Yến Từ Quy - Chương 311: Không thể thiếu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:08:32
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái nóng mùa hè dần phai nhạt.
Trong Viện Tải Thọ, Tiểu Đoạn Thị xem xong sổ sách của tiệc nhỏ, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Đưa sổ cho Hoàng Thị, bà mỉm : "Ta thấy , con thấy ?"
Hoàng Thị cầm lấy, xem tới xem lui hai lượt thật kỹ. Đã lão phu nhân duyệt qua, Hoàng Thị tất nhiên ý kiến gì. Chỉ vì trong lòng vui mừng, hân hoan ngớt nên mới xem thêm chút nữa.
"Con thấy cũng hợp lý”. Bà thở phào nhẹ nhõm, sang với Trần Thị: "Những ngày qua Tam vất vả ”.
Trần Thị cũng đang phấn khởi vô cùng. Xử lý những việc hẳn là nặng nhọc về sức lực, nhưng tinh thần thì khá hao tổn. Hơn nữa, lo việc cho con cái , sẽ tự thấy khó chịu. Còn lo cho cháu gái, cần thận trọng hơn nhiều. Trần Thị mệt nhưng phiền muộn.
Trong phủ Bá, bà là quản sự, việc là trách nhiệm là niềm vui. Nhất là khi đây còn là chuyện vui, gặp chuyện vui tinh thần cũng phấn chấn hơn, cảm giác như bản nhuộm thêm chút hỷ khí, bay bổng thôi.
"Nhờ chọn cô gia đó”. Trần Thị : “Dư cô gia dễ tính, mà hỗ trợ bên phía cô gia cũng dễ dàng trao đổi, nên việc đều xử lý gọn gàng và viên mãn”.
Hoàng Thị bèn bật . Ánh mắt dừng quyển sổ, như thể trân quý, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sổ. Bà cảm thấy an lòng.
Lần , khi Vân Tĩnh bàn hôn sự với Phủ Hứa Quốc công, đó là một cuộc hôn nhân gả cao. Khi đó Hoàng Thị chỉ mong con gái một cuộc sống , nhưng trong suốt quá trình, bà luôn cảm thấy bất an. Từ lúc đổi canh, bàn sính lễ, đến tiệc nhỏ, cả bà như lơ lửng mây. Cảm giác đó là mơ hồ mà là trái tim đập thình thịch ngừng, như ngàn con ngựa phi nước đại trong lồng ngực, khiến tay chân đều run rẩy. Chỉ cần một chút biến động nhỏ, bà lo lắng yên. , cảm giác của bà khác, bà còn bồn chồn nữa, mà tâm tĩnh tại.
Hoàng Thị cho rằng, đây là điều . Tâm bà yên, thì mới thể lắng những suy nghĩ của Vân Tĩnh, hiểu kỳ vọng của con gái về cuộc hôn nhân . , Vân Tĩnh thể trò chuyện với bà nhiều hơn. Mặt còn đỏ bừng, thậm chí đỏ tới tận mang tai, một chút thì ngừng, cúi đầu suy nghĩ từ ngữ. Hoàng Thị thúc giục, còn cảm thấy trạng thái của con gái . Bà nhận sự kỳ vọng của con cuộc sống hôn nhân. Bà là từng trải, bà một đôi vợ chồng hòa hợp nên như thế nào. Có đôi quen từ , tình cảm sâu đậm bước hôn nhân; cũng đôi chỉ gặp vài , từ từ hòa hợp khi kết hôn... để đạt đến hạnh phúc cuối cùng, ban đầu sự mong đợi đối với hôn nhân. Nếu ngay từ đầu đối chọi gay gắt, hoặc chán ghét , thì dù vài năm chuyển biến, cũng sẽ vô cùng khó khăn. Hoàng Thị con gái chịu khổ. Vì , kỳ vọng những điều , bắt đầu một cuộc sống mới, thì những ngày tháng mới sớm êm đềm.
Khi trở về Viện Thanh Phác, Hoàng Thị thấy Lâm Vân Yên cũng đang trong phòng của Vân Tĩnh. Hai chị em gần đây đang bận rộn với việc thêu thùa.
Lâm Vân Yên chào Hoàng Thị:
"Thẩm đến gặp tổ mẫu xem sổ định lễ ?"
" , xem qua thì thấy cả”. Hoàng Thị đáp: “Cũng bàn về của hồi môn , những thứ khác , chỉ là căn nhà ở ngõ phố khiến do dự”.
Lâm Vân Tĩnh ngẩng đầu lên. Hoàng Thị ý giấu giếm Lâm Vân Yên. Quận chúa là chủ kiến, bà thật còn thêm ý kiến từ nàng.
"Lão phu nhân thu căn nhà đó về của hồi môn cho Vân Tĩnh, sớm bố trí để thể trực tiếp ở”. Hoàng Thị .
Lâm Vân Yên hiểu ý ngay. Dư Phác mới triều, gia cảnh khá giả, hiện còn đang thuê một căn nhà nhỏ phía nam thành, ở chung với những đồng khoa. Lâm Vân Tĩnh là Đại tiểu thư của phủ Bá, dù gả thấp cũng thể để nàng thuê nhà ở chung với khác . Điều đó quá hợp lý, nên lão phu nhân quyết định tặng một căn nhà.
Ngõ phố cách phủ Bá xa, gần cả Thiên Bộ Lang, con rể Đại tiểu thư về nhà đẻ đều tiện. Chỉ sợ Dư Phác sẽ cảm thấy áp lực trong lòng.
"Không là con rể ở rể, nhưng nhà gái tặng luôn cả căn nhà”.
Lâm Vân Yên Lâm Vân Tĩnh một cái, với Hoàng Thị: "Vốn Dư đại nhân mua nổi nhà ở kinh thành, nếu để tổ mẫu tặng một căn của hồi môn, chẳng lẽ để Đại tỷ cùng khác thuê nhà ở ? Ngay cả nha và ma ma mà tặng theo cũng chỗ ở”.
Hoàng Thị bật : "Nói thì cũng đúng là ...”.
"Dư đại nhân cũng hiểu rõ trong lòng”. Lâm Vân Yên an ủi Hoàng Thị: “Đại tỷ là viên ngọc quý của phủ Bá, ngài cưới Đại tỷ, chẳng lẽ để Đại tỷ sống khổ sở ? Về ăn mặc, dùng đồ, chắc chắn thể bằng trong phủ, nhưng những điều kiện hơn nếu thể đạt , ngài cũng sẽ sống tệ. Bị ngoài chê là tránh khỏi, nhưng con nghĩ, ngài cầu cuộc hôn nhân , những chuyện như thế chắc chắn cân nhắc kỹ, ắt hẳn cũng kiểu vì sĩ diện hão mà tự khổ ”.
Nghe , Hoàng Thị thở phào nhẹ nhõm một nữa. Thực , những lý lẽ bà cũng hiểu rõ. Nhìn qua Dư Phác, kiểu c.h.ế.t vì sĩ diện mà khổ cả bản lẫn vợ, nhưng dù hiểu, trong lòng bà vẫn khỏi lo lắng. Ai bảo bà là chứ? Bà góa bụa, chỉ một con gái là Lâm Vân Tĩnh, cho nên bà dồn hết tâm tư mong con gái cuộc sống . Dù trong lòng sáng tỏ, nhưng những suy nghĩ vẫn ngừng quẩn quanh, khiến bà thở dài thườn thượt. Bởi , bà thích Lâm Vân Tĩnh chuyện. Nàng từ tốn kể cho bà việc lớn nhỏ, khiến bà thấy yên tâm hơn.
Lâm Vân Tĩnh cũng hiểu tính cách của , bèn : "Mẫu nghĩ đến mặt mũi của Dư đại nhân, cũng nên nghĩ đến mặt mũi của tổ mẫu nữa chứ. Tổ mẫu là coi trọng thể diện, nếu để tổ mẫu tặng một căn nhà, để con cùng khác thuê nhà, chắc tổ mẫu sẽ lo đến mất ngủ mấy tháng liền mất. Tổ mẫu còn qua với các lão phu nhân nhà khác, lúc đó ngoài ?"
Những lời chỉ khiến Hoàng Thị , mà ngay cả Lâm Vân Yên cũng bật .
"Vậy nên”. Lâm Vân Tĩnh tay vẫn ngừng thêu thùa, nhưng miệng vẫn : “Mẫu cứ theo ý tổ mẫu . Vị cô gia còn nhiều chỗ nhờ phủ chúng giúp đỡ, ngài từ chối cũng từ chối hết”.
Kết hôn là để hai nhà trở thành thích, việc hỗ trợ lẫn là điều tất nhiên. Phủ Thành Ý Bá chọn một con rể như , cũng mong thể đạt thành tựu, là bước lên mây xanh, nhưng ít nhất cũng giậm chân tại chỗ mãi.
Xuất phát điểm của thư Viện Hàn Lâm . Sau khi thành giai đoạn , ngoài quan địa phương vài năm, tích lũy công trạng, kinh thành, con đường sự nghiệp sẽ rộng mở hơn. Nghĩ như , Lâm Vân Tĩnh sang Lâm Vân Yên. Nàng hiểu nhiều về các vấn đề triều chính, nhưng những khái niệm cơ bản vẫn nắm .
Hoàng thượng coi trọng Phụ Quốc công như , tương lai chắc chắn sẽ vị trí quan trọng triều đình, và cần những đồng lòng hỗ trợ. Liên hôn giữa những cùng quan điểm chính trị chính là " ". Nếu Dư đại nhân thể vị trí quan trường, điều đó cũng lợi cho Phụ Quốc công. Nghĩ đến đây, Lâm Vân Tĩnh bèn hỏi: "Thương thế của Quốc công gia, tiến triển thế nào ?"
Câu , nàng thấy Lâm Vân Yên mím môi thật chặt. Đã lâu Lâm Vân Yên gặp Từ Giản, thậm chí đến Từ Ninh cung, chỉ tin do Trần Quế truyền . Nghe , tình trạng của Từ Giản . Cụ thể là , Trần Quế chẳng thể giải thích rõ ràng, nhưng Lâm Vân Yên hỏi Lâm Dư. Mỗi ngày lên triều và hạ triều, Lâm Dư đều thể gặp Từ Giản.
"Có nhức mỏi, vết thương của ngài vốn lành ”. Lâm Vân Yên : “Giờ chẳng khác nào mở vết thương lành thương thêm nữa để điều trị”.
Lâm Vân Tĩnh và Hoàng Thị , vẻ mặt đầy lo lắng. Hoàng Thị suy nghĩ một lúc bước khỏi phòng, để hai chị em ở trò chuyện. Lâm Vân Tĩnh lúc mới đặt khung thêu trong tay xuống, nhẹ nhàng : "Muội thăm ngài ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-311-khong-the-thieu.html.]
Lâm Vân Yên đầu Lâm Vân Tĩnh.
"Sao thế? Muội ? Hay là sai?" Lâm Vân Tĩnh cong môi , ánh mắt dịu dàng: "Ta quy củ rườm rà, rằng phu thê cưới thì nên tùy tiện gặp mặt, huống hồ là trực tiếp đến tận cửa. bao giờ để ý những quy củ đó ? Muội vốn chẳng bận tâm gì mà. Muội quan tâm, tổ phụ và bá phụ cũng chẳng gì, ngay cả Hoàng Thái hậu cũng từng để và trò chuyện trong Từ Ninh cung. Lần cũng thế thôi, thật lòng lo lắng cho tình trạng của , thấy đau đớn quá mới đến thăm mà. Ngự sử tấu cũng chẳng gì. Nói hợp lễ nghi ư? Thì cũng vì vết thương còn gì”.
Nghe Đại tỷ , Lâm Vân Yên nhịn mà bật , ôm lấy cánh tay của Lâm Vân Tĩnh. Đại tỷ đúng là thấu tình đạt lý. Vài lời khiến nàng động lòng. Thậm chí, khoảnh khắc , trong đầu nàng còn lóe lên một ý nghĩ. Ngự sử cứ việc mắng cũng . Ngoài một ít , triều đình chẳng ai rõ vết thương của Từ Giản thực chất từ mà , ngự sử mắng hăng say thì sẽ để ý gì cả, nhưng Thánh Thượng , Thánh Thượng hiểu rõ. Lý Thiệu cũng hiểu rõ. Hắn vẫn đang cấm túc, nhưng đến tháng Chín là thể ngoài. Ngự sử mắng càng dữ, Thánh Thượng càng mất mặt, thì càng tích thêm lửa giận đối với Lý Thiệu. Từ Giản Lý Thiệu vẫn đến mức điên loạn, thì để điên thêm chút nữa .
"Đại tỷ đúng”. Lâm Vân Yên đáp: “Để hỏi phụ , qua một thời gian nữa sẽ tìm cách thăm ngài ”.
Dạo gần đây, tình trạng của Từ Giản đều lọt tầm mắt của . Trước đây, khi triều phòng, luôn , giờ thì xuống. Nếu lão thần đến trễ, sẽ xin , bảo rằng lâu chịu nổi nên nhường chỗ. Khi xếp hàng lên triều, dám lỡ thứ tự , bước nhanh lên bậc thềm dài, nhưng điện thì mồ hôi trán đầm đìa. Trong lúc nghị sự, thẳng , trọng tâm nghiêng về chân trái, chân gần như chịu lực. Thánh Thượng thấy hết nhưng cũng gì. Hạ triều xong thì cần vội nữa, bước chậm rãi, xuống bậc thềm cực kỳ cẩn thận, giữa chừng còn dừng nghỉ.
Cuối hạ sang thu, trời trở lạnh nhanh hơn tưởng tượng. Gió thổi mạnh, Từ Giản bậc thềm, quanh quất một hồi, bao lâu thì cánh tay đỡ lấy. Hắn đầu , quả nhiên là Tấn Vương.
"Vương gia”. Từ Giản cúi chào.
Sắc mặt của Lý Độ nghiêm nghị hơn mấy , dìu Từ Giản xuống đến chân bậc thềm mới buông tay, : "Sao bản vương thấy tình trạng còn nghiêm trọng hơn mấy hôm ?"
Từ Giản khẽ gõ nhẹ chân hai : "Nhạc đại phu vốn sẽ như thế, sách trị thương đó chẳng cũng đưa cho vương gia xem ?"
"Xem ”. Lý Độ đáp: “Chỉ là ngờ nghiêm trọng đến thế”.
Hắn vốn nghĩ thứ sẽ định dần dần, ai ngờ những ngày qua tình trạng càng lúc càng đúng, điều dấu hiệu . Nhạc đại phu miệng chắc chắn, bảo khả năng trị sai là nhỏ, nhưng nếu thật sự trị hỏng chân của Từ Giản, Lý Độ nghĩ, khó mà ăn với Thánh Thượng.
Lý Độ vỗ vai Từ Giản: "Chẳng trách khi đó ngươi cẩn trọng, thử nghiệm ngay. Xem , vẫn là bản vương suy nghĩ quá đơn giản, cân nhắc kỹ càng”.
Từ Giản : "Lời của ngài lý, ở tuổi , nên liều một phen”.
Lý Độ bật .
"Ngài việc thì ”. Từ Giản : “Ta chậm”.
Nghe , Lý Độ cũng bước chậm để đợi , mà một bước. Từ Giản ngẩng đầu, lặng lẽ bóng lưng của Lý Độ. Tình trạng thương tích của nắm rõ, nghiêm trọng như biểu hiện. , ít nhiều gì cũng gây chút áp lực. Hắn kỳ vọng thể hồi phục , nhưng cũng điều trị uổng công. Những tin tức cần , những lợi ích cần lấy, tất nhiên cũng thể bỏ qua.
Hai ngày , Từ Giản cáo bệnh, lên triều. Thánh Thượng bèn sai Tào công công đến một chuyến. Tào công công thấy Từ Giản giường, tinh thần sa sút, thì khỏi lo lắng. Ông quấy rầy Từ Giản nghỉ ngơi mà trực tiếp hỏi Tham Thần.
Tham Thần hạ giọng đáp: "Ngâm t.h.u.ố.c xong, vết thương kích thích mạnh, gia đau suốt cả đêm, một đêm chợp mắt, trời sáng mới chợp mắt một chút. cũng ngủ lâu, lát nữa bắt đầu buổi trị liệu hôm nay ”.
Tào công công khẽ thở dài: "Đại phu ?"
"Nói là tình trạng bình thường”. Tham Thần suy nghĩ một chút, đưa cuốn sổ tay do Nhạc đại phu ghi chép đây cho Tào công công.
Tào công công hiểu y thuật, lật qua vài trang cảm thấy cũng khá chi tiết, bèn quyết định mang về cung. Hoàng thượng quan tâm, nhất định cho ngài xem thứ , còn triệu thái y tới nghiên cứu thêm. Nếu tình hình vẫn như trong vài ngày tới, chỉ e rằng vị Nhạc đại phu cũng triệu đến mặt để giải trình.
Sau khi tiễn Tào công công , Tham Thần trở phòng, thì thấy Từ Giản dậy. Từ Giản đưa tay lên ấn nhẹ trán.
"Gia ngủ thêm một chút ”. Tham Thần .
Giọng của Từ Giản khàn: "Không cần”.
Để chống chọi suốt cả đêm và tỏ mệt mỏi kiệt quệ, uống ít đậm, là loại lá tiểu Quận chúa mang về từ Từ Ninh cung, chọn loại giúp tinh thần tỉnh táo nhất. Nếu , với tuổi tác và thể trạng của , chỉ một đêm ngủ cũng thể mệt đến mức .
Từ Giản xin nghỉ thêm ba ngày.
Trong Ngự thư phòng, Hoàng thượng các thái y phân tích cuốn sổ tay suốt hơn nửa canh giờ, đầu óc ngài thực sự mệt mỏi, bèn phất tay, sai tới phủ Quốc công triệu Nhạc đại phu cung.
Nhạc đại phu đầu diện thánh, khỏi căng thẳng, mãi đến khi thảo luận phương pháp trị thương với các thái y, lời lẽ của ông mới dần trở nên mạch lạc. Cuối cùng, ông tổng kết: Vết thương khi quá nghiêm trọng, thêm hành trình vất vả khiến chữa đúng cách. Nay trị thì chịu khổ, giương cung thì thể đầu, chỉ thể kiên trì vượt qua. Nhạc đại phu cũng , thái y cũng thế, ai vết thương của Phụ Quốc công liên quan đến Thái tử. Ai nấy đều thảo luận sôi nổi và tích cực, chỉ riêng Tào công công càng càng kinh hãi, lén Hoàng thượng một cái. Hoàng thượng nhíu chặt lông mày, vẻ mặt như mây đen bao phủ. Tào công công co rúm cổ .
Thái tử cấm túc trong Đông cung cũng , nếu giờ nhất định triệu đến mắng một trận.
Hầy.
Thái tử đúng là , Hoàng thượng tuần sát biên cương thì cứ tuần sát, cứ nhất quyết bao nhiêu chuyện như thế, hại Phụ Quốc công thương. Trị thương quả là khó khăn, nhưng nếu chữa khỏi, thì cũng xem như là một chuyện . Nếu , cái gai sẽ luôn trong lòng Hoàng thượng, ảnh hưởng đến quan hệ cha con, cũng như quan hệ quân thần.