Yến Từ Quy - Chương 300: Ngươi là nhiều mưu mô nhất
Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:27
Lượt xem: 88
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Tĩnh bối rối xoắn chặt khăn trong tay. Nhà cửa hòa thuận, nàng cũng ít lời mặt bà và cô, chỉ là chuyện hôn nhân… trong lòng khỏi chút e thẹn. Nàng đầu Hoàng Thị, thấy ánh mắt đầy sự động viên, gật đầu. Mẹ đúng. Lần bàn chuyện hôn nhân , nàng tự , tự suy nghĩ, tự đưa ý kiến, chứ như , để “ lớn chủ”. Các trưởng bối tất nhiên cố gắng hết sức, cân nhắc nhiều , sai sót cũng chẳng do họ sơ suất, mà là vì gặp kẻ dối trá hai mặt. Chỉ là khi , Lâm Vân Tĩnh suy nghĩ riêng. Nàng nghĩ nhiều về “ gả,” nhưng vì sợ thất vọng, bà khó xử, nên cứ chôn chặt trong lòng. Cũng may, Vân Yên động viên, khuyên giải, nàng mới cơ hội thoát khỏi khổ đau. Gả chồng dễ, nhưng Lâm Vân Tĩnh nhận , lắng tiếng lòng của khó như nàng tưởng.
“Dư công tử chân thành”. Nàng mím môi, nghĩ : “Nói cho đúng thì con chỉ gặp công tử hai . Lần đầu là năm ngoái đường núi, khi hỗn loạn lắm, con còn trẹo chân, dù thấy công tử nhưng trong lòng rối bời, chẳng kịp rõ mặt mũi. Dư công tử cũng chỉ giúp đỡ mà để tên, thấy xe ngựa thoát nạn là thu dọn đồ đạc rời ngay. Sau đó, mãi đến vài tháng , con mới gặp công tử để tạ ơn, cũng nhờ mới công tử trông thế nào. Nói chẳng bao nhiêu nhưng thể thấy công tử là lịch thiệp, lễ độ. Con hiểu về công tử nhiều, chỉ bá phụ và Trần đông gia kể, là phẩm hạnh . Lần , công tử cũng suy nghĩ kỹ càng khi đáp …”
Lâm Vân Tĩnh dùng từ khách quan, nhưng rõ ràng nàng phản đối cuộc hôn sự , lời đáp của Dư Phác cũng nàng lòng. Thấy bà đôi lúc khẽ gật đầu, Lâm Vân Yên bèn nháy mắt với chị . Tính tình chị cả kín đáo, ở viện Tải Thọ thể đến mức thì là “tán thành” . Còn về những suy nghĩ khác, đợi lúc trưởng bối, chị em mới thể tâm sự. Sự đồng thuận của Lâm Vân Tĩnh cũng giúp Hoàng Thị an lòng. Nếm một cay đắng , bà sợ chọn “kẻ tai họa,” lo vì vết thương lòng mà chần chừ quyết, khiến bản ngày đêm thấp thỏm. Bà chịu mất ngủ thì cũng đành, nhưng nếu Tiểu Đoạn Thị vì thế mà ngập ngừng với hôn sự của Vân Tĩnh, là chuyện tệ hơn.
“Lão phu nhân”, Hoàng Thị nắm tay con gái, với Tiểu Đoạn Thị: “Con cũng thấy an tâm”.
Chỉ là bà gặp Dư Phác. Hồng ma ma từng gặp , bảo là vẻ ngoài chững chạc, thấy thật thà ngay thẳng. Hoàng Thị nghĩ, bà bàn với Trần đông gia, đợi tới khi Dư Phác đến Sinh Huy Các, bà sẽ ở gian bên, tìm cơ hội ngắm kỹ một chút. Không nhất thiết gì nhiều, nhưng bà tự dung mạo đó. Ý nghĩ chỉ dừng trong lòng, Hoàng Thị , nhưng vẻ trầm ngâm của bà lọt khỏi mắt Lâm Vân Yên.
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, nàng nhanh chóng đoán ý của thím hai. Chẳng khó đoán gì. Là , thể tò mò về con rể tương lai chứ?
“Tổ mẫu ”. Lâm Vân Yên , gợi ý với Tiểu Đoạn Thị: “Vài ngày nữa, là để phụ con mời Dư công tử đến phủ chơi? Đều là đồng liêu, cũng điều gì bất thường. Để công tử đến thăm hỏi tổ mẫu, tiện cả đôi đường”.
Tiểu Đoạn Thị suy nghĩ gật đầu. Đối ngoại thì là giao lưu giữa đồng liêu, còn trong nhà thì cứ gặp cho mặt, bên ngoài ai mà gì chứ?
“Cũng ”. Bà gật đầu: “Nghe kể nhiều , cũng gặp một cho ”.
Hoàng Thị cũng mỉm . Làm bà hiểu chứ? Quận chúa thấu suy nghĩ của bà, chủ động đề xuất với lão phu nhân, giúp bà khỏi tìm cớ đến Sinh Huy Các. Luận kỹ càng chu , Quận chúa thật sự thiếu chút nào. Chính vì thế, Hoàng Thị cũng lo lắng chuyện lớn của Lâm Vân Yên sẽ chậm trễ.
“Việc chuẩn hôn lễ của Vân Yên là quan trọng nhất”. Bà : “Hay đợi tiểu định lễ sẽ hơn? Mẫu nghĩ ?”
Tiểu Đoạn Thị mấy lo lắng về việc đó. Lễ định chuẩn chu đáo, Lâm Dư mời Dư Phác đến cũng chỉ mất chừng một, hai canh giờ, chẳng gây ảnh hưởng gì. Dù đợi thêm vài ngày cũng , tiện thể chờ thư từ quê nhà Dư Phác gửi lên. Nghĩ , Tiểu Đoạn Thị bèn : “Nghe ý Đại lang xem , chọn ngày nghỉ của bọn chúng nữa, hằng ngày đều bận việc quan mà”.
Hoàng Thị tất nhiên cũng đồng ý. Tiểu Đoạn Thị sang Trần Thị, bảo: “Dù việc chỉ mới chớm, thật sự định cũng cần thêm thời gian, nhưng cứ chuẩn , đừng để đến lúc gấp gáp thiếu hụt ”.
Trần Thị Lâm Vân Tĩnh, lòng nghĩ nhà thật cần chuẩn nhiều. Từ khi hủy hôn với Phủ Hứa Quốc công, hai bên còn gì vướng bận, đồ chuẩn cho Vân Tĩnh cũng vẫn còn nguyên, sổ sách của hồi môn sẵn sàng. Cũng vì mà thêu thùa, may vá – thứ cần nhất cho một tân nương, là sở trường của Vân Tĩnh. Dù chuyện hôn nhân thành, nàng vẫn từng chút thêu tiếp chiếc khăn đỏ cho ngày vui.
Nguyên do đơn giản. “Không là lấy chồng nữa mà”. Câu , khi Lâm Vân Phương kể cho Trần Thị , suýt chút nữa khiến bà ngả nghiêng. Nghĩ thông, suy thấu, Trần Thị thật sự yêu quý tính cách của nàng. Không chỉ lo cho chuyện của , Vân Tĩnh còn phụ giúp Vân Yên gần đây, vốn vì nàng sở trường thêu thùa, yêu thích và giỏi. Do đó, đến khi bàn chuyện hôn sự, bên Dư Phác cần chuẩn nhiều hơn, còn nhà chỉ cần “giảm” những lễ vật nặng nề chỉ trong các gia đình quý tộc, tránh phô trương vượt quá lễ phép. Vì sính lễ bên nhà họ Dư hạn, nếu bên nhà chuẩn quá cầu kỳ, sẽ khiến thấy khó xử.
Nghĩ đến những điều cần chuẩn , Trần Thị trả lời Tiểu Đoạn Thị: “Người yên tâm, sẽ lỡ việc ạ”.
Đã quyết định chung, Trần Quế bèn lên cáo từ.
Trần Thị tiễn ông đến sân nhắc nhở: “Dư công tử lên kinh chỉ chuyện học hành, về hôn sự chắc gì mấy, ngay cả khi phụ mẫu lên đến đây cũng chắc sẽ thông tỏ”.
Trần Quế cũng nghĩ đến chuyện , bèn : “Ta tính sắp tới sẽ bàn bạc với Bá gia, đợi xác định rõ ràng, sẽ tìm một trong Viện Hàn Lâm thể chủ trì mặt cho họ, như ở phủ Quốc công, việc đều do An Dật Bá mặt ”.
Trần Thị gật đầu tán thành: “ là ý ”.
Trong phòng, Hoàng Thị và Lâm Vân Tĩnh cũng chuẩn về viện . Vừa lên hành lễ, Lâm Vân Tĩnh Lâm Vân Yên kéo .
“Qua chỗ ”. Lâm Vân Yên trêu: “Muội còn cả đống chuyện hỏi tỷ”.
Lâm Vân Tĩnh kịp trả lời thì Hoàng Thị “đuổi” nàng .
“Qua vườn Bảo An ”. Hoàng Thị : “Giờ , cũng đừng đêm nữa, sẽ để chờ cửa ”.
Lâm Vân Tĩnh đành mỉm đồng ý. Lâm Vân Phương là chẳng bao giờ bỏ qua vui vẻ, hai chị tụ tập bèn nhanh chóng chen : “Muội cũng , cũng ”.
Thế là ba chị em cùng vườn Bảo An.
Ánh trăng sáng trong, rọi qua khung cửa sổ. Trên chiếc giường La Hán bên cửa sổ, những bộ bài dọn dẹp gọn gàng, đủ rộng để ba thoải mái chơi cùng . Còn chơi gì? Ba đều ngầm hiểu rõ. Lâm Vân Phương đang băn khoăn hỏi từ , thì Lâm Vân Yên thẳng thắn mở lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-300-nguoi-la-nhieu-muu-mo-nhat.html.]
“Lần đầu gặp Dư công tử”, Nàng hỏi: “Lúc tỷ thật nghĩ gì thế? Hôm hỏi tỷ mà tỷ cứ ú ớ chịu kể, giờ thể chi tiết với chúng chứ?”
Mặt Lâm Vân Tĩnh bỗng đỏ ửng: “Có nghĩ gì …”
“Tỷ trong nhà với ”. Lâm Vân Phương khoác tay nàng, chịu nhượng bộ: “Tỷ thật đấy. Nếu đến cả bọn mà tỷ còn giấu, thì định với ai? Chẳng lẽ để tới lúc hổ kể với tỷ phu ?”
Tiếng “tỷ phu” thốt , mặt Lâm Vân Tĩnh như đỏ rực, nàng ngượng ngùng đập nhẹ lên tay em mấy cái. Một hồi , tiếng khúc khích rộn ràng, cuối cùng Lâm Vân Tĩnh cũng im lặng nữa. Dù gì, những tâm sự vụn vặt như thế , với tỷ thì với ai ?
“Hồi tỷ nào trong nhà tính toán gì , tỷ chỉ thật lòng đến để tạ ơn thôi”. Lâm Vân Tĩnh chợt nhớ , chỉ tay về phía Lâm Vân Yên: “Thảo nào hôm đó tỷ rủ theo mà chẳng gì. Hóa là chủ ý từ ”.
Nàng trách yêu: “Muội giấu tỷ, đúng là rành tính toán nhất . Đã là tỷ thì chuyện gì , tỷ kể những gì xảy thì cũng kể hết về đấy. Muội với Quốc công gia bao nhiêu chuyện, bọn tỷ nào ”.
Lâm Vân Yên bật . Lâm Vân Phương càng thích thú, em út trong nhà, bàn chuyện hôn nhân, cứ vô tư .
“Tỷ kể , tỷ kể xong kể, coi như chỉ bảo cho tam chút kinh nghiệm”. Lâm Vân Yên .
Lâm Vân Tĩnh vẫn chuyện chính, nàng mỉm một lúc mới bắt đầu: “Lần đó tỷ gặp Dư công tử để tạ ơn, cũng chỉ trò chuyện đầy một khắc, kịp nghĩ gì nhiều. Chỉ thấy trông vẻ vững vàng, cũng hiểu vì thấy chúng gặp nguy mà xông giúp. Huynh giải thích vài câu, bảo hôm đó vội vàng rời là kiêu ngạo gì, chỉ là sợ gây thêm phiền phức, ngờ bỏ sót một bản thảo, thành phủ tìm khắp cả kinh thành. Lúc , tỷ cảm thấy bây giờ chín chắn hơn nhiều, khác hẳn lúc còn bối rối ở núi. Nếu là Dư công tử của hiện tại, chắc hẳn sẽ để quên gì nữa”.
Giao tiếp với các học sĩ, từ khi dự thi hội đến thi đình, Viện Hàn Lâm quan… Nửa năm qua đủ để một sĩ tử mới kinh thành như trải qua một cuộc chuyển . Dù đổi thế nào thì cũng thể đổi khác .
“Chín chắn”. Lâm Vân Yên khẽ xoay đôi mắt trong trẻo: “Chỉ là vẻ ngoài trông thôi”.
Lâm Vân Tĩnh ngẩn . Lâm Vân Phương càng tò mò, giục nàng đừng úp mở.
“Hôm đó tỷ một bước, lúc ngang qua nhã gian đó, liếc một cái”. Lâm Vân Yên hạ giọng, tạo khí bí mật: “Dư công tử ở đó bất động, chẳng đang nghĩ gì, nhưng trán lấm tấm mồ hôi, tỷ xem, hồi hộp bao”.
Lâm Vân Tĩnh ngạc nhiên mở to mắt, mặt , miệng mím chặt nhưng ánh mắt ánh lên nụ . Lâm Vân Phương thích thú, hỏi hỏi : “Thật ?”
“Thật mà”. Lâm Vân Yên đưa tay xoay khuôn mặt Lâm Vân Tĩnh , mắt nàng: “Khi đó nghĩ, chắc chắn cơ hội. Xem , đoán đúng chứ?”
“Muội là giỏi nhất”. Lâm Vân Tĩnh trách yêu.
Lâm Vân Yên chịu dừng, hỏi tiếp: “Tỷ thấy chín chắn nữa? Tỷ thích chín chắn ?”
Lâm Vân Tĩnh thể trốn thoát: “Nói chuyện với tỷ thấy lòng bình yên, cảm giác lo âu. Ngoài điều đó , tỷ cũng nghĩ nhiều, là do giỏi tính toán, về hỏi tỷ hết đến khác, tỷ mới suy nghĩ kỹ hơn thôi”.
Suy nghĩ cẩn thận , cũng thể nhận thêm nhiều điều. Đặc biệt, định như ý , Lâm Vân Tĩnh càng rõ ràng hơn cần một hôn nhân thế nào.
“Tỷ kể , giờ đến lượt đó”. Nàng .
Đôi mắt tò mò của Lâm Vân Phương lập tức dõi theo Lâm Vân Yên. Lâm Vân Yên định lảng tránh, nhưng thấy chị em chăm chú, đành lòng giấu diếm. nàng nên kể đây? Trong mắt ngoài, nàng và Từ Giản đầu gặp lẽ là ở Từ Ninh Cung, khi Thánh Thượng cố ý ban hôn và dẫn Từ Giản tới đấy. Chỉ là trưởng bối trong nhà đều , nàng và Từ Giản hợp tác cùng ăn ở Đào Hạch Trai từ lâu đó. Các tỷ chắc cũng từng trưởng bối nhắc đến chuyện . Lâm Vân Yên vài câu, trưởng bối cũng chẳng buồn chỉnh lời nàng.
“Ở Từ Ninh cung”. Nàng đáp, chọn cách “thật”.
Dĩ nhiên, đó là Từ Ninh Cung khi xưa. Năm Vĩnh Gia thứ mười hai, mấy tháng trời nàng trở cung, gặp Thái hậu nhận tin “ban hôn”. Chưa kịp để nàng ngấm hết cảm xúc, năm sáu ngày , thánh chỉ đưa đến phủ Thành Ý Bá. Nàng nhận chỉ, ban thưởng một đống quà tặng, hôm lập tức tiến cung tạ ơn. Đó cũng là đầu tiên nàng thực sự diện kiến Từ Giản.
Trước đó, chỉ từng danh, một vài lời đồn, lẽ cũng từng thấy thoáng qua từ xa, nhưng giống như Lâm Vân Tĩnh từng chẳng rõ mặt Dư Phác đường núi, Lâm Vân Yên cũng chẳng rõ dung mạo của Từ Giản.
Ngày , nàng trông thấy một Từ Giản xe lăn. Cổng cung trải sẵn những tấm ván để xe lăn thuận tiện . Hai chạm mặt, ánh mắt giao giữa trung, nhưng chẳng ai câu nào. Nhất là Từ Giản, chỉ im lặng, sắc mặt cũng hờ hững vô cùng, hờ hững đến mức khiến lòng Lâm Vân Yên bỗng thấy hoảng hốt. Sau , khi hiểu tính tình của Từ Giản, nhớ gặp gỡ , nàng dần dần nhận lý do. Trong sự im lặng của Từ Giản khi , chút gì đó tựa như áy náy.
Người Thái hậu nâng niu như viên ngọc quý của Từ Ninh Cung, bao nhiêu trai thể với , mà chỉ hôn cho một kẻ lành lặn như . Đây là cách Thánh Thượng an ủi Từ Giản, nhưng cũng rõ ràng là phần thiệt thòi cho nàng. Khi đó, Từ Giản vẫn còn trẻ, trải qua bao khó khăn, càng học cái cách “ đá xéo” của nàng.
“Hồi đó ”. Lâm Vân Yên mỉm , mắt long lanh: “Thấy thật . Cứ tưởng phụ là phong độ khí chất, ngờ, đầu thấy , thấy chẳng hề lu mờ phụ ”.
Lâm Vân Tĩnh và Lâm Vân Phương chăm chú lăng , ngờ câu . Hai , bật khúc khích.