " công tử tình nghĩa, phản bội Tô Kha. thật, nam nhân khác nữ nhân. Cái vị tiểu đang Tô Kha nuôi ở ngõ Yến Tử cũng cơ hội chính thất, còn công tử là nam nhi, chỉ e là sẽ lỡ dở cả đời thôi."

Tiếng loảng xoảng vang lên như thể vật gì đó rơi xuống.

Ngay đó, một thiếu niên vội vã bước từ bên trong, vén rèm lên hỏi dồn: "Hẻm Yến Tử là thế nào?"

Liêu Tử quan sát thiếu niên, trong lòng khỏi kinh ngạc.

Thiếu niên mặt mày khôi ngô, năng rõ ràng, giống những tiểu quan mềm mại nữ tính ở ngõ Tiểu Yên. Nghĩ đến tiểu yêu kiều cùng mấy góa phụ phong tình...

"Khẩu vị của Tô Kha đúng là tầm thường."

Liêu Tử bộ ngạc nhiên, hỏi: "Công tử ? Tô Kha đang nuôi một ở hẻm Yến Tử, độ chừng mười lăm, mười sáu tuổi, dung mạo xinh , sủng ái."

Thiếu niên thoáng tái mặt.

"Nếu tin thì công tử cứ đến tận nơi mà xem. Thấy rõ chuyện , cũng là lúc công tử buông bỏ những mộng tưởng hão huyền, theo chúng đến gặp quý nhân để mở con đường mới." Liêu Tử : "Nếu chuyện thành, công tử sẽ quý nhân che chở, còn chúng cũng nhờ đó mà thêm trọng dụng. Đôi bên đều lợi."

Thừa lúc thiếu niên còn đang ngẩn ngơ, Liêu Tử nhét một thỏi bạc vụn tay bà lão.

Bà lão ngay lập tức hiểu ý. Những như bà rõ: chỉ khi chủ nhân chỗ dựa vững chắc, bản họ mới sống yên .

Tô Kha sắp thành , chẳng mấy chốc sẽ còn trông cậy nữa. Bà nghĩ, nên tìm một chỗ dựa mới vẫn hơn.

"Công tử ." Bà nhắc: "Hẻm Yến Tử cũng gần đây thôi, nhanh chút cũng mất đến một khắc. Công tử cứ đến xem cho rõ, nếu Tô Kha thật sự đáng để lưu luyến, thì cũng dễ mà thu xếp tâm tình."

Không cho thiếu niên cơ hội do dự, Liêu Tử vội : "Đi xa thế , tất nhiên cần kiệu. Để chuẩn ngay."

Ra đến cửa, Liêu Tử hiệu cho nấp ở góc tối. Chẳng bao lâu, một chiếc kiệu vải xanh dừng ngay cửa.

Liêu Tử tiễn thiếu niên lên kiệu.

Kiệu, phu kiệu... tất cả đều là của họ. Mọi việc phía coi như xong.

Chỉ cần bên Trần Quế hành động thuận lợi, thì tối nay hẻm Yến Tử chắc chắn sẽ ồn ào đây.

Vài khắc , Trần Quế đến ngõ Tiểu Yên.

Cộc, cộc... cộc, cộc cộc.

Khi , từng hỏi Quận chúa vì chờ lâu mới mở cửa, còn Tô Kha gõ cửa thì chẳng mấy chốc . Quận chúa chỉ nhắc để ý âm thanh gõ cửa.

Quả nhiên, khi dặn theo dõi, phát hiện điểm mấu chốt.

Giờ đây, y như . Vừa gõ cửa xong, bên trong tiếng bước chân vang lên. Cánh cửa mở .

Thấy Tô Kha, mở cửa theo phản xạ định đóng , nhưng hai tên tùy tùng của Trần Quế giữ chặt.

Trần Quế ung dung bước , giữa sân, liếc kẻ bước từ trong nhà.

"Không cần cuống lên thế." Trần Quế rút thẻ bài bên hông, giơ lên nhanh chóng cất : "Là Tam công tử bảo tới."

Trời nhá nhem, hành động mau lẹ, bên trong chỉ kịp thấy thoáng qua hình dạng thẻ bài. Họ nhận đó thực chất là thẻ bài của phủ Thành Ý Bá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-30-so-thich-da-dang.html.]

Hai tiểu quan tin đến bảy phần.

Nếu của Tam công tử, cách gõ cửa?

"Tam công tử dặn dò gì ?" Một hỏi.

"Chuyện công tử sắp lấy vợ, hai ngươi hẳn chứ?" Trần Quế thấy hai gật đầu, thêm: "Sau khi thành , tất nhiên thể sống như bây giờ nữa. Công tử vô cùng lưu luyến, hiện giờ đang ở hẻm Yến Tử, mong hai ngươi đến đó vui vẻ thêm cuối."

Chữ "thêm" Trần Quế nhấn mạnh kéo dài. Hai tiểu quan đều hiểu rõ ý nghĩa ẩn câu . Hôm nay, ngoài bọn họ, còn kẻ khác góp mặt. Và hẻm Yến Tử... vẻ gần đây công tử nuôi một tiểu cô nương ở đó. Nàng chăm bẵm từ đầu đến chân, cứ như con gái nhà lành, nhưng thật cũng chỉ là món đồ vui lòng kẻ giàu sang mà thôi.

Một trong hai hỏi thẳng: "Công tử sẽ sắp xếp thế nào cho kẻ ở hẻm Yến Tử ?"

Trần Quế là tinh ý, thấy vẻ mặt khinh thường của họ thì hiểu ngay trong lòng sẵn toan tính. Gã vốn tiếp tục khơi mào thêm xích mích, nhưng ngờ một trong hai chủ động hỏi , khiến gã tiết kiệm ít lời.

"Công tử niệm tình cũ, dù còn qua nhưng cũng sắp xếp thỏa cho ở bên cạnh. Quốc công gia hiểu rõ tình hình công tử, còn tiểu cô nương thì chẳng khó, chỉ cần vài năm nữa là đưa phủ Quốc công bằng cửa hông, nhưng các ngươi thì chắc chắn như ." Trần Quế ho vài tiếng, tiếp tục: "Hai ngươi nên nhân cơ hội vui vẻ với công tử cho trọn, tìm một nơi hơn thì ."

Lời dứt, hai khuôn mặt đối diện lập tức tối sầm.

"Kiệu chờ sẵn ngoài cửa." Trần Quế thúc giục: "Mời hai vị lên đường."

Hai trao ánh mắt. Đều là kẻ sống nhờ lòng thương hại, để đá ngoài, còn tiểu cô nương thì tiến phủ Quốc công chứ? Ả là gì mà may mắn thế? Nếu bọn họ chẳng gì thì cũng chẳng để khác yên .

Chỉ cần đóng cửa , dụ dỗ công tử tìm cách trả thù tiểu cô nương , để ả khổ cũng chẳng dám hé lời.

Khoảng cách từ đây đến hẻm Yến Tử xa, hai chiếc kiệu nhanh chóng ngõ phía bắc. Hai tên thủ nhanh nhẹn lẻn sân, đập ngất bà v.ú và đám nha đang hóng mát.

Trong nhà, Tô Kha và tiểu cô nương vẫn đang mải mê mà chẳng chuyện bên ngoài.

Khi kiệu dừng, cửa gõ, hai thuận lợi bước , và dẫn thẳng tới căn phòng chính. Từ bên ngoài, những âm thanh mơ hồ vang lên từ trong nội thất càng rõ rệt. Họ do dự mà đẩy cửa bước . Ngay lập tức, tiếng hét chói tai của tiểu cô nương vang lên.

Tô Kha sững sờ hai tiểu quan đột ngột xuất hiện: "Các ngươi... các ngươi gì ở đây?"

Trời hè oi bức, cả bốn đều mặc ít vải. Hai tiểu quan lập tức cởi bỏ áo ngoài, một bịt miệng tiểu cô nương, kẻ còn ôm lấy eo Tô Kha.

Tô Kha đang trong tình trạng hưng phấn, giật nên toát mồ hôi lạnh, nhưng gặp quen cách chiều chuộng nên nhanh chóng lấy tinh thần.

"Công tử vẫn thích những kẻ khéo léo mà." một tiểu quan ghé sát tai tiểu cô nương thì thầm: "Hãy học lấy vài chiêu ."

Tiểu cô nương run rẩy nên lời.

lúc đó, chiếc kiệu từ ngõ phía nam cũng dừng cửa. Một thiếu niên tuấn tú bước xuống, nhanh chóng tiến , đến tận nhà trong mà chẳng gặp chút trở ngại nào. Cảnh tượng mắt khiến y sững sờ: bốn đang chen chúc cùng một chiếc giường.

Hai tiểu quan cứ ngỡ y cũng là do Tô Kha mời đến "vui thêm", nên vẫn tiếp tục hành động.

"Hôm qua công tử còn bảo, ở thành phủ chẳng khác nào khúc gỗ, chán ngắt vô vị."

"Phải là loại chúng , uốn eo rên rỉ, công tử?"

Những lời ngọt ngào đầy trơ trẽn chui tai thiếu niên khiến y ngây ngẩn. Đến khi một tiểu quan tiến gần, tháo áo y thì y mới bừng tỉnh.

Việc Tô Kha đáng tin tưởng và y cần tìm nơi nương tựa khác là chuyện y lường . việc Tô Kha còn nhiều kẻ khác thế là một chuyện khác. Điều y thể chịu nổi chính là cảnh tượng bốn nhơ nhớp kéo y thứ năm.

Không sợ sập giường ?

"Đồ lừa đảo!" Y nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi là kẻ lừa đảo!"

Y cầm lấy chân đèn bàn, châm thẳng màn trướng, thiêu luôn thứ dễ cháy trong tầm mắt.

 

 

Loading...