Yến Từ Quy - Chương 310: Đừng vội

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:08:31
Lượt xem: 93

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp công công giật . Đề nghị của Từ Giản hợp tình hợp lý khiến ông thể từ chối. cũng thể đồng ý ngay, nên ông đành với vẻ bối rối: "Hành lý của đại phu vẫn còn ở Vương phủ, đại phu, là ngài về thu dọn một chút ?"

Có thêm một chuyến , ông cũng thể "nhắc nhở" đại phu vài điều.

"Từ Bá”, Từ Giản trực tiếp gọi , : “Chọn hai nhanh nhẹn, cùng Diệp công công đến Vương phủ, đại phu thu dọn hành lý mang đến đây”.

Nụ của Diệp công công cứng môi. Kế hoạch cản trở, cũng tìm lý do thích hợp, nếu cứ cố chấp thì dễ khiến khác nghi ngờ. Ông đành thuận theo: "Vậy phiền phủ sai cùng tiểu nhân một chuyến”.

Nói hỏi đại phu: "Hành lý trong phòng sẽ thu dọn kỹ lưỡng, gì đặc biệt quan trọng ? Đại phu cứ , để chúng đóng gói cẩn thận, tránh va đập”.

Nghe Từ Giản sắp xếp, lòng đại phu mới nhẹ nhõm. Người ở trong phủ Quốc công, ông cần lo lắng nữa.

"Hộp t.h.u.ố.c luôn mang theo bên ”. Ông đáp: “Trong phòng chỉ vài bộ quần áo, gì quý giá”.

Diệp công công gật đầu.

Từ Bá chọn , thu xếp một phòng ở tiền viện cho đại phu.

Từ Giản quan tâm chuyện đó, chỉ : "Diệp công công mười phần chắc chín phần sẽ , cứ xem khi đó ông gì. Ta vẫn gọi ông là đại phu, lai lịch của ông vốn nhiều ”.

Đại phu quá bận tâm chuyện , còn chuyện , ông nghĩ ngợi : "Nếu Vương gia dặn dò gì, lão phu nhất định sẽ báo nguyên vẹn”.

Mặt khác, khi trở về Vương phủ, Diệp công công để của phủ Quốc công chờ, còn vội vã gặp Lý Độ. Lý Độ đang ở thư phòng, sàn, mặt là chiếc bàn thấp đặt bàn cờ, những quân cờ đen trắng đan xen như đang giao chiến. Trong tay ông cầm một quyển kỳ phổ, chăm chú đối chiếu và suy ngẫm.

Diệp công công cúi chào: "Phụ Quốc công đồng ý để đại phu chẩn trị, thì giữ trong phủ Quốc công”.

Lý Độ tay cầm quân cờ khựng , ngẩng đầu, liếc Diệp công công một cái. Diệp công công hiểu ý, kể chuyện sót một chi tiết. Đến đoạn đại phu khám cho Lưu Sính, ông chần chừ, bỏ qua chi tiết chờ ở phòng khách, vì sợ Lý Độ ông mải tận hưởng mát mẻ, uống ăn điểm tâm. Nhất là khi đại phu và Phụ Quốc công hậu viện, chuyện quyết định xong. Dù Diệp công công nghĩ Phụ Quốc công gì, nhưng nếu trả lời mặt Vương gia thì là chuyện khác.

"Muội của Từ Giản khỏe ?" Lý Độ hỏi.

"Tham mát nên cảm, đại phu kê đơn ”. Diệp công công đáp.

Lý Độ tiếp: "Nếu , cứ để đại phu trị thương cho Phụ Quốc công , mời về cũng là vì việc . Nếu ông cứ đồng ý, mời đại phu mà thành, còn xử lý hậu quả, phiền phức”.

Diệp công công gượng, hỏi: "Có cần nhắc nhở đại phu gì ?"

Lý Độ liếc ông, khẩy: "Nhắc nhở gì?"

Mồ hôi trán Diệp công công bắt đầu tuôn. Ông hỏi một câu ngớ ngẩn.

"Nô tài hiểu ,” Ông : “Nô tài sẽ bảo ông trị thương từ từ, cần vội”.

Lý Độ gật đầu, hiệu cho ông rời . Chẳng mấy chốc, hành lý cũng thu dọn xong, giao cho của phủ Quốc công, Diệp công công kiệu cùng , gặp đại phu. Được Từ Giản nhắc nhở, đại phu còn ngạc nhiên nhiều khi gặp Diệp công công, lời lẽ khách sáo vẫn thiếu.

"Phiền công công chạy một chuyến ”. Ông .

Diệp công công quanh phòng, : "Vừa bẩm báo với Vương gia xong, Phụ Quốc công đồng ý cho đại phu trị thương, ngài vui. Bảo rằng uổng công mời một , mong đại phu chớ nóng vội, cứ từ từ mà tiến hành”.

Câu , đó cũng đến tai Từ Giản. như Từ Giản nghĩ. Giờ đây, đặt Lý Độ vị trí kẻ , hiểu rõ lựa chọn của đối phương. Chữa khỏi cho quá nhanh là , điều đó phù hợp với lợi ích của Lý Độ. nếu trị hỏng ngay lập tức, Lý Độ cũng lợi gì, chỉ gậy ông đập lưng ông. Chậm rãi tiến hành, mới phù hợp với lợi ích của Lý Độ.

Cái tình trạng lơ lửng , , vẫn còn thể linh hoạt ứng biến. Đồng thời, cũng hợp với ý của Từ Giản. Dù đoán sai, Lý Độ kẻ , cũng , “chậm rãi" vẫn là điều mà Từ Giản mong .

Đại phu sắp xếp thỏa, Từ Giản bàn bạc cùng ông, ngày mai sẽ bắt đầu.

--------------------

Hôm .

Từ Giản lên triều, ngước mắt thấy Lý Độ, bước tới cúi đầu tạ ơn.

Lý Độ hòa nhã, : "Đại phu đến vài cũng đàm phán , cứ tưởng ngươi tin phương pháp của ông , ngờ bước ngoặt, cũng ”.

Từ Giản : "Ta thực sự do dự, nhưng ngài lòng, đại phu thực sự tài, nên thử một ”.

Hai một bên chuyện, hạ giọng quá thấp, tất nhiên khiến những trong triều đều thấy.

Sau buổi chầu, Từ Giản về phủ.

Buổi chiều bắt đầu chữa trị. Đại phu chuẩn từ buổi sáng. Phủ Quốc công rộng lớn, sắp xếp một căn phòng riêng, đặt giường dài, thùng gỗ, bàn ghế.

Khi Từ Giản đến, ngước mắt thấy Từ Miểu.

Từ Miểu : "Ta chỉ đến xem thôi”.

hiểu y thuật, đến cũng chẳng giúp gì , nhưng bà chỉ ở bên cạnh, dù ở trong phủ Quốc công, bà cũng yên lòng mà ở hậu viện chờ.

Từ Giản từ chối.

Hắn theo yêu cầu của đại phu, cởi quần dài, lên giường dài. Từ Miểu thể thấy tình trạng chân của .

Vừa , đôi mắt bà đỏ hoe. Lúc Từ Giản thương trở về kinh, bà lập tức trở về thăm . Khi , mối quan hệ như bây giờ, dù bà cửa phủ Quốc công, nhưng bà chặn cửa phòng Từ Giản.

Lo lắng, sợ hãi, còn hối hận, Từ Miểu rời ngoài cửa sổ. Cửa sổ đóng chặt, bà Từ Giản thể thấy, nên cứ lải nhải nhiều. Nói lộn xộn, bảo bà chỉ tình trạng của , bảo nhiều năm nay bà sợ nhất là nơi biên cương thương, bảo bà nhớ khi cha của bà thương trở về kinh mà chữa trị...

Không câu nào khiến A Giản cảm động, do thấy phiền, cuối cùng cũng cho bà một chút. Từ Miểu , , chỉ vết d.a.o chân bà đau xót thôi.

Nhìn , tình trạng , A Giản bèn mời bà rời . Từ Miểu cãi , cũng kiểu thích tranh cãi với con, nên rời .

Hai năm trôi qua, giờ vết thương chân Từ Giản, bằng mắt thường thể thấy hơn nhiều, vết sẹo cũng nhạt . Từ Miểu vết thương ảnh hưởng đến thế nào, trong lòng vẫn cuộn trào cảm xúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-310-dung-voi.html.]

Bàn tay đại phu đặt lên chân Từ Giản, lúc đầu lực nhẹ, dần dần mạnh lên. Từ Miểu chằm chằm, tim đập thình thịch. A Giản kêu đau, mặt cũng lộ chút biểu cảm, nhưng Từ Miểu đang chịu đau. Mồ hôi trán rịn từng giọt, tay đặt bên cũng siết thành nắm đấm.

Từ Miểu mím môi. Bà nắm lấy tay A Giản, để nắm c.h.ặ.t t.a.y bà mỗi khi đau đớn, siết chặt đến cũng . Làm , ai cũng mong thể chịu đau con. Bà thể A Giản, nhưng cùng con chịu đau, đó là điều hiển nhiên. bà cũng , A Giản thích như . A Giản quen sống độc lập, giống như Lưu Tấn, tính tình và môi trường lớn lên cũng khác. Từ Miểu vì thế mà phân tâm. Bà chỉ thể nắm chặt khăn tay, khi Nhạc đại phu dừng để nghỉ ngơi, vội vàng lau mồ hôi cho Từ Giản. Điều bà thể cũng chỉ đến thế.

Nghĩ kỹ , nhiều năm qua, bà ít cơ hội chăm sóc A Giản. Chỉ A Giản còn nhỏ sốt cao, cha ở kinh thành, bà đến phủ Quốc công, ngày đêm ngủ chăm sóc mấy ngày liền. Cũng chỉ trong vài ngày đó, bà mới thể một mặt A Giản. nếu vai trò “” chỉ tồn tại khi A Giản bệnh hoặc thương, Từ Miểu nghĩ, bà thà rằng những cơ hội như .

Khỏe mạnh và bình an, đó mới là điều bà mong . Những thứ khác đều quan trọng. Những điều khác, đến hôm nay đều còn quan trọng nữa. Bà thấy đủ mãn nguyện .

Nhạc đại phu xoa bóp trong suốt hai khắc, ông cũng đổ ít mồ hôi. Vừa định với Từ Giản vài câu, thì thấy tiếng bước chân từ bên ngoài. Ông ngẩng đầu theo âm thanh, nhanh, Tham Thần xuất hiện trong tầm mắt.

Tham Thần bước nhà, bẩm báo: “Gia, phu nhân, Thân vương tới”.

Từ Giản ngẩng đầu lên.

Từ Miểu nhỏ giọng : “Vương gia thật sự quan tâm tới vết thương của con nhỉ...”.

là quan tâm”. Từ Giản , bảo Tham Thần đón Thân vương, sang Nhạc đại phu hỏi: “Hôm nay dùng châm ?”

Nhạc đại phu đáp: “Có dùng châm”.

Từ Giản gật đầu.

Đến khi Thân vương cùng Diệp công công bước , họ thấy chân Từ Giản cắm mười mấy cây ngân châm.

Từ Giản Thân vương, : “Không thể dậy hành lễ với Vương gia ”.

“Không cần mấy lễ nghi đó”. Thân vương thở dài, hỏi: “Cảm giác thế nào?”

“Mới ngày đầu tiên”. Từ Giản đáp: “Làm nhanh như ”.

Thân vương mỉm . Diệp công công cũng về phía chân của Từ Giản. Không thể , khi châm cứu, trông còn đáng sợ hơn .

“Từ phu nhân”. Ông đảo mắt Từ Miểu, hỏi: “Tiểu thư nhà bà hôm nay thấy khá hơn chút nào ?”

Nghe câu hỏi, Nhạc đại phu khựng . là câu hỏi khó trả lời. Nếu Từ phu nhân chuyện, thì…

Từ Miểu thực sự , nhưng bà hồ đồ. Bà một ẩn ý trong lời . Lúc thời điểm để bàn luận “khỏe khỏe” với A Giản, nên bà chỉ nhẹ, đáp: “Con bé đang nghỉ trong phòng”.

Câu trả lời đáp đáp đúng điều Diệp công công .

Diệp công công gượng: “ là cần nghỉ ngơi nhiều”.

Chân của Từ Giản khẽ động đậy. Nhạc đại phu nhanh chóng giữ , : “Không tùy tiện cử động”.

Từ Giản khẽ nuốt nước bọt, giọng cũng khàn: “Không thoải mái”.

“Ngài chịu đựng một chút”. Nhạc đại phu : “Lúc mới bắt đầu còn dễ chịu, sẽ kích thích mạnh hơn, ngài chịu thì lấy dây trói đấy”.

Nghe , Diệp công công còn tâm trạng hỏi han bệnh tình của Lưu Sính nữa. Từ Giản ngẩng đầu Thân vương, : “Phong thủy luân lưu chuyển, ngài thấy , khi cũng trói, mà lẽ còn trói nhiều ”.

Lông mày của Từ Miểu nhíu chặt. Thân vương vẻ , lắc đầu.

“Thái tử nợ ngài, gọi là phong thủy luân lưu chuyển ? Nếu vẫn còn cấm túc, thực sự tâu với Thánh Thượng, để tới đây xem ngài chữa thương, cho thêm bài học”.

Từ Giản khẽ nhếch môi, trán đầy mồ hôi.

“Ngài cứ chữa tiếp ”. Thân vương : “Bản vương về , phiền ngài nữa”.

Từ Giản mang dáng vẻ đang chịu đau, câu khách sáo nào. Tham Thần tiễn Thân vương và Diệp công công ngoài. Từ Miểu cũng dậy tiễn vài bước, đến cửa thì . Ánh mắt dừng Từ Giản, bà nhận sắc mặt của dịu , còn vẻ đau đớn như . Từ Miểu xuống, tiếp tục lau mồ hôi cho .

A Giản từng trói Thái tử, cũng tại A Giản thương, nhưng bà hiểu quan hệ giữa A Giản và Thân vương là như thế nào. Bà định hỏi, nhưng vì còn Nhạc đại phu ở đây, nên đành nhịn.

Qua hai khắc nữa, Nhạc đại phu rút châm, lấy một tấm chăn mỏng đắp lên chân Từ Giản, bảo nghỉ thêm một lúc. Lúc , bàn tay đang nắm chặt của Từ Giản mới từ từ buông lỏng.

Từ Miểu thấy, lòng bà khẽ động, nhẹ giọng hỏi: “Hồi phục thì quá. Ta thật sự lo cho chân của con, đến cả trong mơ thấy con thương”.

Từ Giản bà một cái, gì.

Từ Miểu : “Sợ con què quặt, sợ con xe lăn, sợ con chạy một bước, bước ...”.

Tay của Từ Giản đặt lên cánh tay bà, giọng trầm thấp: “Không , mẫu đừng nghĩ nhiều. Nói mới nhớ, ngày mai con sẽ hỏi thăm tình hình của Lưu Tấn. Mẫu tốn ít tiền bạc để bảo vệ , chắc đường chịu quá nhiều khổ cực”.

Từ Miểu khựng . Bà A Giản đang chuyển chủ đề. Hắn sợ bà chìm lo lắng về chân của , nên đem chuyện của Lưu Tấn để phân tán sự chú ý của bà. điều đó thực sự hiệu quả.

Mơ cũng chỉ là mơ, nghĩ nhiều cũng chỉ là mơ, nhưng tình trạng của Lưu Tấn thì khác. Bà thực sự quan tâm, chỉ là ngại vì quan hệ giữa A Giản và Lưu Tấn nên giờ dám hỏi một câu.

“Có thể hỏi ?” Từ Miểu hỏi: “Ta nó đáng trừng phạt, hiểu đúng sai. Chỉ cần nó bệnh thương tổn gì, sẽ yên tâm hơn một chút”.

Từ Giản đáp: “Con sẽ hỏi báo cho mẫu ”.

Giữa và Lưu Tấn chẳng chút tình nghĩa nào, thậm chí oán nhiều hơn ân. Từ Miểu thì khác. Dù Lưu Tấn cũng là con trai bà, bà sinh , nuôi nấng suốt mười mấy năm. Tình cảm con thể bỏ là bỏ? Từ Miểu cũng kiểu chỉ lo cho , quan tâm đến m.á.u mủ ruột rà. Nếu bà thật sự thể dễ dàng buông bỏ, thì ngày xưa bà đến mức phát điên.

Sau khi nghỉ ngơi thêm một lúc, Từ Giản dậy, chỉnh áo quần. Chân chạm đất đau nhức dữ dội. Điều cũng gì lạ. Hắn thương lâu như , dưỡng đến mức đó là đạt một sự cân bằng, thẳng là “ quen”. Giờ bắt đầu chữa trị, thói quen đó đổi. Chân chạm đất, cảm giác chỗ nào cũng .

Nhạc đại phu thấy, : “Phải hơn nửa tháng”.

Từ Giản gật đầu. Hơn nửa tháng chịu đau nhức, đó là cơn đau dữ dội hơn, đúng như lời Nhạc đại phu : “Giống như thương nữa”.

 

Loading...